Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối - Chương 284: Đại Kết Cục II - Hạnh Phúc Mãi Về Sau

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:25:15
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đã bao nhiêu năm trôi qua, đây là đầu tiên cả đại gia đình quây quần bên đón Tết đông đủ như thế .

Nụ môi Khương Thanh Nhượng bao giờ tắt, cứ lượn lờ quanh em gái, hệt như một tên đàn em sai vặt khiến Khương Thanh Nhu phát bực, xua tự kiếm đứa con mà chơi.

Khương Thanh Nhượng đỏ mặt đáp: “Anh và Duyệt Duyệt định tháng Ba sẽ tổ chức đám cưới.”

“Hả?”

Cả nhà ai nấy đều ngỡ ngàng.

Tháng Ba? Vậy chẳng chỉ còn hơn một tháng nữa thôi ?

Bà Tề Phương bật dậy mắng con trai té tát: “Trước đây hỏi thì câm như hến, giờ đùng cái bảo tháng Ba cưới, chuẩn cho kịp! Anh tin đ.á.n.h c.h.ế.t !”

Nói bà tháo ngay chiếc dép chân đuổi theo, Khương Thanh Nhượng vội vàng trốn lưng em gái cầu cứu.

Sầm Thời nhanh như cắt lao tới, bảo bọc vợ yêu lòng, lạnh lùng phán: “Anh tự mà lo liệu.”

Sau đó căng thẳng dìu Khương Thanh Nhu chỗ khác.

Từ lúc ông vợ xuất hiện, Sầm Thời lúc nào dám lơ là cảnh giác.

Khương Thanh Nhu dở dở nhưng cũng quên đỡ cho trai vài câu: “Mẹ , mau tính xem cần chuẩn những gì , cái gì cần liên hệ điện báo thì nhanh lên ạ!”

sang cả: “Anh cả, mau khuyên chứ!”

Khương Thanh Chỉ liếc Sầm Thời một cái mỉm , dùng giọng điệu dịu dàng nhất để những lời tàn nhẫn nhất: “Không Nhu Nhu, em cứ trong nghỉ ngơi , chú ngứa đòn lâu .”

Khương Thanh Nhượng tức tối chạy khắp nhà, chạy la oai oái: “Con lớn đầu thế còn đ.á.n.h con gì! Mai con lấy vợ ! Con đòn nữa !”

Khương Thanh Nhu: “...”

Anh hai , em tin là Duyệt Duyệt sẽ nhịn đ.á.n.h .

Tháng Ba hoa đào nở rộ, Khương Thanh Nhu cũng m.a.n.g t.h.a.i hơn bảy tháng.

Dù gia đình hai bên hết lời khuyên can rằng chỉ cần nhận lời chúc phúc là đủ, cần đến cũng nhưng cô vẫn “ép buộc” Sầm Thời cùng trở về Thượng Hải.

Thấy bóng dáng Khương Thanh Nhu và Sầm Thời xuất hiện ở cửa, Khương Thanh Nhượng là đầu tiên lao đón.

Sầm Thời thuần thục ôm lấy vợ bầu đang khệ nệ bụng to, lạnh nhạt : “Giữ cách.”

Khương Thanh Nhượng chỉ mải vui mừng, vội vàng mời em gái nhà.

Cả nhà họ Khương mừng lo, tất nhiên thiếu màn mắng mỏ Khương Thanh Nhu vì tội liều lĩnh nhưng nhờ thái độ nhận thành khẩn của cô nên chuyện ngoài việc khiến thót tim thì cũng nhanh ch.óng qua .

Về phòng cũ, hai vợ chồng mới phát hiện căn phòng vẫn y nguyên như lúc mới rời , sạch sẽ một hạt bụi.

Mang t.h.a.i ở những tháng cuối, tâm trạng Khương Thanh Nhu trở nên đa sầu đa cảm. Cô mếu máo, Sầm Thời quen tay ôm lấy vỗ về.

Mãi đến khi chuẩn dỗ dành tiếp thì cô nhịn bật , nỗi buồn man mác chuyển thành niềm vui.

Còn vài ngày nữa mới đến hôn lễ, mấy ngày Khương Thanh Nhu dịp chơi khắp nơi.

Sau năm 1980, kinh tế tư nhân dần mở cửa, Thượng Hải là một trong những thành phố thương mại lớn nhất cả nước nên chẳng thiếu chỗ để dạo.

Lúc Khương Thanh Nhu mới đầu tiên, hóa hai còn việc trong nhà nước nữa mà chuyển sang tự kinh doanh, hiện giờ là ông chủ của mấy cửa hàng lớn.

Khương Thanh Nhu thầm nghĩ: Phải cái “đùi vàng” của hai nhất định ôm cho c.h.ặ.t.

Bà Tề Phương thì lén kéo con gái một góc, hỏi cô còn nhớ những lời dặn dò khi Tây Bắc hai năm .

Khương Thanh Nhu bảo quên .

Bà Tề Phương dí ngón tay trán con gái, mắng yêu: “Mẹ lời con, lúc nào mua đất là mua ngay cho con hai mảnh nhưng đều ở khu phía Đông, vị trí lắm.”

Khương Thanh Nhu xong sướng rơn, ôm chầm lấy : “Mẹ! Con chỉ cần đất ở khu phía Đông thôi!”

Dự đám cưới xong, Khương Thanh Nhu nán Thượng Hải thêm hơn một tuần mới trở về thủ đô. Ban đầu bà Tề Phương cũng định theo chăm sóc vì con gái m.a.n.g t.h.a.i gần tám tháng.

hai mới cưới, họ hàng nhà họ Vệ đông đúc, Khương Thanh Nhu nỡ để khó xử? Đôi vợ chồng trẻ cũng như lúc về, chẳng chào hỏi ai tiếng nào, mua vé xong là lặng lẽ rời .

Hại bà Tề Phương ở nhà trút giận , đành đổ hết lên đầu ông Khương.

Ông Khương ai oán sang con trai cả, Khương Thanh Chỉ vội vàng lấy tờ báo che kín mặt.

trốn tránh thế nào, cũng chẳng thoát cơn giận lây của .

Khương Thanh Chỉ thở dài thườn thượt. Haizz, cũng nên lấy vợ ?

Vì mang song t.h.a.i nên đến tháng thứ chín, Khương Thanh Nhu nhập viện theo dõi.

Ban đầu cô chẳng chịu yên trong bệnh viện cả ngày, mãi đến khi trải qua một cơn gò t.ử cung giả, cô mới sợ xanh mặt, dám rời nửa bước.

Những đứa con khó khăn lắm mới , cô giữ gìn chúng hơn bất cứ ai.

Thực tế chứng minh cô đúng, ngay ngày hôm Khương Thanh Nhu đột ngột vỡ ối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tra-xanh-ga-cho-si-quan-duoc-cung-nhu-bao-boi-dqls/chuong-284-dai-ket-cuc-ii-hanh-phuc-mai-ve-sau.html.]

Lúc đó cả cô, Sầm Thời và bà Tề Phương mới lên tới nơi đều cuống cuồng cả lên. May là ở phòng bệnh đơn, Sầm Thời lập tức gọi bác sĩ và y tá tới.

Cả hai vợ chồng đều là lãnh đạo đơn vị, đội ngũ y bác sĩ tất nhiên dám lơ là.

Trải qua một ngày một đêm vật lộn, khi Khương Thanh Nhu cảm thấy mắt như hiện lên đèn kéo quân, hai đứa trẻ cuối cùng cũng chào đời an .

Khi tỉnh , đầu tiên Khương Thanh Nhu cảm nhận đãi ngộ của nữ chính phim truyền hình.

Và cũng thu hoạch một nam chính râu ria xồm xoàm.

Cô gắng gượng mở mắt, cổ họng khô khốc: “Các con khỏe ?”

Mắt Sầm Thời mở to, nắm c.h.ặ.t lấy tay vợ: “Em dọa c.h.ế.t khiếp, suýt chút nữa thì theo em...”

Khương Thanh Nhu vốn đang yếu ớt, câu liền trừng mắt: “Anh dám!”

Sầm Thời thầm nghĩ, là dám mà là em thì sống nổi.

Khương Thanh Nhu cũng xót chồng, nếu đổi là cô, cô cũng chẳng sẽ cuống lên đến mức nào.

Ít nhất hiện tại thứ vẻ đều thỏa.

Cô chọc chọc tay chồng: “Là con trai con gái?”

Anh vuốt ve gương mặt vợ, vẻ mặt đầy tự hào: “Một trai một gái!”

Khương Thanh Nhu vui mừng suýt bật dậy: “Thật ?!”

Nhìn vẻ mặt đắc ý của chồng, cô bĩu môi chê bai: “Nhìn cái mặt kìa, tưởng đẻ đấy.”

Nói xong cô cảm thấy đầu óc choáng váng lịm .

Sầm Thời lòng như lửa đốt gọi bác sĩ tới kiểm tra một hồi, cuối cùng nhận kết luận là cô chỉ... ngủ quên thôi.

Sầm Thời: “...”

Con heo lười nhỏ .

Trong giấc mơ, Khương Thanh Nhu thấy sinh trong một gia đình hạnh phúc, cùng hai trai lớn lên vô lo vô nghĩ.

Cô tuy chút kiêu kỳ nhưng tâm địa thiện lương, thông minh lanh lợi là ngôi sáng nhất trong đám trẻ con, ai cũng thích chơi cùng cô.

bỗng một ngày, cô như trúng bùa ngải, chỉ cần ở Khương Phi là cô hành động kỳ quặc, thậm chí những chuyện vô lý đến mức nực trong mắt ngoài.

Sau , Khương Phi ngày càng xuất sắc còn cô ngày càng trở nên vô dụng phế vật. Ngoài gia đình , chẳng ai thèm ngó ngàng đến cô, cuối cùng nhận lấy cái kết nhà tan cửa nát.

Khương Thanh Nhu nước mắt đầm đìa. Dù là trong mơ, cô cũng nhận thức đây chính là cuộc đời của nguyên chủ.

Chi tiết còn bi t.h.ả.m hơn cả trong kịch bản miêu tả. Cuối cùng Khương Thanh Nhu cũng hiểu, ở một góc khuất ai quan tâm, cô gái sắp đặt vật hy sinh mất tất cả một cách oan uổng như thế nào.

“Cảm ơn cô.”

Cuối giấc mộng, bên tai cô bỗng vang lên ba chữ . Khương Thanh Nhu hoảng hốt đầu , chỉ kịp thấy một nụ thấp thoáng, cô rõ hơn nhưng giật tỉnh giấc.

Sầm Thời vẫn ngủ, thấy vợ trong mơ , đang do dự nên gọi dậy thì cô tự tỉnh.

Anh nhẹ nhàng an ủi: “Nhu Nhu, ở đây.”

Trái tim đang trống rỗng của Khương Thanh Nhu lập tức lấp đầy bởi cảm giác an , sống mũi cô cay cay: “Anh sẽ mãi mãi về phía em chứ?”

Sầm Thời hiểu buồn, đặt một nụ hôn lên trán vợ:

“Ừ, ngay cả cái c.h.ế.t cũng sẽ em một ngày.”

Khương Thanh Nhu xúc động một hồi, lau khô nước mắt bỗng dưng hung dữ mắng: “C.h.ế.t ch.óc cái gì chứ? Cả nhà bốn chúng trường sinh bất lão!”

Sầm Thời thì bật trầm thấp: “Được, chúng trường sinh bất lão.”

Được Sầm Thời bế xem hai con, bà Tề Phương đang ngủ chập chờn bỗng giật tỉnh giấc, thấy con gái xuống giường lóc mắng mỏ nhưng sợ cô theo nên bà vội thu nước mắt .

“Mau xem các con của con .”

Khương Thanh Nhu chờ đợi thêm nữa, lập tức sán bên nôi.

Vốn đang tràn đầy háo hức nhưng thấy hai đứa bé đỏ hỏn nhăn nheo, cô ỉu xìu: “Sao trông như hai con khỉ con thế ?”

Sầm Thời ngơ ngác: “Hả? Anh thấy giống em mà, xinh lắm.”

Khương Thanh Nhu trừng mắt lườm chồng cháy mặt: “Bây giờ giống , mới giống em!”

Sầm Thời bất lực, lí nhí biện minh: “Đẹp mà...”

Nghe , Khương Thanh Nhu nở một nụ hạnh phúc mãn nguyện.

Thân gửi cô “Khương Thanh Nhu”, hãy yên tâm nhé, sẽ mang theo cả phần của cô, sống một cuộc đời mãi mãi vui vẻ và hạnh phúc.

[HẾT]

Loading...