Nói xong trực tiếp lướt qua vai Nguyễn Khê về phía , như thể con đường là của nhà .
Nguyễn Khê đầu xa, mím môi nheo mắt, nên lời.
Cô mấy ngày nay, Tôn Tiểu Tuệ giở trò gì ?
Lần giở trò gì nữa?
Để Nguyễn Dược Tiến thợ may?
Cướp bát cơm của cô?
Nguyễn Khê lâu tại chỗ, xách hồ lô rượu tiếp tục về phía nhà lão thợ may.
Bất kể Nguyễn Dược Tiến mục đích gì, đều sẽ ảnh hưởng đến cô, chỉ cần giở trò, phớt lờ là .
Đi đến cổng sân nhà lão thợ may, Nguyễn Khê giơ tay gõ hai cái lên cánh cửa, cất giọng gọi một câu: “Sư phụ, con về đây!”
Âm cuối dứt, lão thợ may vèo một cái xuất hiện ngoài cửa lớn nhà chính, chân chỉ một chiếc giày.
Nguyễn Khê thấy ông như nhịn một cái, xách hồ lô đến mặt ông: “Nhớ con ?”
Lão thợ may hừ một tiếng, đợi cô đến mặt, nhận lấy hồ lô : “ là nhớ rượu !”
Ông cầm hồ lô rượu trong nhà, gọi Nguyễn Khê: “Lấy cho cái bát nhỏ đây.”
Nguyễn Khê về phía bếp: “Vậy đợi một lát.”
Cô bếp bỏ cặp sách xuống, lập tức lấy bát, mà tiên đến tủ bát lấy đĩa bốc hai nắm lạc. Sau đó đến bếp quẹt diêm châm lửa, châm xong nhét mấy lõi ngô đáy bếp từ từ đốt, thì lên bếp rang lạc dầu.
Lạc rang đến mức vỏ giòn thơm nức, múc cho đĩa.
Nguyễn Khê bưng lạc rang xong, tiện tay lấy đôi đũa và một cái bát nhỏ, trong nhà chính.
Lão thợ may bên bàn trong nhà chính, rượu đợi cô nửa ngày , ngược sốt ruột giục cô. Thấy cô bưng một đĩa lạc rang , mùi thơm nức mũi, mặt ông hiện lên nụ , chỉ : “Vẫn là đứa đồ nhận ý.”
Trong nhà chính thực chỉ một lão thợ may, Nguyễn Dược Tiến vẫn luôn bò máy may móc chỉ suốt. Hôm nay lão thợ may dạy cách xỏ chỉ và dẫn chỉ suốt, hì hục nửa ngày vẫn dẫn chỉ suốt lên nào.
Nguyễn Dược Tiến cũng coi như thấy cô, nghiêm túc dẫn chỉ suốt, trong lòng khẩy - Nịnh bợ giỏi thật đấy.
Bàn về công phu nịnh bợ dỗ dành khác , quả thực bằng cô.
Nguyễn Khê bày lạc đũa và bát nhỏ ngay ngắn mặt lão thợ may, bản cũng xuống bên bàn. Rót cho lão thợ may non nửa bát rượu, cô nhón một hạt lạc bỏ miệng, cố ý : “Oa, thơm quá.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-xinh-dep-la-tho-may/chuong-53.html.]
Mùi thơm của lạc rang thể thơm khắp nhà, Nguyễn Dược Tiến máy may nuốt ngụm nước bọt, nín thở.
Nguyễn Khê bên bàn cùng lão thợ may uống rượu, bản thỉnh thoảng nhón một hạt lạc bỏ miệng nhai. Uống chút rượu luôn chút chuyện, cô liền hỏi lão thợ may: “Sư phụ, con ngoài mua rượu cho , kiếm cho con một sư về ạ?”
Lão thợ may uống một ngụm rượu, tâm trạng chịu nổi, đáp lời : “Nó nó là họ cô, thích hợp thợ may hơn cô, thể kế thừa tay nghề của . Lời đều đến nước , thể nhận ?”
Nguyễn Khê cúi mắt xoa vỏ lạc trong lòng bàn tay, cảm thấy buồn , ý vương khóe miệng: “Thời buổi , gặp một nhân tài dễ dàng , dạy dỗ cho cẩn thận đấy. Anh họ con đặc biệt thông minh, chắc chắn thể kế thừa tay nghề của .”
Lão thợ may về Nguyễn Dược Tiến nữa, hỏi: “Cô cùng sư phụ uống một chút ?”
Nguyễn Khê vội xua tay: “Con , cay lắm.”
Thực chút rượu trắng đối với cô mà vấn đề lớn, nhưng dù tuổi tác cơ thể cũng ở đây, thích hợp để uống.
Nguyễn Khê và lão thợ may bên bàn uống rượu ăn lạc c.h.é.m gió, Nguyễn Dược Tiến xen , liền luôn ngửi mùi thơm của lạc âm thầm nuốt nước bọt, đồng thời bò máy may nín thở dẫn chỉ suốt.
Lão thợ may cũng quản luyện tập thế nào, dù thể học thì học thể học thì , ông quản nhiều như .
Đợi giải tỏa cơn thèm rượu, ông nhét c.h.ặ.t chỗ rượu còn cất .
Nửa cân rượu dễ dàng, ông uống từ từ, uống mười ngày nửa tháng đó đều coi là thời gian ngắn.
Uống xong rượu ông cũng quản Nguyễn Dược Tiến nhiều, trong phòng lấy một cuốn sổ đóng bằng giấy nhám và một cây b.út chì ngắn ngủn, đưa tay Nguyễn Khê : “Cô bé cô tiếp theo thì học vẽ tranh , cái dạy , cô tự mày mò, ghế đẩu bàn ghế tùy tiện vẽ, mày mò cảm giác vẽ , luyện tập nhiều quan sát nhiều, giấy tiết kiệm mà dùng.”
Nguyễn Khê nhận lấy giấy và b.út, đáp một tiếng: “Vâng ạ, sư phụ.”
Lão thợ may lúc liền quản cô nữa, tự cửa dạo .
Lão thợ may , trong nhà liền chỉ còn Nguyễn Khê và Nguyễn Dược Tiến. Nguyễn Khê giả vờ dáng vẻ vẽ tranh, nên cầm b.út và giấy đối diện với bàn ghế, đều là cố ý từ từ tô, vẽ xiêu xiêu vẹo vẹo.
Cô chuyện với Nguyễn Dược Tiến, quan hệ của nguyên chủ và họ vốn tính là , bình thường chơi cùng , mà cô từng Tôn Tiểu Tuệ hãm hại, bây giờ Nguyễn Dược Tiến còn đến cướp bát cơm của cô, cô thấy thuận mắt mới là ma.
Nguyễn Khê bên bàn nghiêm túc vẽ tranh, khuôn mặt tĩnh lặng, cả đều bao trùm trong sự yên tĩnh. Nguyễn Dược Tiến máy may bực bội, gấp đến mức đầu là mồ hôi, chốc chốc đưa tay lau trán một .
Thực sự dẫn chỉ suốt, sự kiên nhẫn của chút cạn kiệt, sự bực bội trong lòng chỗ phát tiết, liền về phía Nguyễn Khê đang vẽ tranh, chuyện gì tìm chuyện một câu: “Cô chính là nịnh bợ giỏi, cho nên lão thợ may mới thích cô đúng ?”
Nguyễn Khê nhịn một cái, tiếp tục vẽ bức tranh của : “ , ý kiến ?”
Nguyễn Dược Tiến cũng : “ ý kiến gì chứ, khâm phục cô thôi.”
Nguyễn Khê nghiêm túc tô đường nét: “Anh là ghen tị thì , ghen tị thể ăn lạc, còn chỉ thể và ngửi.”
Nguyễn Dược Tiến khan một tiếng ha hả: “Cô thà ghen tị cô nhóm lửa rang lạc còn hơn.”