Nguyễn Trường Sinh xách túi hành lý dẫn bọn họ , bọn họ gần như là ba bước ngoái đầu một , luôn vẫy tay với bọn Nguyễn Chí Cao Lưu Hạnh Hoa. Còn bọn Nguyễn Chí Cao Lưu Hạnh Hoa thì luôn tiễn về phía , tiễn lâu mới dừng đường.
Lưu Hạnh Hoa lưu luyến nỡ :"Lần về là khi nào nữa."
Nguyễn Thúy Chi đỡ vai bà, vuốt ve mạnh mấy cái.
Dù đều là trẻ con, cảm xúc đến nhanh cũng nhanh. Đi theo Nguyễn Trường Sinh một đoạn đường núi, Nguyễn Hồng Quân liền còn đau buồn khó chịu nữa, luôn theo m.ô.n.g Nguyễn Trường Sinh, bảo kể chuyện quá khứ huy hoàng của .
Nguyễn Trường Sinh để đối phó với nhóc, đó là kể sống kể c.h.ế.t suốt dọc đường, chỉ thiếu nước kể lúc mặc quần thủng đũng thôi.
Mà Nguyễn Trường Sinh chỉ giúp xách hành lý, kể cho Nguyễn Hồng Quân câu chuyện thời niên thiếu của , kể đ.á.n.h khắp núi Phượng Minh như thế nào, còn cõng Nguyễn Thu Nguyệt một đoạn lúc cô bé nổi nữa, thể là bận rộn vô cùng.
cũng vì ở đó, bọn họ đường nhanh hơn lúc đến nhiều.
Đến công xã bọn họ vội ngay, vẫn ở nhà khách công xã một đêm, dưỡng tinh thần.
Thuê phòng xong cất hành lý phòng, Nguyễn Khê bỏ tiền mượn điện thoại ở nhà khách, gọi một cuộc điện thoại cho Nguyễn Trường Phú, với ông sáng mai tàu hỏa về, những việc còn liền do ông sắp xếp.
Nguyễn Trường Phú sắp xếp cũng nhanh, sáng hôm Nguyễn Khê bọn họ dậy, xe Jeep đến ngoài nhà khách .
Nguyễn Khê bọn họ cũng vội lên xe, vẫn cùng Nguyễn Trường Sinh đến nhà ăn quốc doanh ăn sáng .
Ăn sáng xong , Nguyễn Trường Sinh bọn họ lên xe Jeep, mới thở phào nhẹ nhõm.
Đứng vẫy tay với bọn họ xe xa, kìm cảm thán trong lòng cán bộ quả nhiên là khác biệt, con em cán bộ cũng thực sự thoải mái. Đời , thể ô tô một .
Cái thế đạo bức bối c.h.ế.t , bầu trời đỉnh đầu vẫn xám xịt một mảng, bao giờ mới lối thoát đây.
Cũng thể, thực sự cả đời đều sống như chứ.
Nguyễn Khê Nguyễn Khiết dẫn ba Diệp Phàm xe Jeep đến ga tàu hỏa, lấy vé lên tàu tìm chỗ xuống, bắt đầu chuyến hành trình lắc lư tàu hỏa kéo dài hai ngày rưỡi, từ thành phố nhỏ đầu , đến thành phố lớn đầu .
Tàu hỏa kéo còi khởi hành, bánh xe từ từ lăn bánh.
Sau khi tốc độ tàu định , Nguyễn Thu Nguyệt bỗng hỏi Nguyễn Khê một câu ở bên cạnh:"Cô ba kết hôn ạ?"
Mặc dù bọn họ ở qua ít ngày, nhưng thực nhiều chuyện nhà cửa đều từng qua. Dù ăn Tết náo nhiệt, ngày nào cũng cùng chơi đùa ầm ĩ, hơn nữa bọn họ là trẻ con, nhiều chuyện tiện hỏi.
Bây giờ rời , Nguyễn Thu Nguyệt mới tò mò hỏi một câu như .
Nguyễn Khê đầu cô bé, úp úp mở mở,"Sau cơ hội sẽ cho em ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-xinh-dep-la-tho-may/chuong-173.html.]
Nguyễn Thu Nguyệt nghi hoặc,"Bí ẩn thế cơ ạ?"
Cũng gì bí ẩn, chỉ là thì dài dòng dứt thôi, hơn nữa đây cũng là chủ đề mà trẻ con sẽ chuyện với . Nguyễn Khê cũng thực sự tùy tiện chuyện của Nguyễn Thúy Chi, đặc biệt là kiểu như buôn chuyện.
Thực chuyện của Nguyễn Thúy Chi, ngay cả Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh cũng . Lần bọn họ về ở thời gian ngắn hơn, hơn nữa lúc đó Nguyễn Trường Sinh đang tổ chức đám cưới, khí vui vẻ đậm nét, càng cơ hội đến loại chuyện .
Bọn họ chuyện Nguyễn Trường Quý và Tôn Tiểu Tuệ đòi ở riêng, cũng chuyện Nguyễn Thúy Chi ly hôn.
Đương nhiên , bọn họ những chuyện cũng đều ảnh hưởng gì.
Nên Nguyễn Khê :"Không bí ẩn, là tạm thời tiện nhiều."
Ngồi tàu hỏa Nguyễn Khê ham chuyện nhiều, nhanh cô liền tìm một tư thế nhắm mắt nghỉ ngơi, chỉ hy vọng thông qua cách ngủ , mau ch.óng vượt qua đoạn đường xe , để xuống xe vươn vai giãn gân cốt hít thở khí trong lành.
Nguyễn Hồng Quân tinh thần sung mãn, lúc Diệp Phàm mệt chuyện với nhóc, nhóc liền tìm khác cùng toa chuyện.
Cứ lắc lư như hai ngày rưỡi, tàu hỏa kéo còi từ từ cập bến sân ga.
Lần là Nguyễn Khiết gọi Nguyễn Khê dậy, vỗ vỗ cô bảo:"Chị, chúng đến ga ."
Nguyễn Khê mở mắt ngoài cửa sổ xe, mỉm dậy lấy túi hành lý, với Nguyễn Khiết:"Không tồi nha, chỉ căng thẳng như đầu tiên đến nữa, mà còn xuống xe ở ga nào ."
Nguyễn Khiết cũng ,"Đi về về mấy chuyến , chắc chắn khá hơn chứ."
Năm xách hành lý lượt xuống xe, đến sân ga thở hắt một thật sâu, Nguyễn Hồng Quân ủ rũ cụp đuôi :"Lại về , bắt đầu những ngày tháng ngày nào cũng học tan học, học tan học , nghĩ thôi thấy chán, haiz..."
Diệp Phàm trực tiếp đạp nhóc một cước,"Bớt nhảm , mau thôi."
Năm xách túi hành lý ngoài ga tàu hỏa, xe Jeep cũng đợi sẵn ở ngoài, tài xế vẫn là tài xế đưa bọn họ đến ga tàu hỏa Tết. Thấy bọn họ lên xe, còn hỏi:"Đều chơi vui chứ?"
Nguyễn Hồng Quân lên xe xuống dựa ghế:"Vui đến mức cháu đều về nữa."
Nói nhóc bắt đầu lải nhải,"Ông nội cháu, ông dạy cháu chơi s.ú.n.g trường, là s.ú.n.g thật đấy, loại đạn . Chú dám tin , ông dẫn cháu lên núi, phát s.ú.n.g đầu tiên cháu b.ắ.n c.h.ế.t một con thỏ rừng. Ông nội cháu cháu là tay s.ú.n.g thần sầu, tiền đồ hơn bố cháu hồi nhỏ nhiều. Bà nội cháu và cô ba, cho cháu nhiều đồ ăn ngon. Chú năm cháu đó là đại ca núi Phượng Minh đấy, chú còn dạy cháu mấy tuyệt chiêu nữa. còn thím năm cháu, thím thế mà cũng đ.á.n.h , chú dám tin ? Cháu đều sốc c.h.ế.t , thím trông như thế, thế mà đ.á.n.h !"
Nguyễn Khê ở ghế phụ lái mà buồn chuyến về quê , quả thực là để nhóc chơi sướng .
Chiếc xe Jeep chạy trong đại viện, dừng căn nhà nhỏ hai tầng của nhà họ Nguyễn.