Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối - Chương 199: Đi Ngay Ngồi Thẳng, Không Có Việc Gì Sao Phải Chột Dạ?

Cập nhật lúc: 2026-02-14 11:27:43
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu Tiểu Chi ngay cả múa tập thể cũng chọn, cô Phùng bảo cô tập cơ bản, việc vặt.

Thực Khương Thanh Nhu cũng như nhưng đến lượt Triệu Tiểu Chi, cô việc rõ ràng vui vẻ gì, việc lề mề khiến nhiều cô gái vui.

Khương Thanh Nhu và Bạch Trân Châu đều tự việc của , tự lấy đồ của . Nên cũng ảnh hưởng gì đến hai họ.

Khương Thanh Nhu cất đồ đạc, đó lạnh nhạt : “Cô thích cả tớ chứ .”

“Thật á?” Bạch Trân Châu suýt phun ngụm nước , cô nuốt xuống vội vàng : “Vậy cũng ngăn cản ?”

Khương Thanh Nhu vỗ vai Bạch Trân Châu, lúm đồng tiền nhàn nhạt: “Yên tâm , cả tớ sẽ thích kiểu như cô .”

Nói xong Khương Thanh Nhu hỏi: “Hay là cùng ? Anh cả tớ lái xe đến.”

“Được ?” Mắt Bạch Trân Châu sáng lên.

Khương Thanh Nhu trách cô : “Chúng còn phân biệt với tớ cái gì?”

Thời gian trôi qua một lúc lâu Khương Thanh Nhu vẫn , Triệu Tiểu Chi đồng hồ, nhiệt tình :

“Hay là gọi giúp các nhé? Có thể cô thu dọn một hồi quên mất thời gian, chắc cũng quên các vẫn đang đợi bên ngoài đấy!”

Khương Thanh Nhượng chẳng chút ẩn ý nào: “Cảm ơn nhé nhưng cần , đồ con gái vốn nhiều, chậm một chút cũng bình thường.”

Còn về việc quên quên, Khương Thanh Nhượng cảm thấy đúng là khả năng quên thật nên vế để ý.

Triệu Tiểu Chi sang Khương Thanh Chỉ, hai má ửng hồng: “Muốn uống nước ? rót nước giúp các .”

Khương Thanh Nhượng xua tay: “Không cần.”

Nói xong câu bất ngờ thấy khuôn mặt đỏ bừng của Triệu Tiểu Chi Khương Thanh Chỉ, trong lòng bỗng nhiên bừng tỉnh đại ngộ, liếc Khương Thanh Chỉ đầy ẩn ý “chu đáo” tránh chỗ khác.

Khương Thanh Chỉ: Tên bệnh ?

Anh cũng theo, Triệu Tiểu Chi gọi : “Cục trưởng Khương, ngày mai rảnh ?”

Triệu Tiểu Chi hỏi thẳng, giọng nhỏ, các cô gái bên cạnh cũng nhiều, nhất thời đều sang.

Tâm tư xem náo nhiệt của Khương Thanh Nhượng càng nặng hơn, vui vẻ về phía đó, chỉ thiếu mỗi nắm hạt dưa để c.ắ.n.

“Anh rảnh.”

Khương Thanh Chỉ đang trả lời thế nào, Khương Thanh Nhu từ lúc nào , cô như Triệu Tiểu Chi: “Lúc nào cũng rảnh.”

Người khác thì thôi, Khương Thanh Nhu tuy cũng hợp với họ nhưng cũng đến mức khó dễ ngay mặt.

Triệu Tiểu Chi xứng đáng nhận đãi ngộ đặc biệt .

Triệu Tiểu Chi mặt mày xám ngoét, cô há miệng, ngược đầu Khương Thanh Chỉ cầu cứu.

Các cô gái khác trong lòng đồng cảm nhưng nhiều hơn là ghen tị.

Họ cũng sán chuyện nhưng dám, Triệu Tiểu Chi Khương Thanh Nhu từ chối tuy vẻ bác bỏ mặt mũi nhưng Khương Thanh Chỉ là đàn ông, đàn ông ai phụ nữ chủ bên ngoài như chứ?

Nhất là phụ nữ còn là em gái .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tra-xanh-ga-cho-si-quan-duoc-cung-nhu-bao-boi-dqls/chuong-199-di-ngay-ngoi-thang-khong-co-viec-gi-sao-phai-chot-da.html.]

Bất kể kết quả cuối cùng thế nào, dù Triệu Tiểu Chi chắc chắn để ấn tượng cho Khương Thanh Chỉ .

Chỉ là cũng thấy buồn , thầm nghĩ Khương Thanh Nhu tay dài quá nhỉ? Đời sống riêng tư của trai cũng quản? Tưởng cả thế giới đều xoay quanh cô chắc?

Khương Thanh Nhượng lời Khương Thanh Nhu xong trong nháy mắt quyết định Khương Thanh Chỉ, sải bước dài tới chắn mặt Khương Thanh Chỉ, nghiêm túc : “Anh cả, chẳng sẽ đưa bọn em chơi ?”

Các cô gái:???????

Khương Thanh Chỉ: “Đồng chí Triệu Tiểu Chi, xin nhé, em trai tùy hứng quá.”

“Đi thôi, hôm qua kiếm miếng sườn bò, thế nào, ?” Khương Thanh Nhượng cũng chẳng thèm để ý đến Khương Thanh Chỉ, vội vàng chạy qua xách túi cho Khương Thanh Nhu.

Khương Thanh Nhu đưa túi của Bạch Trân Châu cho Khương Thanh Nhượng, : “Cảm ơn hai, đúng , đây là Trân Châu, bạn nhất của em, chúng tiện đường đưa về nhà nhé.”

“Được thôi!” Khương Thanh Nhượng xách hai cái túi một lúc, chẳng tốn chút sức lực nào.

Anh đầu toe toét chào Bạch Trân Châu: “Bình thường em gái nhắc đến cô lắm, cảm ơn cô chăm sóc con bé nhé!”

Bạch Trân Châu ngờ hai của Khương Thanh Nhu thẳng thắn như , cô ít tiếp xúc với con trai nên lập tức ngượng ngùng, giọng càng lúc càng nhỏ: “Không ạ, đều là việc em nên ...”

Khương Thanh Chỉ gật đầu xã giao với Triệu Tiểu Chi: “Vậy đây.”

Chuyện Triệu Tiểu Chi hẹn hò dường như quăng đầu.

Triệu Tiểu Chi ngượng ngùng ậm ừ hai tiếng.

Trơ mắt Bạch Trân Châu và ba em Khương Thanh Nhu vui vẻ lên xe, mặt Triệu Tiểu Chi xanh mét.

Rất nhanh đến an ủi Triệu Tiểu Chi: “Tiểu Chi, cũng đừng buồn, Khương Thanh Nhu vốn dĩ hống hách như mà.”

Bạch Trân Châu sướng thật đấy, đó là xe cảnh sát đấy, chẳng cần bộ về.”

“Ai bảo là bạn của Khương Thanh Nhu chứ... Biết Khương Thanh Nhu còn giới thiệu trai cho Bạch Trân Châu nữa chứ.”

“Tốt thế á? Tớ cũng bạn với đồng chí Khương Thanh Nhu .”

Nói đến đây trong lòng ai nấy đều thoải mái, lúc đó chẳng ai ở cùng phòng với Khương Thanh Nhu, kết quả Khương Thanh Nhu vô tình ở phòng đôi nhất, Bạch Trân Châu cũng hưởng lây.

Hơn nữa ban đầu còn tưởng bếp núc của họ là do dì Hoàng , lâu dần mới là Khương Thanh Nhu tự , đó nữa phát hiện Khương Thanh Nhu chỉ nấu ăn ngon, cũng hào phóng, chia đồ ăn cho Bạch Trân Châu và dì Hoàng chẳng tiếc chút nào.

Lúc thực ghen tị , sống đời, ai mà chẳng vì miếng ăn?

Bây giờ điều kiện gia đình cũng ai cũng , mỗi tháng nghỉ tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa ngon là khá lắm , ai như Khương Thanh Nhu tiền dăm ba bữa ăn ngon?

Lại còn hào phóng chia cho khác nữa.

Chưa kể Khương Thanh Nhu còn là thiên tài múa.

Thực tế là dù trong lòng bao nhiêu điều tiếng về Khương Thanh Nhu cũng thừa nhận nền tảng vũ đạo của Khương Thanh Nhu thực sự mạnh, bình thường học múa cũng nhanh, còn đang nghiên cứu động tác, cô thể múa liền mạch .

Nghe tối nào cô cũng cùng Bạch Trân Châu tập múa, cùng học, dù phòng hai cũng tiện.

Kết quả là trình độ múa của Bạch Trân Châu cũng tiến bộ vượt bậc, cô vốn dĩ ngoài Khương Thanh Nhu múa nhất, bây giờ càng bỏ xa một đoạn dài.

 

Loading...