Khương Thanh Nhu điều thản nhiên.
Sầm Thời chuẩn tâm lý từ sớm, bất kỳ ý kiến nào.
Lần vẻ mặt Khương Thanh Chỉ cũng khó tả.
Mặc dù em gái cả nhà nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa nhưng thế khác gì gả chủ nô ?
Vệ thủ trưởng nếm thử tay nghề của Khương Thanh Nhu nên ông thấy hợp lý.
Dù ngay từ đầu cũng nghĩ sẽ bắt cô gái nhỏ nuông chiều từ bé gì, bây giờ nấu cơm còn chịu?
Hơn nữa nấu ăn còn ngon như .
Thực Khương Thanh Nhu cũng suy tính về điểm , tất cả việc nhà thì nhiều nhưng đối với gia đình nhỏ chỉ hai hiện tại, việc phiền phức nhất e rằng chỉ chuyện cơm nước ba bữa một ngày.
“Thứ tư! Là về vấn đề con cái , mặc dù còn vài năm nữa chúng mới con nhưng em với nhé, con của một em, em thể một chăm con . Anh là bố của đứa trẻ, tham gia việc chăm sóc con cái, dù bình thường bận đến cũng dành một nửa thời gian cho con, ?”
Khương Thanh Nhu yêu cầu đối với một đoàn trưởng đang đà thăng tiến là khó khăn, thế là cô chu đáo :
“Sầm Thời, thực điểm em ép buộc, nếu bận quá, chúng thể hoãn việc con thêm vài năm nữa.”
Kiểu nuôi con một như đơn Khương Thanh Nhu chút nào nhưng sự bận rộn của cô cũng hiểu.
Cách giải quyết dung hòa là sinh.
Nghe Khương Thanh Nhu sinh con, Tề Phương và Khương Viễn đều sốc, nhất là Tề Phương, bà lập tức dậy :
“Nhu Nhu, chuyện thể thương lượng mà, năm nghỉ hưu , thể giúp các con trông cháu mà!”
Khương Thanh Nhu trả lời: “ con chỉ một bố thôi mà!”
Tiếp đó cô dịu dàng Sầm Thời: “Anh cũng con lớn lên nhận , đúng ?”
Sầm Thời chút do dự: “Ừm.”
Anh hỏi: “Vậy thời gian buổi tối tính ? Sau khi con chào đời, buổi tối dỗ con ngủ.”
Ban ngày Sầm Thời khả năng cao là bận việc trong quân đội dứt , trông con thì chỉ thể là buổi tối.
Nói xong câu khuôn mặt tinh xảo mặt, bỗng nhiên nghĩ đến điều gì, lập tức hối hận.
bên Khương Thanh Nhu híp mắt đồng ý: “Được thôi, cho con b.ú tã kể chuyện và dỗ ngủ cũng là một nhiệm vụ khó khăn, giao cho nhé.”
Sầm Thời vẻ mặt hào hứng của Khương Thanh Nhu, đành thôi.
Sự ngạc nhiên mặt Tề Phương vẫn tan, bà ngờ Sầm Thời đến chuyện cũng đồng ý.
Năm xưa ông Khương cũng như !
Bà kìm lườm ông Khương một cái.
Ông Khương sờ cằm, tự nhiên dời mắt chỗ khác.
Vệ thủ trưởng ngộ .
Khương Thanh Nhượng ánh mắt của Vệ thủ trưởng đến mức chịu nổi nữa, tại , rõ ràng là đang chuyện hôn nhân của Sầm Thời và Nhu Nhu, cứ cảm giác như lấy chồng là thế !
Khương Thanh Nhu cầm tờ giấy đưa cho Sầm Thời ký tên vẻ nghiêm túc:
“Tạm thời thế , những chuyện khác đều là vấn đề nhỏ trong cuộc sống, vấn đề nhỏ cứ theo em là , bốn điểm cũng gì khác.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tra-xanh-ga-cho-si-quan-duoc-cung-nhu-bao-boi-dqls/chuong-250-bon-dieu-khoan-trong-hop-dong-tien-hon-nhan.html.]
Sầm Thời nét chữ nắn nót của Khương Thanh Nhu giấy, khóe môi nhếch lên, nhận b.út ký tên .
Khương Thanh Nhu vui lắm, cô cầm tờ giấy mắt sáng long lanh : “Lần chúng hợp đồng nhé!”
Sầm Thời cụp mắt cô, đôi mắt đen như mực dịu dàng như thể sắp trào nước : “Ừm.”
Thương lượng xong chuyện , Khương Thanh Nhu cảm thấy cũng hòm hòm , cô vung tay lớn:
“Được ! Xong! Bố, , chú Vệ, hôm nay con sẽ trổ tài cho xem!”
Khương Thanh Nhu xắn tay áo lên chuẩn bắt tay .
Mọi đồng thanh : “Thế vẫn xong mà?”
Khương Thanh Nhu đầy mặt dấu hỏi, sang Sầm Thời cũng đang ghế động đậy.
Sầm Thời ngượng ngùng ho một tiếng: “Cái đó, sính lễ.”
Những còn Khương Thanh Nhu với vẻ mặt phức tạp, nhất là Vệ thủ trưởng, ông cảm thấy nhận thức của về Khương Thanh Nhu dường như sâu sắc hơn một chút.
Xinh pha chút ngây thơ, thông minh chút đơn thuần.
Cháu quản tiền thì quản tiền, tiền cháu còn cầm mà!
“Hả?” Khương Thanh Nhu lập tức bừng tỉnh đại ngộ kéo tay áo xuống, xuống , hùng hồn : “ ! Anh còn đưa sính lễ! Người bán lợn còn tiền trao cháo múc, sớm!”
Mọi : “...”
Sầm Thời lấy chiếc cặp da chuẩn sẵn đưa cho Khương Thanh Nhu.
Thực cảm thấy Khương Thanh Nhu thế thật sự chút giống một chú heo con, hồng hào mũm mĩm, đáng yêu cực kỳ.
Khương Thanh Nhu mở ngay chút do dự, Tề Phương ngăn cản cũng kịp.
Tề Phương con gái đang kiểm tra đồ bên trong một cách tỉ mỉ: “...”
Con gái , con rốt cuộc là để ý cái thứ để ý thế?
Khương Thanh Nhu lấy đồ Sầm Thời giải thích:
“Đây là sổ đỏ hai căn nhà của , căn ở Thượng Hải em thấy đấy, chính là căn phân trong khu tập thể. Còn một căn ở thủ đô là do bố để cho cũng ở trong đó. Bất động sản còn là bốn mẫu đất ở quê, cái nghĩ chắc em hứng thú nhưng cũng mang đến.”
Khương Thanh Nhu xem những giấy tờ nhà đất phấn khích xua tay: “Không chê chê! Em thích đất nhất!”
Quê Sầm Thời ở một vùng nông thôn khá lớn trong thủ đô, phát triển khác gì thành phố, cách trung tâm thành phố cũng xa.
Đất chắc chắn sẽ quy hoạch! Nếu đông quá, Khương Thanh Nhu suýt chút nữa ôm lấy giấy tờ nhà đất hôn chụt chụt .
Nhà ở Thượng Hải và thủ đô thì khỏi , đều là nhà quân đội phân, vì chức vụ nên đều là nhà lớn sân vườn.
Khương Thanh Nhu từng cái mà mắt như tóe vàng.
Còn gì giá trị hơn nhà lớn sân vườn ở thủ đô chứ?
Tề Phương và Khương Viễn dáng vẻ ham tiền của con gái đều chút ngượng ngùng, Khương Viễn rót cho Vệ thủ trưởng, nhỏ giọng giải thích: “Thực bình thường con bé thế .”
Khương Thanh Nhượng trong lòng chua loét, chỉ là nhà thôi ? Anh cũng mà!
Chỉ là nhỏ, đem khoe .
Khương Thanh Chỉ thì : “Bên trong còn gì nữa?”
Sầm Thời gật đầu, tiếp tục giới thiệu: “Ngoài bất động sản thì là tiền, lời , tiền đều gửi sổ tiết kiệm, trong đó chỉ ...”