Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Bật Hack Đánh Đâu Thắng Đó - Chương 110: Vương Ma Tử Lén Lút Và Viên Gạch Của Nữ Chính
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:15:14
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không ngờ buổi chiều Ninh Tịch Nguyệt chạm mặt Vương Ma Tử.
Vương Ma Tử, năm nay bốn mươi hai tuổi, cũng như tên, mặt đầy rỗ lớn rỗ nhỏ, còn một bà mạnh mẽ coi thường khác, trong nhà nghèo rớt mồng tơi, còn lười, dựa lương thực cứu tế của đội để sống qua ngày, ai gả cho gã, đến nay kết hôn, là lão quang côn nổi tiếng trong đội.
Ninh Tịch Nguyệt trong sân trạm xá vo viên t.h.u.ố.c thì thấy mấy Vương Ma T.ử lén lút thò đầu ngoài cửa.
Vương Ma T.ử lén lút bên trong, ánh mắt về phía cô mang theo ý ghê tởm, thỉnh thoảng còn toét miệng lộ cả hàm răng vàng khè, khiến Ninh Tịch Nguyệt suýt chút nữa nôn cả cơm thừa .
Thật ném một viên gạch qua đó.
Cũng may đó bệnh nhân đến, đợi tiếp đãi bệnh nhân xong thì còn.
Nếu cô thật sự sợ nhịn mà móc gạch .
đôi khi kỳ lạ như , phiền lòng luôn sẽ xuất hiện lặp lặp mặt , lượn lờ.
Buổi chiều đường về Viện thanh niên trí thức gặp Vương Ma Tử, một lén lút nấp đống rơm quan sát phía .
Ninh Tịch Nguyệt dứt khoát ở nơi xa gần phía xem, cô ngược xem xem hôm nay Vương Ma T.ử gì, trong chuyện liên hệ lớn thế nào với Ninh Tiêu Tiêu.
Còn xổm một lúc, thấy Vương Ma T.ử kiễng chân phía một chút, đợi vài giây liền lao , Ninh Tịch Nguyệt ở phía bên trái cũng thấy phía gì, Vương Ma T.ử lao gì.
nhanh cô .
“Á, buông .”
Một tiếng hét ch.ói tai vang lên.
Vương Ma T.ử lao một cái túm lấy một cô gái định kéo trong đống rơm, đó còn là Trần Diệp Sơ mà cô quen thuộc.
Ninh Tịch Nguyệt lao tới, gạch còn ném qua thấy Trần Diệp Sơ giơ một viên gạch đất nện về phía Vương Ma Tử, cô bèn dừng bước, Trần Diệp Sơ trút giận.
Trần Diệp Sơ đổi vẻ nho nhã ngày thường, cầm gạch đất đập miệng hét: “Đồ biến thái c.h.ế.t tiệt, đồ ế vợ c.h.ế.t tiệt, bà đập c.h.ế.t mày…”
Đánh cho Vương Ma T.ử trở tay kịp, kêu oai oái mấy tiếng, tay lập tức buông Trần Diệp Sơ , khuôn mặt thì thật thà trở nên dữ tợn: “Con tiện nhân, dám đ.á.n.h ông đây…”
Vương Ma T.ử một tay chống trả Trần Diệp Sơ, một tay lén lút thò trong đống cỏ móc một cây gậy, chuẩn bất ngờ đ.á.n.h về phía Trần Diệp Sơ.
Cây gậy gỗ đặc to bằng cánh tay đàn ông trưởng thành nếu đ.á.n.h xuống, Trần Diệp Sơ sẽ ngất xỉu ngay tại chỗ.
Ninh Tịch Nguyệt ở lưng Vương Ma T.ử thấy rõ ràng, viên gạch trong tay ném về phía gậy gỗ tay Vương Ma Tử, đồng thời nhắc nhở Trần Diệp Sơ chú ý tới, hét lớn: “Diệp Sơ, cẩn thận gậy gỗ trong tay của .”
Tay cầm gạch của Trần Diệp Sơ giơ lên chuẩn đỡ, lùi nhưng lưng là đống rơm, lùi , chỉ thể dùng tay che đầu để đầu thương.
Vương Ma T.ử thấy tiếng động theo bản năng tăng nhanh tốc độ trong tay.
nhanh bằng Ninh Tịch Nguyệt Thái Cực Quyền, phương diện khác thấy tác dụng bao nhiêu, nhưng Thái Cực Quyền khiến cô tốc độ nhanh, độ chuẩn xác cũng đạt tới trăm phần trăm, một đòn trúng ngay, một chút cũng sẽ sai lệch.
Chuẩn xác sai sót đ.á.n.h rơi gậy gỗ trong tay Vương Ma T.ử khi nó hạ xuống, viên gạch còn thuận tiện đập tay gã.
“Á-”
Một tiếng kêu như chọc tiết lợn vang lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-bat-hack-danh-dau-thang-do/chuong-110-vuong-ma-tu-len-lut-va-vien-gach-cua-nu-chinh.html.]
Vương Ma T.ử tàn nhưng phế còn nhặt gậy đất lên giãy giụa một chút, Trần Diệp Sơ một viên gạch đất nện xuống, lập tức một tiếng lợn kêu vang dội hơn vang lên.
Vương Ma T.ử thấy đến là Ninh Tịch Nguyệt, còn bò dậy vồ tới.
Bị Ninh Tịch Nguyệt một cước đá ngã giẫm chân, đè cho gã sấp mặt đất động đậy .
“Oái, đau—”
Trần Diệp Sơ sùng bái Ninh Tịch Nguyệt, thấy thế cũng nhấc một chân của lên giẫm lên cổ Vương Ma Tử, khiến gã cử động đầu .
Ninh Tịch Nguyệt nhặt viên gạch của lên, chân dùng sức ấn xuống: “Nói, hôm nay lén lút ngoài trạm xá gì, đ.á.n.h chủ ý quỷ quái gì.”
“Còn , là ai sai khiến mày? Nói hết .” Trần Diệp Sơ lạnh lùng , cũng tăng thêm lực độ giẫm xuống.
“Á oái…, nhẹ chút, hai vị tổ tông tha mạng, dám nữa.”
Thấy gã chịu , chân Ninh Tịch Nguyệt nặng thêm một phần: “Á… đừng giẫm nữa… … …”
“ chính là thấy Ninh Tiêu Tiêu lẩm bẩm các cô thích , … mới trạm xá cô, còn nghĩ cô vì vết sẹo trán tự ti dám với …”
Vương Ma T.ử thấy hai phản ứng, cũng ngăn cản gã, càng càng hăng, trong lòng còn chút đắc ý:
“Thực định gì, vết sẹo của cô quả thực , tìm cơ hội từ chối cô, nhưng cô cứ bận rộn bên trong tìm cơ hội, đó liền rời .”
Vương Ma T.ử đến cũng lâng lâng: “Còn về Trần Diệp Sơ cô, lớn lên xinh , thì dịu dàng, là dáng vẻ thích, liền miễn cưỡng chấp nhận sự yêu thích của cô, tìm cô một chút, chấp nhận cô, kết quả cô còn đ.á.n.h , hừ.”
Nói mà còn giận dỗi nữa chứ.
Trần Diệp Sơ ghê tởm đến buồn nôn, phỉ nhổ một bãi nước bọt: “A phi, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, thấy mày là bẩn mắt bà, ai thích cái thứ như mày, còn miễn cưỡng chấp nhận, đừng bà buồn nôn nữa.”
Ninh Tịch Nguyệt và Trần Diệp Sơ phản ứng, là những lời lẽ thái quá, dáng vẻ tự tin của Vương Ma T.ử cho kinh ngạc đến ngây .
Ninh Tịch Nguyệt tăng thêm lực độ chân, gạch rơi xuống, đều chọc : “Ai cho mày sự tự tin, cho rằng bọn tao đều thích mày, cũng xem mày cái dạng gấu gì, bà đây mặt mười vết sẹo cũng mạnh hơn cái loại lưu manh già tự tin như thế của mày, thích một con ch.ó cũng sẽ thích cái thứ như mày.” Tra nam phổ thông nhưng tự tin thái quá.
Gạch rơi xuống như mưa xuân.
“Á, Ninh thanh niên trí thức thể liền đ.á.n.h nha, dừng tay, á oái đau~”
“Trần thanh niên trí thức cô nỡ lòng nào… oái…”
Lời của Vương Ma T.ử chỉ khiến gạch của Ninh Tịch Nguyệt rơi xuống càng dày đặc.
Khiến gạch đất của Trần Diệp Sơ cũng rơi xuống, trút cơn giận ghê tởm trong lòng.
Chỗ nha, hiện tại chẳng ai qua còn đống rơm che chắn, chỗ để đ.á.n.h .
“Đừng đ.á.n.h nữa, là tự các cô đưa cho tín vật định tình, thể trở mặt nhận , oái… đau đau…”
Ninh Tịch Nguyệt trong từng tiếng kêu t.h.ả.m thiết một câu thông tin quan trọng, dừng động tác trong tay , đồng thời bảo Trần Diệp Sơ tạm dừng một chút.
Lạnh lùng Vương Ma T.ử sấp mặt đất như một con ch.ó c.h.ế.t nghiêm giọng : “Tín vật định tình gì? Lấy .”