Đồ phản bội!
Khương Thanh Nhượng đành hậm hực xuống .
“Chật chội gì chứ, con thấy mà, bố cứ quá.”
Nói xong câu , bỗng cảm nhận sát khí ngùn ngụt ập tới, rụt rè ngẩng đầu lên, thấy ngoài em gái là ba cặp mắt rực lửa đang .
Yết hầu Khương Thanh Nhượng chuyển động, ngậm miệng .
Khương Thanh Nhu mãn nguyện xuống cạnh Sầm Thời, ánh mắt hai giao , đều cảm nhận sự ngọt ngào trong lòng đối phương.
Sầm Thời ở nhà cô dám càn, Khương Thanh Nhu tinh quái, đó đưa bàn tay nhỏ bé của , nhét lòng bàn tay Sầm Thời.
Sầm Thời theo phản xạ nắm lấy, đó mặt đổi sắc nắm tay cô đặt lên đùi .
“Xin Vệ thủ trưởng nhé, con trai thứ hai của đơn thuần, tính tình thẳng thắn, gì mạo phạm mong ngài bỏ qua.” Tề Phương vội vàng xin Vệ thủ trưởng.
Còn Sầm Thời, Sầm Thời thì khỏi cần, ở đây ai mà Khương Thanh Nhượng là thế nào chứ.
Vệ thủ trưởng : “Có gì , nhà đông con là , náo nhiệt, hơn nữa mà, gọi là lão Vệ . Hôm nay ở đây ngoài, chỉ hai nhà chúng thôi!”
Khương Viễn cũng tán đồng lời Vệ thủ trưởng, hai cũng chần chừ nữa, thẳng vấn đề.
Mở đầu câu chuyện, Tề Phương cũng tham gia .
Kết hôn thời đại nào cũng là chuyện lớn, chỉ là Khương Thanh Nhu xem phim thấy bàn chuyện cưới xin năng đều uyển chuyển còn nhà họ Khương yêu cầu gì thẳng luôn, ví dụ như Tề Phương Khương Thanh Nhu từng việc nhà từ nhỏ đến lớn ngay cả gấp chăn cũng là quân đội mới học .
Vệ thủ trưởng cũng thành khẩn, ông thẳng: “Cái Sầm Thời , Sầm Thời từ nhỏ sống một , đừng việc nhà, trong nhà đồ gì hỏng cần sửa, đồ gỗ nhỏ nào cần đóng, đều hết!”
Làm việc nhà tính là gì? Lính tráng nào quân mà chứ?
Tề Phương gật đầu nhưng lập tức tỏ vẻ hài lòng : “Nhu Nhu nhà sức khỏe , chúng cũng bàn bạc , hai năm Nhu Nhu khoan hãy sinh con, Sầm Thời cái vấn đề gì chứ?”
Thực chuyện bà con gái và Sầm Thời bàn bạc xong nhưng dù Vệ thủ trưởng cũng đại diện cho nhà trai nên bà vẫn với Vệ thủ trưởng một tiếng.
Vệ thủ trưởng : “Đây là chuyện riêng của hai đứa nó, thứ đều theo ý kiến của chúng nó.”
khi còn thể như , trong lòng Vệ thủ trưởng bỗng nảy một ý định khác.
Vệ Văn Duyệt ở đơn vị hải đảo còn ba năm nữa mới về, nếu thể đợi đến lúc đó thì bây giờ cũng thể đám cưới ?
Để lâu lắm mộng mà.
Nghĩ đến đây ánh mắt Vệ thủ trưởng tự chủ về phía Khương Thanh Nhượng, Khương Thanh Nhượng dù vô tâm vô tư đến mấy cũng ông thủ trưởng cứ chằm chằm, khỏi hắng giọng, chủ động yêu cầu đổi chỗ với Khương Thanh Chỉ.
Mặc dù cảm thấy tật gì như bướng bỉnh nghịch ngợm nhưng suy nghĩ như cũng hết cách mà!
Quan trọng nhất là đây đang bàn chuyện cưới xin của Khương Thanh Nhu, vì mà để ấn tượng cho .
Khương Thanh Chỉ cảm thấy ánh mắt của Vệ thủ trưởng quen quen.
Hình như ở đó lúc nào đó... cũng từng thấy .
Tề Phương đó lượt vài điểm quan trọng trong việc chung sống vợ chồng, Vệ thủ trưởng và Sầm Thời đều trả lời xong, bà mới dựa lưng ghế, thả lỏng .
“Nhu Nhu, con yêu cầu gì, con .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tra-xanh-ga-cho-si-quan-duoc-cung-nhu-bao-boi-dqls/chuong-249-loi-em-noi-anh-nao-dam-khong-dong-y.html.]
Mắt Khương Thanh Nhu sáng lên, cuối cùng cũng đến lượt cô ?
Cô rút tay khỏi lòng bàn tay Sầm Thời, đó nhanh ch.óng lấy một tờ giấy và một cây b.út trong túi , ném cho Sầm Thời vài ánh mắt đắc ý đó lớn tiếng :
“Vậy chứng cho con nhé! Bây giờ con yêu cầu của con, Sầm Thời nếu đồng ý, con lập tức gả luôn, Sầm Thời nếu đồng ý...”
Lời cô còn hết cắt ngang, trong mắt đàn ông tràn đầy vẻ tủi , lúc cũng chẳng màng đến thể diện đoàn trưởng nữa, thậm chí còn con rể, như cô vợ nhỏ :
“Nửa câu đừng nữa, lời em nào dám đồng ý?”
Sầm Thời dứt lời, Khương Thanh Nhượng và Khương Thanh Nhu bật thành tiếng nhưng tiếng của họ rõ ràng lạc lõng, chỉ là Khương Thanh Nhu mà đều Khương Thanh Nhượng nên Khương Thanh Nhượng lập tức ngậm miệng .
Khương Thanh Nhượng cảm thấy uất ức.
Tại chứ? Chuyện buồn thế ?
Không hổ là đều từng lính.
Thực điều Khương Thanh Nhượng là ngoại trừ Khương Thanh Chỉ đang cố nhịn , Vệ thủ trưởng, ông Khương và Tề Phương đều cảm thấy hành động của Sầm Thời gì đúng.
Ông Khương dường như phát hiện điều gì đó, Vệ thủ trưởng một cái, trong mắt hai thế mà sự đồng cảm.
Còn về lý do tại thấy bình thường, lẽ là vì bản cũng là sợ vợ chăng...
Khương Thanh Nhu cũng nín , xuống từ tốn :
“Đầu tiên nhé, em tuyên bố khi kết hôn Sầm Thời nộp hết thẻ lương và tiền thưởng cho em, giấu quỹ đen còn tiền tiêu , em sẽ phát tiền tiêu vặt cho !”
Nếu điều kiện cho phép, ăn uống lo, Khương Thanh Nhu chắc chắn quản tiền, cô phát tiền tiêu vặt hơn.
với điều kiện thập niên 70 , ki bo chút thì , hơn nữa cô đặc biệt nhớ cái hộp sắt Sầm Thời dùng để nhét tiền đây, gọi là t.h.ả.m nỡ .
Cũng may là nhà đoàn trưởng ai dám trộm, chứ là nhà khác thì mất từ lâu .
Sầm Thời đương nhiên gật đầu: “Được.”
Trong lòng Khương Viễn khẽ thở dài, thầm nghĩ hổ là con gái ruột của vợ .
Khương Thanh Nhu tiếp tục : “Thứ hai là về chuyện lớn nhỏ trong nhà, chuyện nhỏ em quyết, chuyện lớn quyết, chuyện lông gà vỏ tỏi thì ai lo việc nấy.”
Sầm Thời cũng đồng ý.
Khương Thanh Nhượng còn cảm thấy Sầm Thời lợi , thể như thế chứ! Chuyện lớn để đàn ông quyết!
Em gái ngốc, em hồ đồ !
Vệ thủ trưởng hiểu rõ cô bé Khương Thanh Nhu lanh lợi thế nào.
Thử hỏi trong một gia đình, chuyện gì gọi là chuyện lớn chứ...
Hơn nữa cứ yên tâm , trừ chuyện trời sập liên quan đến nhân loại , những chuyện khác tuyệt đối đều là chuyện nhỏ.
Ánh mắt Khương Viễn ngày càng đồng cảm, vẻ mặt Tề Phương ngày càng hài lòng.
“Thứ ba nhé là về vấn đề việc nhà, trong tất cả việc nhà em chỉ nấu cơm thôi nhé! Những việc khác bao hết!”