Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối - Chương 173: Em Xem Điệu Múa Đơn Này Em Có Đảm Nhận Được Không

Cập nhật lúc: 2026-02-14 11:27:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đối mặt với sự quan tâm của Trưởng ban Lưu, Khương Thanh Nhu hiền hòa: “Không ạ Trưởng ban Lưu, em vẫn khỏe mạnh đây mà còn việc gì của em ạ?”

Trưởng ban Lưu nụ mặt Khương Thanh Nhu trong lòng thực khó chịu, lời Bạch Trân Châu khiến ông cũng cảm thấy tủi cho Khương Thanh Nhu, may mà cô gái vẫn , đúng là vô tư.

cô dám đối đầu trực diện cũng chứng tỏ là một cô gái gan , thì xinh yếu đuối nhưng chủ kiến, đối mặt với đám đàn ông vô đông như cũng hề sợ hãi.

Trưởng ban Lưu trong lòng khẽ động: “Đồng chí Khương Thanh Nhu, tiệc tối mùa xuân đoàn văn công định một tiết mục đơn, em xem em múa đơn đảm nhận ?”

Khương Thanh Nhu há hốc mồm.

Múa đơn?!

tươi như hoa: “Đảm nhận đảm nhận ! Trưởng ban Lưu, em về tập ngay đây!”

Trưởng ban Lưu đôi mắt sáng như của Khương Thanh Nhu, trong lòng hài lòng.

chút do dự, điều ít nhất chứng tỏ trong lòng Khương Thanh Nhu, sự nghiệp múa của cô mới là quan trọng nhất.

Trưởng ban Lưu giải thích: “ cũng cho em là của em , cái là tiết mục của cả đoàn văn công, các bộ phận đều tranh thủ, em tranh mới là của em.”

Trong đoàn văn công còn các bộ phận ca hát v.v., năm đều là bên thanh nhạc, năm nay Trưởng ban Lưu cảm thấy múa cũng thể thêm .

Khương Thanh Nhu gật đầu: “Vâng! Cảm ơn Trưởng ban Lưu, em về ngay đây!”

“À đúng , tay em...” Trưởng ban Lưu sực nhớ hỏi.

Khương Thanh Nhu tự tin : “Sắp khỏi ạ! Mọi cứ việc ! Em chuyện với nữa !”

Nói xong Khương Thanh Nhu bước nhẹ nhàng, dáng uyển chuyển như một chú bướm nhỏ.

Trưởng ban Lưu khỏi cảm thán: “Người trẻ tuổi đúng là tràn đầy năng lượng...”

Sầm Thời im lặng bên cạnh nãy giờ thầm nghĩ, chứ còn gì nữa... lo sự nghiệp, nào cô cũng quên béng .

Sầm Thời ngoài Trưởng ban Lưu mới nhớ còn , ông vội gọi Sầm Thời hỏi: “Sầm Đoàn trưởng, nãy đến đoàn văn công tìm việc gì? Hay là ở đây luôn cũng .”

Đại đội trưởng phạt , trong văn phòng cũng còn ai khác.

Sầm Thời nghiêm mặt, : “ nãy định đưa Hạ Diễn sự chứng kiến của thủ trưởng phát thanh xin đồng chí Khương Thanh Nhu.”

Anh đồng hồ: “Sáng nay chắc kịp , chiều nay , ngài chuẩn giúp một chút.”

Nói xong Sầm Thời ngoài, lúc ngang qua đại đội nãy còn liếc mắt trong một cái, đại đội nãy còn ồn ào lập tức im bặt.

Sầm Thời lạnh lùng bỏ .

Trưởng ban Lưu tại chỗ nhớ lời Sầm Thời mà há hốc mồm.

Một đoàn trưởng và một tiểu đoàn trưởng sự chứng kiến của thủ trưởng xin một văn nghệ binh nhỏ bé?

Trưởng ban Lưu c.ắ.n lưỡi một cái mới nhận nhầm.

Mắt ông từ từ mở to, lời đồn đại lúc bây giờ ông cũng tin bảy phần .

Sầm Đoàn trưởng và Tiểu đoàn trưởng Hạ thật sự đang theo đuổi Khương Thanh Nhu ?

Sầm Thời và Trưởng ban Lưu , đại đội trưởng kịp thở phào nhẹ nhõm thì Từ Mẫn đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tra-xanh-ga-cho-si-quan-duoc-cung-nhu-bao-boi-dqls/chuong-173-em-xem-dieu-mua-don-nay-em-co-dam-nhan-duoc-khong.html.]

sợ Sầm Thời phạt đủ.

khi tìm hiểu, Từ Mẫn còn gì để nhưng đến , cô vẫn mắng đại đội trưởng một trận, tiện thể tăng thêm hình phạt cho đám .

Từ Mẫn đại đội trưởng dám lơ là cảnh giác nữa nhưng may mà lơ là vì ngay đó Hạ Diễn đến.

Hạ Diễn thấy đại đội trưởng nhếch nhác mấy trận mắng thì lạnh: “Cậu đấy, xị mặt xị mặt .”

Đại đội trưởng vội vàng dậy khỏi ghế, lành: “Đâu , tiểu đoàn trưởng đến tìm cũng là chuyện đó ?”

“Còn dám đoán mò đang nghĩ gì?!” Hạ Diễn càng thêm tức giận.

Vừa nãy ở bên phạt nặng Lý Cường , Vệ thủ trưởng bảo qua đây báo cho đại đội trực thuộc của Lý Cường một tiếng.

cũng lười , lý do qua đây là phạt bên một lượt nữa.

Đại đội trưởng lập tức dám gì nữa, đó ngoan ngoãn như học sinh tiểu học.

Hạ Diễn chẳng thèm đại đội trưởng, sải bước dài trong doanh trại, những phạt đang chịu phạt thể xác ở đó, thấy thêm một lãnh đạo đến ai nấy mặt mày méo xệch.

Hạ Diễn quát lớn một tiếng: “Có bản lĩnh khó con gái nhà , bản lĩnh chấp nhận kết quả ?”

Anh xong vội vàng thu những biểu cảm đó, ai nấy đều nghiêm chỉnh .

Hạ Diễn hừ lạnh: “Thế còn tạm ...”

Hỏi thăm hình phạt và kỷ luật, Hạ Diễn cảm thấy cũng tạm .

Mọi bóng lưng Hạ Diễn rời , trái tim treo lơ lửng, Hạ Diễn đầu .

Ngay đó gầm lên: “Hình phạt hôm nay phạt liên tục ba ngày, đừng ai tâm lý may mắn!”

Câu thốt , mấy tâm lý yếu suýt ngất xỉu tại chỗ, những khác hóng hớt chuyện trong lòng ngoài may mắn còn thấy sợ hãi.

Ông trời ơi, rốt cuộc là chọc ai thế ?

Lúc Khương Thanh Nhu về phòng tập múa đều sang, Bạch Trân Châu càng dừng tập chạy đón nhưng mặt Khương Thanh Nhu những vẻ vui, ngược cả cô hớn hở như chim sẻ.

Chào hỏi cô Phùng xong, cô kéo Bạch Trân Châu chạy nhanh về đội ngũ.

Các cô gái cũng sang, thấy Khương Thanh Nhu vui vẻ như họ đều hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm.

Vừa nãy cô Phùng mắng họ , mấy cô gái tâm lý yếu còn mắng nên thấy Khương Thanh Nhu thấp thỏm, sợ Khương Thanh Nhu mà lóc cô Phùng mắng họ một trận nữa.

thấy Khương Thanh Nhu vui vẻ như , mấy trong lòng thấy kỳ quặc, thậm chí cảm thấy Khương Thanh Nhu chắc chắn là cố ý, còn thích nhiều đàn ông vây quanh như chứ.

Lại còn Trưởng ban Lưu mặt, chắc chắn cảm thấy oai phong mặt mũi chứ gì?

Chút áy náy đó, tan biến còn dấu vết.

Chỉ Bạch Trân Châu cảm thấy Khương Thanh Nhu là đồ ngốc, cảm xúc đến nhanh cũng nhanh, nãy thế nào cũng nên biểu hiện vui vẻ như , cứ nên mặt lạnh tanh để thấy lời của gây tổn thương lớn thế nào cho một cô gái.

Vì vẫn đang tập luyện nên Khương Thanh Nhu nhiều với Bạch Trân Châu, cô nháy mắt với Bạch Trân Châu, hai về vị trí của .

Cô Phùng ngược quan tâm một chút cảm thấy mà quan tâm lúc lên lớp thì đám tâm cơ trong lòng bắt đầu Khương Thanh Nhu nên nhịn, bắt đầu dạy động tác.

 

Loading...