Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối - Chương 177: Hy Vọng Chúng Ta Mỗi Người Đều Giành Được Vị Trí Đứng Đầu Trên Đường Đua Của Mình

Cập nhật lúc: 2026-02-14 11:27:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trưởng ban Lưu xong thì , cô Phùng nhanh ch.óng đuổi theo, cô hỏi Trưởng ban Lưu:

“Trưởng ban, đó chẳng ông thể loại múa đẩy đồng chí Khương Thanh Nhu ? Sao bây giờ chọn ? Không thiên vị, thấy đồng chí Khương Thanh Nhu phù hợp, các phương diện của em đều đạt trình độ xuất sắc.”

Trưởng ban Lưu thấm thía :

“Cô cứ yên tâm , chuyện thảo luận với đồng chí Khương Thanh Nhu , em cũng tán thành như . Chủ yếu là bây giờ em đang ở đầu sóng ngọn gió, nếu trực tiếp chọn em , đừng đội tân binh các cô, các đội khác sẽ nghĩ em thế nào? Hơn nữa là lừa ngựa đều dắt xem thử, chúng một đội viên xuất sắc như thì nên cho sáng mắt ! Cũng để cô gái nhiều yêu thích như là dựa thực lực và sức hút cá nhân của , tuyệt đối chỉ đơn giản là bình hoa di động!”

Ông xong câu thì ngân nga hát bỏ , vẻ tâm trạng , cô Phùng tại chỗ một lúc mới trở phòng tập múa.

cảm thấy Trưởng ban Lưu lớn tuổi, xa trông rộng, quả thực lý.

Cuộc thi cá nhân tạm định chiều ngày , giới hạn thể loại múa, đều thể chọn cái giỏi nhất, tin như ong vỡ tổ, ai nấy tranh đến đăng ký.

Khương Thanh Nhu đăng ký xong thấy Bạch Trân Châu vẫn tại chỗ, cô khỏi tới trêu chọc:

“Tớ còn tưởng tớ chứ! Sao thế? Đồng chí Bạch Trân Châu của chúng đang phát huy tinh thần lớp trưởng, đăng ký cũng nhường khác ?”

Bạch Trân Châu nhạt: “Không, tớ định đăng ký.”

Khương Thanh Nhu sững sờ:

“Tại ? Trân Châu, nếu vì tớ thì tớ thấy thực sự cần thiết , ngoài múa chúng vẫn là bạn nhất, tớ hy vọng chúng cạnh tranh công bằng, cho dù tớ thua bất kỳ ai khác trong lòng tớ cũng thể bất kỳ oán hận nào...”

xong hỏi: “Cậu sợ ảnh hưởng đến quan hệ của chúng ?”

Bạch Trân Châu lắc đầu, cô nghiêm túc hơn :

“Sao thể vì chút chuyện mà ảnh hưởng đến quan hệ của chúng ? Chủ yếu là tớ lãng phí thời gian việc , Nhu Nhu, tớ cạnh tranh .”

xong : “Mục tiêu của tớ ở chỗ khác.”

Khương Thanh Nhu vẫn hiểu, Bạch Trân Châu mới ghé tai Khương Thanh Nhu :

“Tớ thực lực của , học múa nhanh hơn tớ nhiều, tớ chậm, tuy cuối cùng chúng thể hiện vẻ ngang nhưng chỉ bản tớ mới tớ bỏ nỗ lực nhiều hơn bao nhiêu.”

“Hơn nữa trưởng ban chẳng , chọn múa đơn thì tham gia múa tập thể , chi bằng tớ chuyên tâm múa tập thể, tớ còn múa chính một nữa.”

Tâm tư Bạch Trân Châu thông suốt, Khương Thanh Nhu cô chắc chắn cạnh tranh đều dồn sức múa đơn như , cô chi bằng đổi sang đường đua khác thử xem.

Nghe Bạch Trân Châu Khương Thanh Nhu vỡ lẽ đó giơ ngón tay cái lên với Bạch Trân Châu: “Trân Châu, thông minh thật đấy...”

Giọng cô cũng nhỏ , tinh quái : “Vậy hy vọng chúng mỗi đều giành vị trí đầu đường đua của , chúc chúng cuối cùng đều đạt ước nguyện!”

Bạch Trân Châu gật đầu thật mạnh.

Buổi tập luyện còn kết thúc, cô Phùng lén gọi Khương Thanh Nhu ngoài, Khương Thanh Nhu vốn tưởng là chuyện tập múa, ai ngờ bắt gặp Hạ Vĩ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tra-xanh-ga-cho-si-quan-duoc-cung-nhu-bao-boi-dqls/chuong-177-hy-vong-chung-ta-moi-nguoi-deu-gianh-duoc-vi-tri-dung-dau-tren-duong-dua-cua-minh.html.]

giống như Khương Thanh Nhu nghĩ, Sầm Thời tìm cô mà là Vệ thủ trưởng. Khương Thanh Nhu cũng nghĩ nhiều, cảm thấy Vệ thủ trưởng thể là vì hai đàn ông tìm đến.

Thực Khương Thanh Nhu còn để tâm chuyện nữa, cô chỉ đòi công bằng cho , Sầm Thời và Hạ Diễn chắc chắn cho cô cơ hội để đòi công bằng nên trong lòng Khương Thanh Nhu, cô còn trách bất kỳ ai trong họ nữa.

Ai thời trẻ mà chẳng lúc bốc đồng.

Lần thứ hai đến văn phòng thủ trưởng rõ ràng còn căng thẳng như đầu nhưng khi đối mặt với Vệ thủ trưởng Khương Thanh Nhu vẫn thấy sợ.

Thực Vệ thủ trưởng trông hiền lành phúc hậu nhưng ở vị trí cao luôn mang cảm giác giận mà uy, cộng thêm đây Khương Thanh Nhu từng tiếp xúc nhiều với các lãnh đạo lớn trong giới chính trị.

Vệ thủ trưởng thấy Khương Thanh Nhu liền bảo cô xuống: “Chiều tập luyện mệt ? Để bác pha cho cháu.”

Nghe Vệ thủ trưởng , Khương Thanh Nhu suýt rớt cả đầu, cô vốn xuống một nửa , vội vàng bật dậy: “Không cần ạ, cháu khát Vệ thủ trưởng!”

Để thủ trưởng pha cho , đây là đãi ngộ gì ?!

Vệ thủ trưởng ấn vai Khương Thanh Nhu xuống, Khương Thanh Nhu dám động đậy nữa, cô mím đôi môi đỏ mọng, ngại ngùng xuống.

Vệ thủ trưởng pha :

“Sao? Người già phục vụ cháu, cháu sợ bác ? Cháu đừng lo, ở nhà bác pha cho vợ bác ba mươi năm nhưng cũng thể thế, mười lăm năm đầu pha .”

Nghe xong, sự căng thẳng của Khương Thanh Nhu tan biến ít, cô tò mò hỏi: “Cháu thể hỏi là gì ạ?”

Vệ thủ trưởng , ông bưng chén đến cố tình bộ đ.á.n.h giá Khương Thanh Nhu từ xuống một lượt còn nhíu mày:

“Muốn hỏi thì hỏi! Cái bộ dạng rón rén còn là cô bé hôm nào đưa cơm bác bắt gặp trốn gầm bàn việc của Sầm Thời nữa ? Mạnh dạn lên!”

Khương Thanh Nhu suýt phun ngụm trong miệng .

Cô há miệng, cuối cùng nhỏ giọng : “Hóa bác ạ...”

Vệ thủ trưởng chớp mắt: “Nếu cháu và thằng nhóc đó tưởng bác thế nào lên chức thủ trưởng? Dựa khuôn mặt chắc?”

Nói , Vệ thủ trưởng sờ cằm , gật gù vẻ suy tư: “Cũng .”

Lần Khương Thanh Nhu thả lỏng, cô nịnh nọt: “Đương nhiên là vì bác tài đức vẹn ạ.”

Vệ thủ trưởng Khương Thanh Nhu khen cũng hớn hở mặt, ông khuôn mặt xinh như hoa của Khương Thanh Nhu, tâm trạng lên hẳn.

Thảo nào cả Hạ Diễn và Sầm Thời đều thích cô bé, nếu ông trẻ ba mươi tuổi...

Thôi, bỏ , hồi đó ông gái thêm một cái là vợ đ.á.n.h c.h.ế.t.

Hơn nữa tiếp xúc với đám đàn ông thô kệch nhiều , tiếp xúc với cô gái nhỏ thấy thoải mái hơn nhiều, đến chuyện mắt, chuyện còn dễ .

Vệ thủ trưởng nhớ đến câu hỏi của Khương Thanh Nhu, nhớ : “Hồi đó ? Những năm 50 vỏ trấu pha nước là lắm , năm đó bác chính là dùng cách cưa đổ vợ bác đấy.”

 

Loading...