Khương Thanh Chỉ em gái cúi đầu, lời tức giận nghẹn trong họng .
Sầm Thời chủ động xin điều chuyển quả thực là chuyện xảy khi quen Khương Thanh Nhu và chuyện ván đóng thuyền, cái Khương Thanh Chỉ trách .
Anh tức giận cũng vì em gái vì một đàn ông mà bỏ rơi cả nhà, Khương Thanh Chỉ sớm chuẩn tâm lý em trai em gái lớn lên sẽ xa.
Khương Thanh Chỉ hít sâu một , kiềm chế bàn tay đang run rẩy, xoa đầu Khương Thanh Nhu: “Thích đến thế ?”
Lông mi Khương Thanh Nhu run lên, cô cả dịu dàng, sự dịu dàng của giống như nước , dịu dàng đến mức tim cô nhói lên.
Cô ngẩng đầu, nước mắt rơi xuống, mím môi, nên lời, cô sợ sẽ .
Trái tim Khương Thanh Chỉ mềm nhũn, Khương Thanh Nhu một lúc, ngón tay lau vệt nước mắt mặt cô, : “Anh , thích thì thích thôi, cũng coi như là một đáng để thích.”
Con Sầm Thời càng tìm hiểu sâu, Khương Thanh Chỉ càng đ.á.n.h giá cao nhưng sự đ.á.n.h giá cao mâu thuẫn với việc cướp mất em gái .
Sầm Thời đặc biệt nổi bật trong quân đội, tuổi trẻ giữ chức vụ cao cũng đủ chứng minh công lao của , về điểm Khương Thanh Chỉ khâm phục, Sầm Thời còn trẻ hơn năm đó lên chức đoàn trưởng.
Từ Mẫn cũng , Sầm Thời là đàn ông trẻ tuổi tài cao nhất cô từng gặp, phẩm hạnh các mặt đều vô cùng đoan chính.
Chính Khương Thanh Chỉ cũng từng chứng kiến, thằng nhóc Sầm Thời đó đối xử với Nhu Nhu cũng thiên vị y hệt bọn họ cũng sẽ những việc bình thường sẽ .
là trai, Khương Thanh Chỉ một tâm lý mâu thuẫn.
Một mặt kiên quyết cho rằng đối tượng của em gái nhất định mạnh hơn , nếu mắt.
Mặt khác cảm thấy mạnh quá cũng áp chế , sợ em gái bắt nạt.
Tiếng của Khương Thanh Nhu bất ngờ cắt ngang dòng suy nghĩ của Khương Thanh Chỉ: “Anh cả, là nhất.”
Khương Thanh Chỉ sững sờ cũng : “Về ăn cơm , đều là món em thích đấy.”
Khương Thanh Nhu nghĩ ngợi, vẫn nhịn nghiêm túc : “Anh cả, nếu Sầm Thời điều về, cả nhà chúng cùng sống chung ?”
“Ồ đúng, và hai đều lấy vợ chứ!”
Nghĩ đến đây cô càng vui vẻ hơn, vẻ mặt đầy mong đợi.
Khương Thanh Chỉ bất lực lắc đầu: “Em tự ăn no lo bọn đói ?”
Khương Thanh Nhu lè lưỡi hỏi câu hỏi lúc đầu: “Anh cả, thực sự tìm đối tượng ? Em thấy thích cũng ít .”
Khương Thanh Chỉ b.úng nhẹ lên trán Khương Thanh Nhu một cái: “Kết hôn với thích, còn thích là gì đây .”
Khương Thanh Nhu khuôn mặt thanh tú của cả bắt đầu suy nghĩ lung tung.
Nếu hai hiểu chuyện tình yêu nam nữ nọ, cô tin, vì hai vốn ngốc nghếch nhưng cả chắc chắn cái gì cần hiểu cũng hiểu .
Cô lập tức lắc đầu bất lực.
Sao mấy trai thời ai cũng cấm d.ụ.c thế nhỉ?
Tiếc thật.
Khương Thanh Chỉ ánh mắt của Khương Thanh Nhu đến nổi da gà, yết hầu lăn lộn: “Xuống xe .”
Về đến nhà Khương Thanh Nhu vui vẻ trở , chào Khương Thanh Nhượng xong cô liền chạy bếp tìm Khương Viễn: “Bố! Thơm quá! Bố món gì ngon thế ạ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tra-xanh-ga-cho-si-quan-duoc-cung-nhu-bao-boi-dqls/chuong-201-sao-may-anh-dep-trai-thoi-nay-ai-cung-cam-duc-the-nhi.html.]
Khương Viễn thấy giọng con gái thì vui mừng khôn xiết, híp mắt : “Sườn bò kho cay, ngửi thấy ? Thơm ?”
Sau đó ông thì thầm tai Khương Thanh Nhu: “Lát nữa bố gắp hết thịt ngon bát con, con đừng cho các con nhé.”
Khương Thanh Nhượng , hỏi Khương Thanh Chỉ mãi chẳng gì, vốn định hỏi Khương Thanh Nhu thì vặn thấy đồng chí Khương Viễn thiên vị ở đây.
Khương Thanh Nhượng sán bên Khương Viễn : “Thế thịt ngon thứ nhì cho con, xương cho cả hết.”
Khương Viễn trừng mắt con trai thứ hai: “Mày ăn bao nhiêu cũng chẳng lớn não, mày ăn xương!”
“Con ! Anh cả ăn!”
“Mày ăn!”
“Thế bố ăn.”
“Đồ bất hiếu!”
“Thế cả ăn!”
“Thế thì cả mày ăn.”
Cuối cùng Tề Phương bếp, chốt hạ: “Hai bố con nhiều nhất, gặm nhiều xương cho tắc họng !”
Đừng Khương Thanh Nhu thẳng nổi lưng, ngay cả Khương Thanh Chỉ sắp xếp ăn xương bên ngoài cũng bật .
Anh bốn trong căn bếp nhỏ, ánh mắt dịu dàng.
Chuyện khác khoan hãy bàn, nhà bảo vệ cho .
Lúc lên bàn ăn Tề Phương vốn định hỏi Khương Thanh Nhu chuyện Sầm Thời ngay nhưng Khương Viễn ngăn , ông thì thầm tai vợ: “Để con nó ăn xong bữa cơm đàng hoàng , con bé gầy kìa.”
Tề Phương lườm Khương Viễn một cái, miễn cưỡng theo ông.
Mặc dù ở trong quân đội Khương Thanh Nhu cũng để chịu thiệt thòi nhưng bên ngoài đến bằng ở nhà? Khương Thanh Nhu bình thường ăn cơm chỉ ăn no là dừng, là ăn đến mức no căng bụng.
Ăn no xong Tề Phương còn gọt một đĩa táo nhỏ cho Khương Thanh Nhu, bà híp mắt : “Nhu Nhu, ăn chút hoa quả tráng miệng con.”
Khương Thanh Nhu mấy miếng táo tỉa thành hình con thỏ đáng yêu đầu tiên là thấy thích thú, đó cau mày, nhịn hỏi: “Mẹ, bây giờ vẫn mua táo ạ? Cả nhà cùng ăn .”
Mùa đông hoa quả vốn ít là thập niên 70, hoa quả càng hiếm.
Khương Thanh Nhu mấy con thỏ sống động như thật đưa tay sờ sờ, đó đầu Tề Phương : “Mẹ, tay khéo thật đấy.”
Tề Phương mắng yêu Khương Thanh Nhu: “Con ăn , mấy ngày cả nhà ăn , đây là phần của con đấy.”
Khương Thanh Nhu mới tin, cô ôm cổ sà lòng bà, nũng : “Mẹ cũng ăn một miếng .”
Tề Phương con gái nũng nịu đáng yêu trong lòng mềm nhũn, bà véo má Khương Thanh Nhu, dịu dàng hỏi: “Xác định với Sầm Thời ?”
Bị hỏi nhiều Khương Thanh Nhu cũng mặt đỏ tim đập nữa, cô gật đầu, : “Vâng, xác định ạ.”
Tề Phương đắc ý : “Mẹ ngay thằng nhóc đó là mà, chỉ xem con tóm thôi, ngờ con gái ngốc nhà cũng chút bản lĩnh đấy.”
Sự xuất sắc của Sầm Thời là điều cả nam và nữ đều công nhận là một phụ nữ, Tề Phương nhắm trúng việc kết hôn với Sầm Thời sống chung với chồng chị em dâu, lương cao, thật thà đáng tin cậy.
Đương nhiên, ngoài những điều kiện , Sầm Thời còn trai, cũng cứng nhắc vô vị là một phụ nữ, Tề Phương hiểu sâu sắc rằng khi những ưu điểm đều xuất hiện cùng một thì khó tìm đến mức nào.