Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối - Chương 218: Nể Mặt Lắm Rồi Đấy, Nói Ra Ai Mà Không Bảo Anh Là Kẻ Cuồng Em Gái Chứ

Cập nhật lúc: 2026-02-14 11:30:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong mắt Lộ Bộ trưởng cũng là sự ngạc nhiên vui mừng, ông thầm nghĩ Khương Thanh Nhu dễ giải quyết như thì chuyện ông nghĩ chắc cũng thành thôi, cùng lắm ngày mai gọi thêm mấy món ngon cho họ, dù ăn của miệng cũng mềm.

Lần ông vui thật , trông cũng chân thành hơn nhiều: “Thế , trong tiệm cơm đó piano, đồng chí Khương Thanh Nhu nếu thì ngày mai bảo Mạn Mạn đàn cho cô một khúc, thế nào?”

Khương Thanh Nhu sủng ái mà lo sợ, khuôn mặt nhỏ nhắn vui đến đỏ bừng: “Thật ạ? Thế thì quá!”

Lộ Bộ trưởng dáng vẻ ngây thơ đáng yêu của Khương Thanh Nhu trong lòng khỏi cảm thán, nhà họ Khương nuôi con gái đơn thuần quá, thế lừa mới lạ.

, lát nữa ông hỏi con gái xem con bé rốt cuộc lãnh đạo nào trong quân đội lừa tay, Lộ Bộ trưởng cảm thấy chắc chắn là mấy tên ế vợ già khú đế, mấy tên đó miệng lưỡi trơn tru, ông ăn với họ một bữa xong tiếp xúc thứ hai.

Nghĩ đến đây, ông khỏi lộ vài phần đồng cảm.

Thôi bỏ , nếu ngày mai chuyện tiến hành thuận lợi, ông ngại nhắc nhở một chút, coi như cứu cô một mạng.

Lộ Mạn Mạn càng vui hơn, ánh mắt cô thẹn thùng lướt qua Khương Thanh Chỉ: “Anh thì em đàn cho .”

Lần coi như một mũi tên trúng nhiều đích, Khương Thanh Nhu thế , chuyện bố nhỏ với cô cùng biểu diễn chắc sẽ từ chối .

Hơn nữa còn thể thể hiện mặt thích, cớ ?

sợ Khương Thanh Chỉ đến còn đặc biệt hỏi thêm một câu: “Cục trưởng Khương trưa mai giờ nghỉ ạ? Nếu trưa rảnh thì chiều cũng , em và đồng chí Khương Thanh Nhu ăn cơm xong cùng về quân đội.”

“Trưa , chiều còn việc.” Khương Thanh Nhu theo bản năng trả lời một câu.

Lộ Mạn Mạn Khương Thanh Nhu cho khó chịu, cô hỏi cô.

Lộ Mạn Mạn ngoài mặt nhưng trong : “ đây chẳng lo cho Cục trưởng Khương , Cục trưởng Khương, xem sắp xếp thời gian của .”

Ý ngoài lời, liên quan gì đến cô.

Lông mày Khương Thanh Nhu nhướng lên.

Ồ hô, chị dâu cô oai mặt cô ?

Cô hắng giọng, liếc Khương Thanh Chỉ.

Anh cả, cho chút thể diện .

Khương Thanh Chỉ bình thản : “Em gái khi nào rảnh thì khi nào rảnh.”

Nói xong mặt Khương Thanh Nhu.

Nể mặt lắm đấy, ai mà bảo là kẻ cuồng em gái chứ.

Miệng Lộ Mạn Mạn , sắc mặt chút khó coi.

Thế cũng quá nguyên tắc ? Đây là ở bên ngoài đấy, Khương Thanh Chỉ chút mặt mũi cũng c.ầ.n s.ao?

vẫn đồng ý.

Đài trưởng Huống ngây , thế gì?

Mấy họ kết bạn, thế còn chuyện của ông thì ?

Lộ Bộ trưởng cũng thấy sắc mặt đen sì của Đài trưởng Huống, vội vàng kéo con gái rút lui: “Thế , và Mạn Mạn phiền nữa, cứ chuyện, chúng đây.”

Đài trưởng Huống định mắng Lộ Bộ trưởng là đồ vong ân bội nghĩa, Lộ Mạn Mạn thiện với ông : “Chào chú Huống, gặp ạ.”

Đài trưởng Huống đành khô khan: “Được, gặp, nhớ mời chú ăn cơm đấy!”

Lộ Mạn Mạn gật đầu: “Có cơ hội nhất định sẽ mời chú Huống ăn cơm!”

Còn cơ hội , chắc chắn là .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tra-xanh-ga-cho-si-quan-duoc-cung-nhu-bao-boi-dqls/chuong-218-ne-mat-lam-roi-day-noi-ra-ai-ma-khong-bao-anh-la-ke-cuong-em-gai-chu.html.]

Hai , Đài trưởng Huống khó xử , Khương Thanh Chỉ và Khương Thanh Nhu cũng định .

Đài trưởng Huống ngờ Lộ Bộ trưởng trở mặt nhanh thế, ông tuy đoán ý của Lộ Bộ trưởng nhưng quen bao nhiêu năm, ông cũng Lộ Bộ trưởng ý đồ khác .

Tóm cần đến ông nữa.

Trong lòng Đài trưởng Huống khó chịu, bỗng chốc từ liên minh biến thành đơn độc chiến đấu, ông thậm chí còn nghĩ là hai cũng đừng hòng cơ hội .

Nghĩ đến đây trong mắt Đài trưởng Huống lộ vài phần lạnh lùng: “Cục trưởng Khương, là chúng chuyện chính , yêu cầu đưa cũng quá đáng chứ?”

“Ông với vô dụng thôi.” Khương Thanh Chỉ xách đồ lên, vỗ vai Khương Thanh Nhu.

Đài trưởng Huống một nữa Khương Thanh Chỉ mất mặt, trong lòng vui: “Được, nhớ câu của .”

Khương Thanh Chỉ liếc Đài trưởng Huống, lạnh lùng : “Đều là việc cho cấp , ông tự chú ý một chút.”

Đài trưởng Huống khẩy một tiếng: “Anh bản lĩnh từ chối , cũng bản lĩnh khiến cấp đổi ý.”

Khương Thanh Nhu câu trong lòng giật thót, cái khác nhưng quyền lực của đài trưởng quả thực lớn, đổi tiết mục cũng là chuyện dễ như trở bàn tay.

vẻ bình tĩnh mặt cả, cô hoảng nữa.

Không , cả chắc chắn cách, cô nhất định gây thêm phiền phức.

Khương Thanh Chỉ quả thực cách, đối mặt với Đài trưởng Huống, cụp mắt ông : “Ông yêu em gái là ai ?”

Khương Thanh Nhu:... Hả?

Sao chuyện phát triển theo hướng cô ngờ tới thế ?

Đài trưởng Huống liếc Khương Thanh Nhu.

Đẹp thì thật nhưng ngốc quá, cấp ưng, chắc là một bình thường thôi.

“Ai thế?” Ông hỏi bâng quơ.

Khương Thanh Chỉ hùng hồn : “Người yêu em gái là Sầm Đoàn trưởng, bố nuôi của Sầm Đoàn trưởng là Vệ thủ trưởng, của Thị trưởng Chu và Vệ thủ trưởng là chiến hữu cũ.”

Đừng Đài trưởng Huống, Khương Thanh Nhu cũng sốc.

Không hổ là cả cô! Mạng lưới quan hệ dùng thuận tay thật!

Có những cái cô còn nữa...

Đài trưởng Huống thẹn quá hóa giận: “Vừa nãy ai lạm dụng quyền lực thế là em gái đúng ? Anh kiểu gì thế? Còn bằng em gái !”

C.h.ế.t tiệt là Sầm Đoàn trưởng! Không gì khác, Đài trưởng Huống cũng nể mặt Sầm Đoàn trưởng, dù ông còn mượn của quân đội mà...

Buổi biểu diễn nhận sự quan tâm của các lãnh đạo lớn, an ninh đương nhiên , nếu trong buổi biểu diễn lớn thế , một chút sai sót nhỏ cũng sẽ phóng đại.

Đài trưởng Huống hết cách .

Chỉ là ông Khương Thanh Nhu một cái, trong mắt trong lòng đều là kinh ngạc.

Chẳng lẽ mấy lính đều thích kiểu ngốc nghếch ngọt ngào xinh ?

Thật là thể hiểu nổi!

Khương Thanh Nhu lườm Đài trưởng Huống một cái: “Anh trai cũng sẽ gì, Đài trưởng Huống đừng bậy, trai luôn ghi nhớ chức trách của đấy.”

“Cô ý gì?” Đài trưởng Huống sự bất thường.

 

Loading...