Con cái nhà con cái ?
Nghe tiếng mở cửa bên ngoài, nụ mặt Khương Thanh Nhu hiện , cô mở cửa phòng ngoài.
Bên ngoài vang lên tiếng kinh hô của Tề Phương: “Vệ thủ trưởng! Sao ngài đến đây?!”
Khương Thanh Nhu cũng sững sờ, đó đưa mắt tìm Sầm Thời.
Sầm Thời đang cùng Khương Thanh Chỉ và Khương Thanh Nhượng ông Khương đuổi ngoài khuân đồ, chuyến đầu tiên Khương Thanh Nhu chào Vệ thủ trưởng xong, định chuyện với Sầm Thời, Sầm Thời liền nhỏ một câu: “Đợi một lát.”
Rồi ngoài.
Vệ thủ trưởng vẻ mặt ngơ ngác của Khương Thanh Nhu, : “Quà gặp mặt mà, nhiều một chút là bình thường!”
Ông tiện , chính ông thấy đống đồ của Sầm Thời cũng kinh ngạc rớt hàm.
Nói thật, giống chuyển nhà thật sự.
Ban đầu Tề Phương còn giữ bình tĩnh, mấy đàn ông to lớn bê hết chuyến đến chuyến khác, bà nhịn : “Vệ thủ trưởng, ngài uống với ông nhà nhé, xem .”
Khương Thanh Nhu cũng vội vàng dậy theo: “Chú Vệ, cháu cũng xem !”
Đồng chí Khương Viễn tự cho là bình tĩnh nhất ung dung uống một ngụm bắt đầu chuyện khách sáo với Vệ thủ trưởng.
Đám đông vây xem bên ngoài quà cáp nườm nượp nhà họ Khương mà trố mắt ngoác mồm, tất nhiên, kinh ngạc hơn cả là dung mạo của Sầm Thời.
Thực lúc đầu Vệ thủ trưởng xuống xe ít tưởng Vệ thủ trưởng là Sầm Thời, những nhà con gái trong lòng còn tự an ủi, tuy lấy chồng giàu nhưng lấy ông già!
Nói thật, ghen tị là dối ghen tị thì suy nghĩ mong sống bằng .
khi Sầm Thời xuống xe, sự ghen tị của họ lập tức biến thành đố kỵ.
Hóa là một trai khôi ngô tuấn tú thế !
Sức sát thương từ ngoại hình của Sầm Thời quá lớn, đến nỗi khi thấy quà gặp mặt mang đến cũng còn kích động như nữa.
Vẫn : “Trời ơi, Khương Thanh Nhu cũng giá quá nhỉ...”
Nói bắt đầu ước tính xem Sầm Thời mang những gì đến, còn lén đến cửa nhà họ Khương, thò đầu xem là gì.
Khương Thanh Nhượng bê chuyến cuối cùng xong đóng sầm cửa , chỉ để vô vàn sự tưởng tượng.
Những chứng kiến bộ quá trình, nhà con gái thì nghĩ, con gái họ bàn chuyện cưới xin đối phương đến nhà, tuyệt đối quá sơ sài, nếu thấy cảnh tượng hoành tráng nhà Khương Thanh Nhu , con rể xách hai túi nilon đến, khó coi bao?
Nhà con trai thì đều thấy may mắn, may mà Khương Thanh Nhu sắp lấy chồng ...
Còn gia đình Khương Nghĩa chứng kiến tất cả trong góc tối thì tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Ông hiểu nổi, rõ ràng từ nhỏ con gái ông cái gì cũng xuất sắc hơn, bây giờ nhận đãi ngộ là con gái ông mới đúng, là con nhỏ Khương Thanh Nhu chứ?
nghĩ đến Khương Phi, trong lòng Khương Nghĩa cũng bùng lên cơn giận.
Ông cảm thấy tất cả đều tại Khương Phi, nếu tại Khương Phi, con trai cả chuyện như ! Ít nhất sẽ để nghiệt chủng bằng chứng!
Khương Nghĩa tức chịu , kéo mạnh rèm cửa , thầm nghĩ đúng là xui xẻo!
cũng may mấy tháng nay ông đều trốn tránh gia đình cả nên chắc họ quên chuyện đó .
Khương Nghĩa yên tâm về phòng ngủ tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tra-xanh-ga-cho-si-quan-duoc-cung-nhu-bao-boi-dqls/chuong-248-khuong-thanh-nhu-dang-ghen-ti.html.]
Đại diện nhà họ Sầm tạm gọi là và cả nhà họ Khương đối diện hai bên bàn, một bên chỉ hai , một bên tận năm .
“Mày xích qua chút.”
Khương Thanh Nhu thấy cả thì thầm mắng hai còn hai , chắc chắn sẽ , Vệ thủ trưởng và Sầm Thời ở đây như thêm hai cái ô dù bảo vệ, nhà thể xử lý mặt ngoài chứ?
Khương Thanh Nhượng bỗng nhích m.ô.n.g một cái: “Nhu Nhu, chỗ em chật ?”
Khương Thanh Nhu cả sắp đẩy khỏi bàn và trống chỉ còn bằng nắm tay giữa và cả, miễn cưỡng một câu: “Cũng tạm ạ.”
Khương Thanh Nhu bất lực.
Cô thực sự hiểu tại hai nhà cứ đối diện , một bên bàn cũng năm chứ!
Cô và thì còn đỡ nhưng đàn ông trong nhà ai nấy đều to lớn, chen chúc chật chội, khó chịu c.h.ế.t !
Cũng chẳng đồng chí Khương Viễn cầu kỳ cái gì!
Khương Thanh Nhu sang phía Sầm Thời, giữa Sầm Thời và Vệ thủ trưởng ít nhất còn một Khương Thanh Nhượng đang ngọ nguậy.
Khương Thanh Nhu tỏ vẻ ghen tị.
Ngay đó cô ném cho ánh mắt cầu cứu.
Tề Phương vốn hài lòng, đang nén giận đây, thấy con gái với vẻ mặt đau khổ càng tức điên lên.
dù cũng giữ thể diện cho ông Khương, bà nhẹ nhàng :
“Hay là ông và thủ trưởng chủ tọa, Nhu Nhu và Sầm Thời một bên , thế nào cũng là bàn chuyện cưới xin của hai đứa nó, xa thế hợp lý lắm nhỉ?”
Khương Viễn liếc Sầm Thời, phản đối: “Chúng bây giờ vẫn là hai nhà, thể để Nhu Nhu và Tiểu Sầm cùng ? Nhỡ hôm nay chuyện bàn thành thì ?!”
“ đấy đúng đấy!” Khương Thanh Nhượng cũng nhảy hùa theo.
Tề Phương nghiến răng nghiến lợi, móng tay bấm sâu da thịt, bà hít sâu một : “Hai bố con ông cái gì ngốc nghếch thế? Ngày vui, đừng mất hứng.”
Khương Viễn và Khương Thanh Nhượng bỗng nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Sao họ cảm thấy câu nghĩa là: Ngày vui, đừng ép đ.á.n.h các thế nhỉ?
Thực Khương Viễn cũng thấy chật chội, Khương Thanh Nhượng giữa ông và Khương Thanh Chỉ, thằng nhóc đó cựa quậy một cái là hai họ cũng khó chịu theo.
Chỉ là ông dám chen sang phía vợ và Nhu Nhu.
Khương Viễn nhịn trừng mắt Khương Thanh Nhượng, ông cảm thấy đều tại thằng hai, nếu thằng nhóc chật chội thế thì vợ ông đưa yêu cầu đó!
Đợi khách hết ông nhất định cho thằng nhóc một trận!
Khương Thanh Nhượng trong đầu bố già đang tính chuyện đ.á.n.h còn nở nụ tươi rói, hàm răng trắng đều tăm tắp: “Bố yên tâm, con về phía bố.”
Lời Khương Thanh Nhượng dứt, Khương Viễn đưa quyết định: “Cứ theo lời con !”
“Hả?” Khương Thanh Nhượng trố mắt bố già dậy.
Tề Phương lén nhéo eo Khương Thanh Nhượng một cái thật đau: “Hả cái gì mà hả? Mày cứ loạn lên mới chịu ?”
Khương Thanh Nhượng đau đến nhe răng trợn mắt nhưng dám kêu thành tiếng, sợ mất mặt.
Anh bất đắc dĩ sang cả nhưng ngờ Khương Thanh Chỉ từ lúc nào chuyển ghế xong .