Họ đây chơi với Triệu Tiểu Chi cũng bình thường, chẳng qua là ưa Khương Thanh Nhu, thích tụ tập mấy Khương Thanh Nhu mà thôi.
Nếu thực sự Khương Thanh Nhu lôi cùng chất vấn như , họ cũng chịu nổi.
Triệu Tiểu Chi tức đến phát điên, cô cảm nhận ánh mắt nghi ngờ của xung quanh, chỉ đào một cái lỗ chui xuống đất ngay lập tức.
Khả năng chịu đựng tâm lý của cô vốn , nếu đây cũng chẳng dễ dàng tuyệt giao với Khương Phi như , lúc Khương Thanh Nhu vu oan, cô tức đến mặt mày trắng bệch, trông như sắp ngất xỉu ngay tại chỗ.
Khương Thanh Nhu khẩy trong lòng.
Thế chịu nổi .
Cô cũng ý định tức c.h.ế.t ngay giữa thanh thiên bạch nhật, Khương Thanh Nhu đảo mắt xung quanh một lượt, lớn tiếng :
“Nếu trong lòng vẫn còn nghi ngờ thì hoặc là chôn c.h.ặ.t trong lòng đừng , hoặc là cũng đừng để lọt tai . Mọi nghĩ thế nào thì nghĩ nhưng nếu dám mặt thì đừng trách khách sáo.”
Khương Thanh Nhu xong liền khoác áo khoác ngoài giải quyết đám nam binh .
Bạch Trân Châu cũng theo, nhỏ giọng : “Tớ cùng .”
Trái tim Khương Thanh Nhu vốn luôn cố gắng cứng rắn bỗng chốc mềm nhũn vì câu của Bạch Trân Châu, cô bấm móng tay lòng bàn tay thật mạnh, gật đầu: “Cảm ơn , Trân Châu.”
Có những chuyện nghĩ là một chuyện, đối mặt là chuyện khác.
Xã hội bất công như đấy, rõ ràng quấy rối là cô nhưng cô trở thành mục tiêu chỉ trích, tư tưởng đổ cho nạn nhân ở thời đại đặc biệt nặng nề.
Khương Thanh Nhu và Bạch Trân Châu bước ngoài là một tràng cợt, Khương Thanh Nhu còn đỡ, Bạch Trân Châu thì hoang mang.
Khương Thanh Nhu định bảo Bạch Trân Châu trong, Bạch Trân Châu nắm c.h.ặ.t t.a.y Khương Thanh Nhu hơn.
Cô cảm thấy thể hiểu một chút cảm giác của Khương Thanh Nhu, một liên quan đến chuyện như cô khi đối mặt với nhiều kẻ hiếu kỳ thế còn cảm thấy khó xử, huống hồ là Khương Thanh Nhu?
Chẳng trong lòng càng khó chịu hơn ?
Khương Thanh Nhu Bạch Trân Châu kiên định chắn một bước, cảm giác .
Bất cứ lúc nào cũng thiếu kẻ giậu đổ bìm leo, khi đối mặt chỉ những kẻ như , Khương Thanh Nhu sẽ cảm thấy lạnh lẽo tê dại nhưng khi một kiên định bên cạnh như , bóng tối trong lòng cô như cạy một góc.
Chỉ cần một góc đó thôi cũng đủ để ánh nắng tràn ngập trái tim cô.
Khương Thanh Nhu hít sâu một , lạnh lùng chất vấn: “Các thuộc đội nào? Các gì ở đây?”
Trái ngược với sự ngượng ngùng hưng phấn trong lòng đám nam binh, vẻ lạnh lùng mặt Khương Thanh Nhu khiến tiếng cợt của họ cũng nhỏ đôi chút.
mỹ nhân lạnh lùng cũng là mỹ nhân, phía bắt đầu huýt sáo: “Đến xem em đấy! Đồng chí Khương Thanh Nhu, em xinh thật đấy!”
Người đó xong, đám đàn ông bắt đầu ồ lên.
Mặt Bạch Trân Châu trắng bệch, bọn họ thế khác gì trêu ghẹo Khương Thanh Nhu giữa ban ngày ban mặt? Chuyện hôm nay truyền ngoài, sẽ Khương Thanh Nhu bằng ánh mắt thế nào?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tra-xanh-ga-cho-si-quan-duoc-cung-nhu-bao-boi-dqls/chuong-168-toi-khong-tin-2.html.]
Cô tức giận hét lớn: “Các cái gì thế?! Không hổ! Mau , đừng vây ở đây nữa!”
“Ở đây quy định cấm đến, các cô bảo là chúng ?” Người huýt sáo cợt nhả.
“ đấy, chúng khen cô em xinh mà!”
Đám nam binh kẻ tung hứng khiến Bạch Trân Châu tức điên lên, đầu tiên gặp trận thế , cô run lên bần bật.
Khương Thanh Nhu bóp nhẹ lòng bàn tay Bạch Trân Châu, đó buông bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của hai , lớn tiếng : “Các x.úc p.hạ.m , chỉ hỏi một thôi, ai xin ?”
Cô dứt lời, đám đối diện phá lên như thể cô chuyện gì đó buồn lắm, thậm chí đến thở nổi.
Khương Thanh Nhu thầm nghĩ , thì, một cũng đừng hòng chạy thoát.
Cô buông tay Bạch Trân Châu , thẳng đám đàn ông.
Đám nam binh càng hưng phấn hơn, ánh mắt như dính c.h.ặ.t lên Khương Thanh Nhu dứt nhưng họ cũng tự giác nhường đường, ánh mắt họ Khương Thanh Nhu như đang xem thú trong rạp xiếc.
Khương Thanh Nhu thẳng đến mặt một , ngẩng đầu lên, thẳng mắt : “Vừa nãy huýt sáo là đúng ?”
Câu hỏi thẳng thừng của cô khiến vẻ mặt đàn ông cứng nhưng mặt bao nhiêu đồng đội sợ mất mặt, hất cằm lên, tà : “Là , thấy em xinh, cổ vũ cho em đấy!”
Khương Thanh Nhu liếc bảng tên n.g.ự.c , theo bản năng đưa tay che nhưng Khương Thanh Nhu ngẩng đầu lên, cô khẽ: “Ừ, nhớ , Đội trưởng Lý.”
Vẻ mặt nam binh trở nên căng thẳng, biện hộ cho : “...”
Khương Thanh Nhu chẳng thèm , quanh một lượt, ánh mắt lướt qua mặt từng , đám nam binh đều tự chủ mặt nhưng cô kỹ, bỏ sót một ai.
“Sao thế? Dám cửa phòng tập múa , các các sợ vỡ mật ?” Tiếng của Khương Thanh Nhu càng thêm chế giễu.
Đám nam binh đưa mắt , thì thầm: “Không ngờ là một cái gai cứng.”
Bình thường họ nữ đồng chí, hổ dám ngẩng đầu, bỏ chạy trối c.h.ế.t, thậm chí ít dọa , gặp một dám đối đầu trực diện với họ.
Trong lòng khỏi chút sợ hãi.
Khương Thanh Nhu thấy cũng lười giả vờ thấy, cô cao giọng :
“, chính là một cái gai cứng đấy! Hôm nay các chọc nhầm , điều thì tự theo tìm lãnh đạo cấp của các nhận phạt, nếu ...”
Trong đôi mắt hạnh của Khương Thanh Nhu lộ vài phần tàn nhẫn phù hợp: “Mặt các đều nhớ kỹ , hóa thành tro cũng nhận !”
“Nhớ cái khỉ gió, chúng mau chạy thôi!” Phía ai một câu, từng một đều bỏ chạy.
Khương Thanh Nhu bóng lưng họ rời cũng vội, quân phục mỗi đại đội đều ký hiệu khác , cô chỉ cần nhớ quân phục là .
Vừa khéo, đều cùng một đại đội, chắc là chỉ đại đội của họ nghỉ.
Chỉ Đội trưởng Lý điểm danh là vẫn tại chỗ, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của Khương Thanh Nhu, trong lòng sợ hận, nãy Khương Thanh Nhu để ý lời khiến mất mặt .