"Liễu Mạn Mạn, cô đúng là tính toán thật đấy. Cô sợ Phùng Nhất Đông đồng chí đeo bám cô ? cho cô , thích là thật, nhưng sẽ chấp nhận sự bố thí của cô. Nếu cô tìm hiểu nữa thì cứ trực tiếp thẳng với ."
" sợ đau lòng."
"Cô là sợ đeo bám cô thì , hạng như cô mà cũng đau lòng cho ? Nếu cô đau lòng cho thì vứt bỏ ."
Khương Duyệt xong liền trở về đoàn văn công, Liễu Mạn Mạn lợi dụng cô, cửa .
Liễu Mạn Mạn thuyết phục Khương Duyệt, cô sốt ruột. Vì sợ hãi nên cô kéo dài thêm nữa, thế là tìm Phùng Nhất Đông.
Cô một nữa đến phòng bệnh của Phùng Nhất Đông, thấy bên trong vẫn chỉ , mới chậm chạp bước .
Phùng Nhất Đông thấy tiếng bước chân nhỏ vụn, hỏi: "Ai đấy?"
Môi Liễu Mạn Mạn run rẩy vài cái mới mở miệng: "Là em, Liễu Mạn Mạn."
Phùng Nhất Đông cũng cảm xúc gì quá lớn, giọng bình thản: "Là cô , cô đến thăm ?"
Liễu Mạn Mạn do dự một chút, đó thẳng mục đích của : "Nhất Đông, chúng chia tay ."
Lòng Phùng Nhất Đông lạnh một chút, nhưng quá đau khổ. Bởi vì khi thương, dường như dự đoán kết quả và cũng chuẩn tâm lý.
Vết thương của hiện tại nghiêm trọng như , đến việc đối mặt với việc hủy dung, ngay cả các bộ phận khác cơ thể thể hồi phục bình thường còn chắc.
Tuy và Liễu Mạn Mạn tìm hiểu một thời gian, lẽ vì là đầu yêu đương nên cũng hiểu nhiều thứ. Anh cảm thấy tình cảm của dành cho Liễu Mạn Mạn quá sâu đậm, chẳng qua vì đây đối phương cứ bám lấy buông, mà kinh nghiệm yêu đương nên mới mơ hồ đồng ý tìm hiểu.
Vì yêu sâu đậm nên khi mất cũng thấy quá thống khổ.
Liễu Mạn Mạn thấy gì, liền uất ức lên.
"Nhất Đông, em là với , nhưng em thật sự thể chấp nhận của hiện tại. Anh cứ coi như em là kẻ trách nhiệm , thể oán em, hận em, nhưng xin hãy buông tha cho em.
Còn... còn nhớ lời em với khi ? Nếu thể trở về nguyên vẹn, em sẽ cần nữa. Nhất Đông, lúc đó em đùa , em thật đấy."
Những lời của cô chẳng khác nào xát muối vết thương của khác, nghĩ đến cảm nhận của đối phương.
Phùng Nhất Đông lạnh một tiếng: "Cô đang bảo ngốc ? , quả thật ngốc, cũng đủ khờ. Lúc kiên quyết một chút? Ngay từ đầu đừng để loại phụ nữ như cô tiếp cận , tìm hiểu cô thì cô cũng chẳng cơ hội lãng phí thời gian của .
cũng thấy buồn, vì một phụ nữ như cô mà buồn thì chỉ khổ bản thôi. Cô chia tay thì chia tay."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-om-yeu-thanh-nien-tri-thuc-xuong-nong-thon-truoc-tien-cuop-sach-ca-nha/chuong-566.html.]
" chúng nộp báo cáo yêu đương , nếu chia tay thì em còn với Đoàn trưởng của chúng em nữa. Anh... thể là tự nguyện chia tay với em ?"
"Sao cô là sợ liên lụy cô nên chủ động đề nghị chia tay luôn ?"
"Nhất Đông, chẳng lẽ chúng chia tay trong hòa bình ? Anh cũng tình hình hiện tại của mà, đừng là em, đổi là bất kỳ cô gái nào cũng chấp nhận ."
Phùng Nhất Đông hít một thật sâu: "Cô với Đoàn trưởng của cô , chỉ là đang tìm hiểu chứ kết hôn, sẽ gây ảnh hưởng gì đến cô ."
Liễu Mạn Mạn gật đầu, một tiếng "Được" rời khỏi phòng bệnh.
Cô về đoàn văn công và trình bày tình hình với Đoàn trưởng Trịnh.
"Đoàn trưởng, hai chúng em tình cảm nên chia tay trong hòa bình, bản báo cáo yêu đương cũng cần tính nữa ạ."
Đoàn trưởng Trịnh lúc còn tình hình của Phùng Nhất Đông, nhưng dù bà cũng thấy bực .
"Cô xem các kìa, mới tìm hiểu đầy hai tháng đến với là chia tay. Yêu đương là để hướng tới kết hôn, thận trọng và kỹ lưỡng, nhưng thấy các cứ như đang đùa giỡn .
sẽ liên hệ với lãnh đạo bên để tìm hiểu nguyên nhân cụ thể hai chia tay. Liễu Mạn Mạn đồng chí, hôn nhân và tình yêu trò đùa, tình cảm của quân nhân càng trò trẻ con.
Chillllllll girl !
Các chia tay cũng , nhưng xét thấy cô còn đủ trưởng thành, nhận thức về tình cảm còn đúng đắn, để tránh tình trạng tái diễn, trong vòng nửa năm tới, cô phép tìm hiểu bất kỳ nam đồng chí nào khác. Nếu , cô sẽ chịu hình thức xử phạt tương ứng."
"Đoàn trưởng..." Cô ngờ hạn chế .
"Sao thế? Không cho cô yêu đương với khác là cô hối hận ? Nếu cứ hai tháng cô nộp một bản báo cáo yêu đương thì lãnh đạo bộ đội lấy nhiều thời gian mà xét duyệt cho cô? Cô chỉ lo yêu đương thôi , còn công tác thì ? Hay là cô trực tiếp xuất ngũ , về quê yêu đương thế nào thì yêu, ai quản cô cả."
"Không, em hối hận, em đồng ý với lời Đoàn trưởng ạ."
Buổi chiều, Đoàn trưởng Trịnh liên hệ với Đoàn trưởng Đinh, lãnh đạo trực tiếp của Phùng Nhất Đông.
Đoàn trưởng Đinh khi chuyện, dựa tình trạng hiện tại của Phùng Nhất Đông, ông đoán chắc chắn là Liễu Mạn Mạn chê bai Phùng Nhất Đông nên mới chia tay.
Ông lập tức nổi trận lôi đình: " thấy cô rõ ràng là chê Phùng Nhất Đông nên mới đòi chia tay. Trong đợt nhiệm vụ , Phùng Nhất Đông là thương nặng nhất, về đến nơi còn đối tượng vứt bỏ, chịu đựng nổi nữa."
Đoàn trưởng Trịnh : "Liễu Mạn Mạn đồng chí họ chia tay trong hòa bình, là chúng tìm Phùng Nhất Đông để tìm hiểu rõ tình hình xem ."