Thập Niên 70: Pháo Hôi Mang Theo Hệ Thống Bật Hack Đánh Đâu Thắng Đó - Chương 1: Xuyên Không Thành Pháo Hôi Đưa Trang Bị
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:11:38
Lượt xem: 10
“Đoàng!” Một tiếng động lớn vang lên.
Xung quanh là những tiếng la hét, tiếng kêu gào, tiếng còi báo động xen lẫn , nhưng một ai dám bước tới gần.
“Phụt!”
Ninh Tịch Nguyệt trong vũng m.á.u, từng ngụm m.á.u lớn trào khỏi miệng. Trên cô như đè nặng ngàn cân, cô cố gắng dùng chút ý thức cuối cùng nghiêng đầu sang.
Cô thấy là một đống hỗn hợp đỏ trắng, thấy kẻ đè ngang rơi nát bét, m.á.u thịt lẫn lộn, nhãn cầu văng cả ngoài.
Cảm nhận sức sống vốn dĩ ngoan cường của đang cạn kiệt từng chút một.
Ninh Tịch Nguyệt dường như hiểu bi kịch giáng xuống đầu .
Cô sắp c.h.ế.t !
Giây cô còn đang cầm điện thoại chuyển tiền cơm cho ông chủ quán quen, vui vẻ chuẩn ăn suất cơm nấm hương gọi, giây một kẻ nhảy lầu rơi trúng, sắp ngỏm củ tỏi đến nơi.
Còn ai xui xẻo hơn cô nữa ?
Lúc , trong lòng cô chỉ một suy nghĩ: Nguyền rủa cái tên nhảy lầu kiếp đầu t.h.a.i lỗ đ.í.t.
C.h.ế.t mà còn kéo theo c.h.ế.t chùm, thất đức cơ chứ!
Cô khó khăn lắm mới sống sót lớn lên từ cô nhi viện, tự kiếm tiền nuôi sống bản , mà một kẻ nhảy lầu thất đức đè c.h.ế.t.
Sắp trở thành kẻ xui xẻo vô tội vạ lây bản tin thời sự .
Quan trọng nhất là suất cơm nấm hương cô trả tiền còn kịp ăn miếng nào!
Bắt cô khi c.h.ế.t còn một con ma đói!
Ý thức dần dần tan biến, khi thấy xe cảnh sát và xe cứu thương đồng thời chạy đến, Ninh Tịch Nguyệt mất ý thức.
Cùng lúc đó, giữa trung dường như một từ trường kỳ lạ lóe lên biến mất, một ai ...
Năm 8505, khu nhà ở xưởng cơ khí.
Người đang gặp ác mộng giường chợt bừng tỉnh.
Sắc mặt cô trắng bệch, còn chút m.á.u, tóc mai ướt đẫm mồ hôi, đôi mắt mở to chứa đầy sự kinh hoàng.
Cô vội vàng sờ soạng khắp , chỉ khi chạm lớp băng gạc trán mới thở phào nhẹ nhõm, ngay ngắn , sự hoảng sợ trong mắt tan , chỉ còn sự may mắn.
“May mà chỉ là mơ.”
Ninh Tịch Nguyệt vỗ nhẹ n.g.ự.c, trong đầu đột nhiên tràn một luồng ký ức thuộc về , khiến đầu cô đau như b.úa bổ, vết thương trán cũng nhói lên.
Vài phút , Ninh Tịch Nguyệt tiếp nhận xong ký ức, dần lấy tinh thần. Cô bưng cốc nước đặt đầu giường nhấp vài ngụm nhỏ, chiếc cốc tráng men in hình hỉ khánh trong tay, tâm trạng cực kỳ phức tạp.
Cô, Ninh Tịch Nguyệt, là thật sự c.h.ế.t, mơ. Bị kẻ nhảy lầu đè c.h.ế.t trọng sinh, c.h.ế.t một cách lãng xẹt, sống một cách cẩu huyết, bắt kịp trào lưu một xuyên .
Lại còn xuyên một cuốn truyện niên đại mà cô mấy ngày , trở thành nữ phụ pháo hôi chuyên đưa trang cho nữ chính trong truyện.
Vào ngay xác của “Ninh Tịch Nguyệt” trùng tên trùng họ.
Nguyên chủ năm nay mười bảy tuổi, nghiệp cấp ba. Bố là kỹ sư của xưởng cơ khí, là kế toán của nhà máy dệt. Bên còn hai trai, một đang bộ đội, một năm ngoái xuống nông thôn thanh niên trí thức. Nguyên chủ là cô em gái cả nhà cưng chiều từ bé, lo ăn lo mặc, còn học.
Ở thời đại , nguyên chủ thể coi là bạch phú mỹ, là đối tượng mà ai ai cũng ngưỡng mộ.
Mặc dù nguyên chủ cái gì cũng , gia đình , học giỏi, xinh , tính tình ngoan ngoãn, nhưng chỉ điều não yêu đương, cũng vì thế mà tự chôn vùi mạng sống quý giá của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-mang-theo-he-thong-bat-hack-danh-dau-thang-do/chuong-1-xuyen-khong-thanh-phao-hoi-dua-trang-bi.html.]
Nguyên chủ thích bạn cùng lớp cấp ba tên Trương Viễn. Nhà Trương Viễn đông con, gia cảnh nghèo khó. Nhà nguyên chủ thì bố đều công ăn việc , cô là đứa con cưng chiều, chỉ bố cho tiền tiêu mà trai trong bộ đội cũng thường xuyên gửi đồ về, trong tay lúc nào cũng rủng rỉnh tiền bạc và đồ đạc.
Cô thường xuyên mang đồ ăn thức uống cho Trương Viễn, cũng từ chối. mỗi nhắc đến việc xác nhận quan hệ yêu đương, tìm đủ lý do "vì cho nguyên chủ" để thoái thác. Người sáng mắt qua là ngay Trương Viễn chỉ nhắm đến tiền, phiếu và đồ đạc của nguyên chủ nên mới kéo dài thời gian.
Mẹ và bạn bè của nguyên chủ nhiều ám chỉ, nhắc nhở, nhưng nguyên chủ trúng một loại độc mang tên Trương Viễn, cứ dỗ dành đến mức mù quáng tin rằng là .
Theo cô thấy, nguyên chủ chính là sướng quá hóa rồ, nhà chiều chuộng đến mức quá ngây thơ, vài ba câu ch.ót lưỡi đầu môi dỗ cho trời trăng gì.
Lần nguyên chủ xảy chuyện, chính là vì phát hiện moi t.i.m moi phổi đối xử lừa dối .
Đã hẹn cùng đăng ký xuống nông thôn, kết quả khi giấy báo, nguyên chủ mới Trương Viễn căn bản hề đăng ký. Cô bạn bè Trương Viễn tìm việc , mà vị trí công việc đó chính là công việc nguyên chủ từ chối vì Trương Viễn.
Khi nguyên chủ tìm Trương Viễn để hỏi rõ ngọn ngành, đúng lúc thấy Trương Viễn đang tỏ tình với chị họ của . Thứ chị họ đang cầm tay chính là chiếc vòng tay bằng đá mà Trương Viễn lừa lấy từ chỗ cô mấy ngày , đó là chiếc vòng do chính tay nguyên chủ nhặt nhạnh những viên đá nhỏ kỳ dị xâu thành.
Nguyên chủ nhớ đến mấy ngày , chị họ cứ cố ý vô tình dò hỏi về chiếc vòng tay của cô.
Biết lừa dối thê t.h.ả.m, một bên là thích, một bên là chị họ tin tưởng. Trước khi quen Trương Viễn, nguyên chủ vốn bạn bè gọi là "ớt nhỏ", bao giờ chịu uất ức thế , mà nhịn ? Cơn nóng giận bốc lên, hai lời, cô lao đ.á.n.h tên tra nam.
Trong lúc kích động, nguyên chủ ngã nhào xuống đất, đầu đập trúng một hòn đá nhọn hoắt, vỡ đầu, mất mạng.
Cơ thể cũng vì thế mà đổi linh hồn, biến thành cô từ thời hiện đại xuyên tới.
Đang mải nhớ , Ninh Tịch Nguyệt tiếng gõ cửa bên ngoài cắt đứt dòng suy nghĩ.
Người lớn trong nhà đều nhà, bố , hình như đến nhà máy thịt tìm bạn lấy chân giò về bồi bổ cho cô.
Nghe tiếng gõ cửa kiên trì dứt bên ngoài, Ninh Tịch Nguyệt bực bội xốc chăn rời giường mở cửa.
Không nhà đang thương binh ? Gõ to thế.
Khi Ninh Tịch Nguyệt bước đến cửa, chuẩn mở thì tai thính thấy tiếng chuyện bên ngoài, bàn tay đang nắm tay nắm cửa khựng .
“Cũng Nguyệt Nguyệt thế nào ? Đã đỡ hơn chút nào . Đều tại em, là em bảo vệ Nguyệt Nguyệt, để em thương. Nếu Nguyệt Nguyệt mệnh hệ gì, cả đời em sẽ tha thứ cho bản .” Giọng nũng nịu, yếu ớt mang theo sự tự trách, thậm chí đến cuối còn thút thít.
Nghe cái giọng điệu bộ tịch , Ninh Tịch Nguyệt chắc chắn bên ngoài chính là cô chị họ nữ chính " tâm thiện" của nguyên chủ, cũng là đối tượng mà Trương Viễn tỏ tình.
cô hề nghĩ cô chị họ tâm thiện chút nào.
Lúc nguyên chủ và Trương Viễn cãi , cô chị họ ngoài mặt thì can ngăn, nhưng thực chất mỗi câu đều là đổ thêm dầu lửa. Lúc kéo cũng là giúp Trương Viễn cản nguyên chủ , khiến nguyên chủ chịu mấy cú đ.ấ.m của Trương Viễn mới buông tay.
Nguyên chủ ngây thơ hiểu sự hiểm ác của lòng , nhưng cô thì rõ mồn một. Cô chị họ quen thói màu bề ngoài, thực chất là một kẻ tâm địa đen tối, ít nhất là mang ác ý sâu đậm với cô em họ . Việc nguyên chủ biến thành kẻ não yêu đương, cô chị họ cũng góp công nhỏ.
Lại so sánh với những lời đang bên ngoài lúc , Ninh Tịch Nguyệt thầm nghĩ: Diễn sâu thật đấy.
Giải Oscar trao cho cô thì phí.
“Tiêu Tiêu, đừng tự trách , đây của em. Em chính là quá lương thiện, chuyện gì cũng ôm . Vốn dĩ là do cô đột nhiên phát điên chạy tới đ.á.n.h em, tự ngã, liên quan gì đến chúng . Hơn nữa em còn tìm đưa cô đến bệnh viện cứu cô một mạng, em là ân nhân cứu mạng của cô , cô cảm ơn em mới đúng.”
Ninh Tiêu Tiêu những lời phía của Trương Viễn, dường như nghĩ đến điều gì đó, nét mặt mất tự nhiên, nhưng chỉ một giây biến mất tăm tích, dịu dàng : “Em là chị, đây đều là những việc em nên .”
“Tiêu Tiêu, em lúc nào cũng lương thiện, chu đáo như .”
Giọng dầu mỡ của gã đàn ông là tên đại tra nam Trương Viễn, mấy câu còn hùng hồn, chút chột .
Từ nay về cô thể thẳng hai từ "lương thiện", "chu đáo" nữa .
Được lắm, cả hai đều đến , đúng lúc tính sổ một thể.
Những thứ nguyên chủ tặng cũng nên đòi . Đặc biệt là thứ đó...