“Lần tập là điệu múa cho tiệc tối mùa xuân, học cho kỹ cũng giống , cái gì cũng dựa bản tranh lấy!”
Lời của cô thốt , thu tâm thu tâm, ai nấy đều nghiêm túc hẳn lên.
Bên Trưởng ban Lưu rời khỏi doanh trại cũng ngừng nghỉ phòng tập múa.
Bên trong đang tập luyện trật tự, ông nhận đây là động tác múa mới, xem cô Phùng dạy .
Ông phía , bắt đầu quan sát từng một, nãy cho Khương Thanh Nhu cơ hội tranh thủ quả thực vài phần tâm lý bù đắp cho cô, nếu thực sự hơn Trưởng ban Lưu cũng sẽ để cô và Khương Thanh Nhu cạnh tranh công bằng.
Tay trái Khương Thanh Nhu cử động vẫn thuận tiện lắm nhưng dễ nhận , cô là bắt nhịp nhanh nhất, tuy động tác tay theo kịp nhưng cơ thể là phối hợp nhịp nhàng nhất, mỗi động tác đều chuẩn.
Trưởng ban Lưu hài lòng.
Trước đây ông còn lo khác thiên vị, dám thiên vị Khương Thanh Nhu quá lộ liễu cũng sợ ông nhận ủy thác của trai Khương Thanh Nhu mới .
Bây giờ Trưởng ban Lưu mặc kệ những chuyện , học sinh năng lực chuyên môn giỏi lời vốn nhiều, như Khương Thanh Nhu còn thông minh tính tình , càng hiếm khó tìm.
Ép buộc bản công bằng mới là công bằng, đây là công bằng với Khương Thanh Nhu cũng là công bằng với chế độ.
Người lính xuất sắc nên nhận nhiều cơ hội hơn, nếu xuất sắc cũng cơ hội giống như bình thường, đó là sự báng bổ đối với sự xuất sắc cũng là sự sỉ nhục đối với sự nỗ lực.
Sự nỗ lực của Khương Thanh Nhu trong đêm hội mừng năm mới đó, Trưởng ban Lưu đều thấy và ghi nhớ trong lòng.
Liếc thấy Trưởng ban Lưu từ trong gương, các cô gái đều sợ, sợ mắng một trận, mấy còn sai.
Trưởng ban Lưu lắc đầu, thầm nghĩ đám con gái đứa nào múa cũng nghiêm túc, lo quan sát chuyện khác.
Ông Khương Thanh Nhu, lực đạo và độ chính xác của Khương Thanh Nhu đều xuất sắc, chỉ trán, lưng cũng lấm tấm mồ hôi.
Ngoài Khương Thanh Nhu còn Bạch Trân Châu, Bạch Trân Châu múa cũng tệ, hơn nữa vì tay chân lành lặn, liền mạch thoải mái hơn, hai cùng đôi khi động tác đồng nhất nghiêng cứ như một , đều .
Trưởng ban Lưu lập tức khó xử.
Cả hai đều , chọn ai đây?
Tập luyện xong Trưởng ban Lưu gọi riêng Khương Thanh Nhu chuyện.
“Cơ hội vẫn sẽ đề cập trong đội múa, thể sẽ ý kiến với em, em đừng để trong lòng, sẽ dẹp yên chuyện .”
Khương Thanh Nhu cũng hiểu điều , cô thản nhiên : “Trưởng ban Lưu, là cứ mở cuộc thi tuyển chọn ạ? Ai chọn thì là của đó, nếu thực sự khác giỏi hơn em, em cũng chịu.”
Thực trắng , Khương Thanh Nhu quan tâm đến khác trong đội múa nữa , bởi vì dù cô cơ hội bằng cách nào cũng sẽ bàn tán lưng.
Điều cô quan tâm là bạn Bạch Trân Châu.
Trân Châu múa chính, phản ứng cũng , Khương Thanh Nhu đang khó xử chuyện với cô thế nào.
Mặc dù cô với tính cách của Trân Châu chắc chắn sẽ chúc mừng cô nhưng trong lòng Khương Thanh Nhu vẫn sẽ khúc mắc, hơn nữa cô thực sự cảm thấy Trân Châu chắc kém .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tra-xanh-ga-cho-si-quan-duoc-cung-nhu-bao-boi-dqls/chuong-174-ong-troi-oi-rot-cuoc-la-choc-phai-ai-the-nay.html.]
Lời của Khương Thanh Nhu khiến Trưởng ban Lưu vốn đang khó xử nhẹ nhõm hơn nhiều, ông Khương Thanh Nhu:
“Em tấm lòng rộng lượng như cũng khâm phục, em cứ thể hiện cho , cơ hội tám chín phần mười là của em .”
Khương Thanh Nhu : “Trưởng ban Lưu tự tin em thế ạ, em đảm bảo sẽ ngài thất vọng! thi tuyển thua cũng gì đáng hổ, giỏi hơn em em cũng phục!”
Trưởng ban Lưu càng thêm đ.á.n.h giá cao Khương Thanh Nhu, ban đầu ông còn lo Khương Thanh Nhu sẽ bất mãn, cho rằng ông lật lọng cho cô cơ hội bây giờ đồng ý thi tuyển.
Hơn nữa cô bé thông minh lắm, chính vì ông khó xử nên mới chủ động đề nghị.
Tâm tư lanh lợi như , cô bé gì cũng sẽ thành công.
Trưởng ban Lưu an ủi Khương Thanh Nhu về chuyện buổi sáng đó cho Khương Thanh Nhu ăn cơm.
khi Khương Thanh Nhu , Trưởng ban Lưu quên dạy dỗ đám con gái giậu đổ bìm leo , trừ Bạch Trân Châu, ông giữ tất cả các thành viên còn .
Nếu là bình thường, Bạch Trân Châu còn lo lắng, bây giờ cô một mạch đầu , vô cùng dứt khoát.
Tám cô gái còn đều cúi gằm mặt căng thẳng, trong lòng oán trách, hối hận còn sợ hãi.
Dù lãnh đạo phê bình là chuyện lớn, nhỡ ghi hồ sơ thì xong đời, tâm lý yếu Trưởng ban Lưu mở miệng bắt đầu rơi nước mắt.
Trưởng ban Lưu bình thường coi là lãnh đạo ôn hòa, chủ yếu là khuyến khích nhưng ông thực sự nổi giận, giọng cao hơn ba tông, mắng hơn một tiếng đồng hồ mới dừng .
Đối với mấy Triệu Tiểu Chi, ông còn đặc biệt giữ chuyện riêng.
Cho nên đến khi giải tán, chỉ ấm ức một bụng tức, nhà ăn cũng hết cơm.
Bụng đói meo về ký túc xá, gặp Khương Thanh Nhu và Bạch Trân Châu đang ăn mì xương ống ở bàn trong phòng khách, hai ăn chuyện, mùi thơm khiến chảy cả nước miếng.
Lần khi Khương Thanh Nhu thương lấy cớ tẩm bổ chuyện mượn bếp với dì Hoàng mặt , dì Hoàng cũng đồng ý mặt .
Bình thường còn đỡ, Khương Thanh Nhu và Bạch Trân Châu luôn ăn trong bếp, mùi nồng lắm.
Hơn nữa thường ăn no mới về nên cũng , lúc ai nấy đều đói meo gián tiếp là do Khương Thanh Nhu, đều hận đến mức lòng đầy căm phẫn.
Chỉ là ai dám chọc Khương Thanh Nhu nữa.
Khương Thanh Nhu và Bạch Trân Châu cũng coi như thấy từ khi xảy chuyện hai ngày nay hai đều nghĩ thông suốt.
Đó là đừng cố gắng đến gần những vốn dĩ hợp , nếu kẻ vô ơn là chuyện nhỏ, đáng sợ nhất là đ.â.m lưng.
“Ngọt quá.” Bạch Trân Châu húp một ngụm canh kìm khen ngợi.
Khương Thanh Nhu : “Xương ninh lâu một chút, sáng nay tớ nhờ dì Hoàng ninh , giờ ăn là ngon.”
Bạch Trân Châu ăn xong vẫn thấy cho thêm một thìa ớt, canh ngọt đậm đà cộng thêm dầu ớt kích thích vị giác, Bạch Trân Châu ăn đến toát mồ hôi hột.