Cũng khiến thèm thuồng mà nỡ .
Thậm chí chạy hỏi dì Hoàng mượn bếp, dì Hoàng từ chối thẳng thừng:
“Thế thì , cô sự cho phép của lãnh đạo cấp ? Nếu ai cũng đến chỗ mượn bếp thì dùng cái gì? Hơn nữa mỗi ngày nhặt bao nhiêu củi mới đủ dùng? Chuyện tuyệt đối !”
Dì Hoàng xong vẫn hả giận bồi thêm một câu: “Hơn nữa các cô từng một đều là kẻ vô ơn, đối xử với các cô cũng chẳng thấy lợi lộc gì, chuyện tốn công vô ích !”
Bà bình thường rảnh rỗi thích hóng hớt nhất nên chuyện hôm nay bà cũng , trong lòng tức giận.
Giọng dì Hoàng oang oang, cho các cô gái đỏ mặt tía tai bỏ , chuyện Khương Thanh Nhu trang điểm cho họ cả đoàn văn công ai là , dù lớp trang điểm như ai mà chẳng nhưng Khương Thanh Nhu đồng ý ai cả.
Lúc đó những từ chối xám xịt bỏ vẫn còn nhớ rõ.
lòng ơn đối với Khương Thanh Nhu, chỉ lo chuyện nếu để khác liệu giống dì Hoàng mỉa mai họ .
Lúc ngang qua Khương Thanh Nhu và Bạch Trân Châu, họ hận thể dùng ánh mắt g.i.ế.c c.h.ế.t hai nhưng Khương Thanh Nhu và Bạch Trân Châu chỉ mải chuyện ăn mì, hơn nữa hình như dì Hoàng xong còn ăn ngon miệng hơn.
Tức đến mức họ quên cả đói, tiếng đóng cửa phòng rầm rầm cái to hơn cái .
Tiếng mắng của dì Hoàng cũng vang lên theo: “Các cô nhẹ tay thôi! Cửa hỏng gọi sửa ! C.h.ế.t rét các cô!”
Khương Thanh Nhu và Bạch Trân Châu ăn xong trả bát, dì Hoàng bảo họ để đó đó nhỏ giọng : “Vừa nãy dì mắng cho đám con gái điều đó một trận , cho các cháu hả giận!”
Khương Thanh Nhu chỉ thấy dì Hoàng quá đáng yêu, cô : “Giọng dì to thế, bọn cháu đều thấy cả, cảm ơn dì ạ.”
Dì Hoàng xua tay:
“Có gì , đám con gái đó là nợ đòn cũng may là chúng nó trong quân đội, quân đội tuy khó nhưng so với môi trường việc bên ngoài vẫn đơn thuần hơn nhiều. Chứ ở nhà máy, từng đứa một trị cho phục sát đất mới lạ!”
Cuối cùng còn quên khen Khương Thanh Nhu và Bạch Trân Châu: “Vẫn là các cháu , các cháu thì khác, cũng lòng , đều tiền đồ rộng mở!”
Khương Thanh Nhu và Bạch Trân Châu đều thái độ “con nhà cái gì cũng ” của dì Hoàng chọc , hai , những chuyện vui buổi sáng sớm theo đồ ăn ngon và sự yêu thương của dì Hoàng, Trưởng ban Lưu tan thành mây khói.
Buổi chiều giờ nghỉ trưa, loa phát thanh lớn của quân đội bỗng nhiên vang lên, thấy tiếng “tít...” khởi động, ai nấy đang gì cũng dừng tay , vẻ mặt căng thẳng.
Loa phát thanh lớn thể phát đến ngóc ngách trong quân đội, thường chỉ khi thông báo chuyện quan trọng khẩn cấp mới khởi động, vì loa sự đồng ý của thủ trưởng mới dùng.
Trong quân đội bình thường chuyện gì lớn, cái loa nhiều từ lúc nhập ngũ đến lúc xuất ngũ cũng chẳng thấy mấy .
Không ít mới quân đội càng từng thấy, còn tưởng là báo động quan trọng gì, căng thẳng sợ hãi.
Ngay cả các lãnh đạo vẻ mặt cũng nghiêm túc hẳn lên, dù đang huấn luyện gì cũng dừng , một lòng đợi bên loa phát biểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tra-xanh-ga-cho-si-quan-duoc-cung-nhu-bao-boi-dqls/chuong-175-tam-tu-lanh-loi-nhu-vay-sau-nay-co-be-nay-lam-gi-cung-se-thanh-cong.html.]
Cô Phùng cũng là đầu tiên thấy, lúc tắt nhạc còn suýt vấp ngã, Bạch Trân Châu gần nhất đỡ lấy nhưng cô căng thẳng đến mức cảm ơn, ngón tay đặt lên môi, hiệu cho im lặng lắng .
Khương Thanh Nhu tại chỗ, chớp chớp mắt cũng tò mò là chuyện gì.
“Alo alo alo! Nghe thấy ?”
Hạ Diễn đang ở trong phòng phát thanh thử vài tiếng, Sầm Thời lườm một cái, Hạ Diễn sờ đầu, nhỏ giọng : “Sầm Đoàn trưởng, cái dùng đầu cũng , xem bây giờ ?”
Câu cũng ngoại lệ truyền qua loa, trong quân đội lập tức vang lên từng tràng ồ, bầu khí căng thẳng cũng tan biến ít.
Khương Thanh Nhu đen mặt, nếu là Hạ Diễn và Sầm Thời thì sẽ vì chuyện của cô chứ?
Cô nhớ nhầm thì buổi sáng hình như hai cùng Vệ thủ trưởng còn định đến tìm Trưởng ban Lưu mà.
Trưởng ban Lưu đang trộm ngoài hành lang nhưng trong lòng cũng thắc mắc, buổi sáng Sầm Đoàn trưởng chẳng mượn loa nội bộ đoàn văn công ? Sao biến thành loa của ban tuyên truyền cả quân đội ?
Ông thầm nghĩ, đúng là coi trọng thật nhưng điều đối với đội múa là chuyện , sự quan tâm của lãnh đạo, cơ hội cũng sẽ nhiều hơn.
Vệ thủ trưởng trong văn phòng tức đến mức râu tóc dựng ngược, ông đập bàn cái rầm, thầm nghĩ nên để hai tên bậy, nhất là tên Hạ Diễn , đây chẳng mất mặt ông ?!
Hạ Diễn thấy giọng nhưng thấy tiếng ồ bên ngoài, mặt đỏ bừng ngay lập tức.
Mặc dù mặt nhưng tiếng mặt dày đến cũng thể lờ .
Sầm Thời băm vằm Hạ Diễn , sa sầm mặt mày giật lấy micro, lên tiếng:
“Chào buổi chiều, là Sầm Thời, phát thanh là và đồng chí Hạ Diễn đặc biệt gửi lời thăm hỏi và xin đến đồng chí Khương Thanh Nhu của đội múa đoàn văn công về vụ việc tỏ tình mấy ngày , xin vì vấn đề cá nhân của chúng gây phiền phức cho đồng chí Khương Thanh Nhu, về việc chúng vô cùng xin .”
Nói một nửa, giọng điệu Sầm Thời bỗng thêm vài phần cảnh cáo:
“Ngoài , xin dù về chuyện cũng đừng vì sự tò mò thắc mắc của bản mà phiền đồng chí Khương Thanh Nhu, nếu , hậu quả tự gánh.”
Lời của Sầm Thời đừng khác, ngay cả Hạ Diễn phía cũng toát mồ hôi lạnh.
Uy lực , đúng là đùa .
Sầm Thời xong đến lượt Hạ Diễn, tâm trạng căng thẳng của Hạ Diễn cũng bình hơn nhiều, giọng điệu cũng nghiêm túc đắn:
“Kính chào các thủ trưởng và các đồng chí, là Hạ Diễn, hôm nay chính thức xin về những rắc rối và tổn thương mà gây cho đồng chí Khương Thanh Nhu mấy ngày . nên đột nhiên như mất trí giữa chốn đông lôi kéo cô khi cô luôn phản kháng để những lời nên , về việc bày tỏ sự hối và ăn năn sâu sắc, đồng chí Khương Thanh Nhu, sai !”
“Thứ hai rõ hành vi của liên quan đến đồng chí Khương Thanh Nhu, chuyện đều xuất phát từ cá nhân , đồng chí Khương Thanh Nhu bất kỳ suy nghĩ và hành động nào của , chịu, hình phạt của sẽ công bố bảng thông báo cũng mong lấy gương, đừng những chuyện gây phiền phức cho khác!”