Nhìn bóng lưng vốn dĩ còn đuổi kịp ngày càng xa, trong lòng càng thêm khó chịu.
Thậm chí bắt đầu oán trách Triệu Tiểu Chi, lúc đầu nếu Triệu Tiểu Chi châm ngòi thổi gió, thực họ cũng chẳng đến nỗi hùa theo Khương Thanh Nhu lưng.
“Tiểu Chi đúng là sợ, trai Khương Thanh Nhu cũng dám trêu chọc, quên đây Khương Thanh Nhu thế nào ?”
“ đấy, tớ đầu tiên thấy con gái chủ động hẹn con trai bên ngoài đấy, dũng cảm thật.”
Triệu Tiểu Chi trừng mắt câu đó một cái cháy mắt, tức giận đùng đùng bỏ về ký túc xá.
Vừa về đến nơi, cô liền gục xuống chăn hu hu.
Vốn dĩ Khương Thanh Nhu giữ Bạch Trân Châu ăn cơm ở nhà nhưng Bạch Trân Châu khó xử từ chối, Khương Thanh Nhu đành bảo Khương Thanh Chỉ đưa Bạch Trân Châu về nhà .
Bạch Trân Châu , Khương Thanh Chỉ liền sang mắng Khương Thanh Nhượng: “Vừa nãy mày cái gì?”
Khương Thanh Nhượng nghĩ đến chuyện đó là buồn , vai run lên bần bật, nhịn đến mức sắp vỡ bụng: “Em chẳng đang tạo cơ hội cho , cái tên ế vợ như xem.”
Khương Thanh Nhu nhớ cảnh nãy thấy vẻ mặt khó xử của cả cũng , mở miệng tranh công:
“Anh cả, xem em vì giúp mà khi mang tiếng đanh đá tùy hứng đấy, định cảm ơn em thế nào?”
Khương Thanh Chỉ Khương Thanh Nhu qua gương chiếu hậu: “Nói em đanh đá tùy hứng cũng chẳng oan.”
Khương Thanh Nhượng nhảy bênh vực: “Thì nào? Nhu Nhu nhà thế mới bắt nạt! Có bản lĩnh thì hẹn hò với cô !”
Khương Thanh Chỉ rút tay cốc đầu Khương Thanh Nhượng một cái: “Sao thế , ngày mai còn đưa thằng em thiểu năng của chơi mà.”
“Anh!” Khương Thanh Nhượng múa tay múa chân định đ.á.n.h , Khương Thanh Chỉ buông một câu “ đang lái xe” nhẹ tênh khiến tiu nghỉu.
Khương Thanh Nhu đến mức sắp thở nổi, Khương Thanh Chỉ bất lực lái xe chậm một chút.
Cuối cùng Khương Thanh Nhu mới hỏi: “Anh cả, từng nghĩ tìm một cô gái như thế nào ? Anh định cả đời kết hôn đấy chứ?”
Khương Thanh Nhượng câu hỏi vội rụt cổ , sợ câu hỏi rơi trúng đầu .
Khương Thanh Chỉ im lặng lâu, sắp về đến nhà, mới dừng xe nhẹ nhàng :
“Trong lòng , kết hôn bao giờ là chuyện quan trọng, cũng từng động lòng với ai, bây giờ chỉ các em sống , những chuyện khác ý định gì, vì kết hôn mà tìm một cô gái lập gia đình cũng là hành động vô trách nhiệm.”
Khương Thanh Nhượng xong lơ mơ, Khương Thanh Nhu suýt chút nữa thì vỗ tay tán thưởng cả.
Khương Thanh Chỉ Khương Thanh Nhu: “Em ở một chút, chuyện hỏi em.”
“Em ở đây ?” Khương Thanh Nhượng ánh mắt bỗng trở nên nghiêm trọng của Khương Thanh Chỉ thì nữa.
Giữ Nhu Nhu một gì? Chắc chắn chuyện .
Nếu là chuyện , thì cứ , thèm tranh với Nhu Nhu.
Khương Thanh Chỉ ấn nút tháo dây an của Khương Thanh Nhượng, đó với qua Khương Thanh Nhượng mở cửa ghế phụ: “Xuống .”
Giọng điệu nặng nề lắm nhưng Khương Thanh Nhượng cảm thấy một áp lực khó tả.
nghĩ , ông đây chẳng cấp của cũng chẳng nhờ vả việc gì, sợ quái gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tra-xanh-ga-cho-si-quan-duoc-cung-nhu-bao-boi-dqls/chuong-200-hoi-han-vi-gay-thu-chuoc-oan-voi-khuong-thanh-nhu.html.]
Anh hất cằm lên vẻ phục: “Em xuống định đ.á.n.h em chắc?”
Người trong cuộc Khương Thanh Nhu cạn lời một lúc, lên tiếng khuyên nhủ: “Anh hai, mang đồ giúp em , em chuyện với cả chút.”
Mặc dù đối mặt với khuôn mặt lạnh như băng của cả cô cũng căng thẳng nhưng nghĩ cùng lắm là vì chuyện của Sầm Thời.
Chuyện của , sớm muộn gì cũng rõ ràng, lát nữa về nhà chừng còn nữa.
Khương Thanh Nhượng vốn còn gì đó nhưng vẻ mặt nghiêm túc của Khương Thanh Nhu, vẫn ngoan ngoãn xuống xe.
Khương Thanh Nhượng xuống xe Khương Thanh Chỉ cũng mở miệng ngay, ngay khi Khương Thanh Nhu định hỏi, Khương Thanh Chỉ bỗng bóp còi hai cái thật mạnh.
Khương Thanh Nhu giật , bên ngoài cũng giật , Khương Thanh Nhu hạ cửa kính xuống , mới thấy hai vẫn bên ngoài.
Cô bật : “Anh hai, , cả đ.á.n.h em .”
Khương Thanh Nhượng mất mặt em gái cũng chẳng thấy , hề hề với Khương Thanh Nhu, đó sa sầm mặt mày với Khương Thanh Chỉ phía : “Anh nhanh lên đấy, bên ngoài lạnh c.h.ế.t .”
Được Khương Thanh Chỉ đồng ý Khương Thanh Nhượng mới nhà.
Trải qua chuyện , Khương Thanh Nhu hết căng thẳng, cô tươi như hoa Khương Thanh Chỉ phía hỏi: “Anh cả, chuyện gì thế ạ?”
Khương Thanh Chỉ khuôn mặt ngây thơ trong sáng của Khương Thanh Nhu trong gương chiếu hậu mà thấy đau lòng, tức giận.
Anh nỡ nổi giận với em gái ruột của , cộng thêm bên phía Sầm Thời nhận tin là xảy chút chuyện, cũng thể thực sự tìm Sầm Thời gây chuyện .
Khương Thanh Chỉ chỉ đầu nghiêm túc hỏi Khương Thanh Nhu: “Nhu Nhu, Sầm Thời sắp điều đến Tây Bắc, em chuyện ?”
Khương Thanh Nhu hỏi mím c.h.ặ.t môi đỏ, một lúc mới im lặng gật đầu.
“Em cứ thế đồng ý với ?” Giọng điệu Khương Thanh Chỉ mang theo vài phần thể tin nổi: “Nhu Nhu, nhà em ở đây, bọn ở đây.”
Từ lúc tra chuyện phản ứng đầu tiên của Khương Thanh Chỉ thực là vui mừng, vì Tây Bắc chắc chắn khổ cực, hy vọng Nhu Nhu khó mà lui.
càng nghĩ càng thấy đúng, chuyện đó Khương Thanh Nhu xin tài liệu về Tây Bắc Khương Thanh Chỉ vẫn nhớ như in.
Anh gần như thể khẳng định, đứa em gái ngốc nghếch của chuyện .
Biết mà vẫn ?
Khương Thanh Nhu từng thấy cả đen mặt mặt bao giờ, kể cả trong ký ức của nguyên chủ cũng nhớ nổi.
Đôi mắt phượng hẹp dài của Khương Thanh Chỉ đỏ ngầu, Khương Thanh Nhu tự chủ cụp mắt xuống, mấp máy môi, nhỏ giọng : “Anh cả, em thích , ở bên , em sẽ thường xuyên thư về nhà.”
Nói cái gì mà sợ khổ, cái gì mà sẽ về, Khương Thanh Nhu đều cảm thấy chút giả tạo.
Nói thật lòng hơn là cô thích Sầm Thời và đủ thích.
Đối với cô, Sầm Thời và gia đình là hai thái cực bên thì bỏ bên , cách sẽ sớm còn là vấn đề nữa.
Sự phát triển của đất nước sẽ vượt xa sức tưởng tượng của .
những điều , cô đều thể .