Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối - Chương 162: Nhiệm Vụ Bất Ngờ

Cập nhật lúc: 2026-02-14 11:26:52
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặc dù ông là đồng đội của bố Sầm Thời coi trọng Sầm Thời nhưng rốt cuộc của Sầm Thời nên nhiều chuyện ông tiện can thiệp.

Can thiệp , ngược .

Chuyện gia đình dì của Sầm Thời Vệ thủ trưởng cũng từ lâu nên ông cũng ngạc nhiên về bức điện tín yêu cầu điều tra của Sầm Thời.

Chỉ ngạc nhiên là cuối cùng cũng hạ quyết tâm .

Sầm Thời ngắn gọn: “Bà ngoại mất .”

“Bà cụ mất ?” Vệ thủ trưởng sặc nước , Sầm Thời vội vàng dậy vuốt lưng cho Vệ thủ trưởng, đến khi hết ho, Vệ thủ trưởng mới hỏi : “Chuyện khi nào?”

Sầm Thời thản nhiên : “Đầu năm ngoái.”

“Đã một năm !?” Vệ thủ trưởng may mắn uống , nếu sặc tiếp.

Sầm Thời gì, xuống .

Vệ thủ trưởng im lặng một lúc, an ủi Sầm Thời: “Có thể họ sợ đau lòng nên cho ...”

Sầm Thời phủ nhận ngay lập tức: “Không thể nào, bọn họ chính là gửi tiền sinh hoạt phí về cho bà ngoại mỗi tháng.”

Vệ thủ trưởng liếc Sầm Thời, Sầm Thời vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng đó, ông gì, Sầm Thời luôn giấu kín cảm xúc của .

Khoan .

Đã thì Sầm Thời thích đồng chí Khương Thanh Nhu đến mức nào mới thể hiện trực tiếp như chứ?

Ánh mắt Vệ thủ trưởng lập tức trở nên kỳ lạ.

Thực trong lòng Sầm Thời, quả thực buồn đến thế, vì điều gì khác mà là khi nghĩ thông suốt, cảm thấy cái c.h.ế.t đối với bà ngoại chắc sự giải thoát.

Mấy năm khi chữa bệnh xong bà ngoại vẫn luôn liệt giường, đó khó khăn lắm mới đỡ hơn chút, thần trí tỉnh táo, cả mơ mơ màng màng sống qua ngày.

Tối qua khi Khương Thanh Nhu , đốt giấy tiền vàng bạc trong sân cả đêm, nước mắt cũng cạn khô khi trời sáng.

“Cậu nghĩ thông suốt là , chuyện cần giúp ?” Vệ thủ trưởng giấu những suy nghĩ nhỏ nhặt, hỏi .

Ông cảm thấy đồng chí Khương Thanh Nhu thực chắc thích Sầm Thời, thể là còn nhỏ quá, khai khiếu, chính Sầm Thời cũng chỉ là đơn phương.

Nếu cô gái nhỏ chuyện, lỡ cũng ý đó thì chẳng là vẹn cả đôi đường ?

Sầm Thời cau mày, vẻ mặt kỳ quái của Vệ thủ trưởng nãy thu hết mắt nhưng nghĩ đến Khương Thanh Nhu: “Không cần, bọn họ sẽ tự gánh hậu quả.”

“Cậu từng nghĩ đến chuyện đòi tiền đó ?” Vệ thủ trưởng hỏi: “Đưa bao nhiêu .”

Sầm Thời sững sờ, ít nhạy cảm nhất và cũng quan tâm đến tiền nhất: “Chưa xem.”

Vệ thủ trưởng , chỉ trán Sầm Thời : “Cậu đấy , cứ thế vợ cũng cưới nổi , tiền của còn rõ.”

Sầm Thời xong im lặng một lúc, mím đôi môi mỏng, hỏi: “Cưới vợ cần bao nhiêu tiền?”

Vệ thủ trưởng thấy cái là hào hứng hẳn lên, ông bẻ ngón tay tính:

“Bây giờ thịnh hành ba chuyển một kêu, chứ? Sau đó còn tiền sính lễ, nếu nhà gái điều kiện , đưa chắc chắn cũng thể ít , đúng ? Chỗ ở thì, cái cần lo, lỡ con , còn tốn tiền nuôi con ?”

Sầm Thời ngơ ngác: “Ba chuyển một kêu là cái gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tra-xanh-ga-cho-si-quan-duoc-cung-nhu-bao-boi-dqls/chuong-162-nhiem-vu-bat-ngo.html.]

Vệ thủ trưởng đếm: “Xe đạp, máy khâu, đồng hồ, đài radio.”

Sầm Thời nghĩ ngợi, mấy thứ hình như đều thấy ở nhà Khương Thanh Nhu : “Vậy nếu cô thì ?”

Vệ thủ trưởng cũng sững : “Hình như đúng là , điều kiện gia đình đồng chí Khương Thanh Nhu , mấy thứ chắc chắn thành vấn đề.”

Sầm Thời gật đầu, đó thấy gì đó sai sai, thủ trưởng mặc định là cô ?

cuối cùng cũng lên tiếng giải thích.

Quả thực, những thứ đối với nhà khác khó nhưng đối với nhà họ Khương, gần như cái gì cũng mua .

Điều kiện là một chuyện, mặt khác là do Khương Thanh Nhượng lãnh đạo ở hợp tác xã thành phố, gì gần như đều thể lấy .

Hơn nữa đây là Thượng Hải, kinh tế thương mại so với các thành phố khác vẫn phát triển hơn nhiều, nếu ở đây còn tìm thấy đồ hiếm lạ gì thì còn nơi nào tìm nữa?

Vệ thủ trưởng vắt óc suy nghĩ cũng nghĩ còn đồ hiếm lạ gì nữa, cuối cùng ông vỗ tay cái bốp: “Vậy để dành nhiều tiền chút! Tiền thì chắc ai chê nhỉ?!”

Vệ thủ trưởng xong câu thì sang Sầm Thời đang vẻ mặt khó hiểu đối diện, ông đành bất lực xua tay: “Trừ !”

“À đúng , tìm còn một việc nữa, nhiệm vụ giao cho .” Vệ thủ trưởng thấy Sầm Thời định , kéo ngăn kéo đưa cho Sầm Thời một tập hồ sơ.

Sầm Thời xem một lúc, lướt qua nội dung: “Vâng, bao lâu thì ?”

Vệ thủ trưởng tính toán: “Thứ sáu, báo cho để chuẩn cho , tranh thủ khi bồi dưỡng tình cảm với .”

Sầm Thời thấy l.ồ.ng n.g.ự.c tức, thẳng ngoài.

cũng thấy Vệ thủ trưởng sai, nhiệm vụ đợi khi về sắp tết , còn kịp tham gia tiệc tối mùa xuân .

Chỉ là ý định kết hôn trong đầu sâu thêm một chút.

, còn bao nhiêu tiền nhỉ?

“Khương Thanh Nhu, bên ngoài tìm !” Vẫn đang tập chân cùng , Khương Thanh Nhu bỗng thấy bên ngoài gọi .

Đồ tập múa đều bó sát, cô khoác chiếc áo khoác quân đội của ngoài.

Nhìn thấy Hạ Diễn đó cô khựng một giây nhưng nghĩ nhiều, tới: “Tiểu đoàn trưởng Hạ, tìm việc gì ?”

Hạ Diễn còn gì, Khương Thanh Nhu bỗng thấy phía truyền đến tiếng khúc khích, cô nghiêng đầu, thấy Triệu Tiểu Chi.

Khương Thanh Nhu liếc một cái để ý nữa.

Bây giờ đang là giờ nghỉ, ít cô gái bên ngoài, nghỉ ngơi.

Thời đại , quan hệ nam nữ chỉ cần chút manh mối là sẽ trở thành đề tài bàn tán của khác.

Hạ Diễn khuôn mặt Khương Thanh Nhu, vô thức nuốt nước bọt.

Mái tóc đen dày của Khương Thanh Nhu b.úi gọn đầu, ngũ quan lộ rõ che giấu, tóc che chắn, ngược càng khiến cô thêm phần kinh diễm, nhất là trong đám văn nghệ binh để cùng một kiểu tóc, cô một cách đặc biệt nổi bật.

Vừa nãy lúc ngang qua, kìm lòng cô trong cửa sổ thu hút, đến khi phản ứng sai gọi Khương Thanh Nhu .

Bây giờ thấy cô, Hạ Diễn gì cho .

Khương Thanh Nhu lộ vẻ mặt nghi vấn, cô hiểu vẻ mặt si mê của Hạ Diễn, nghĩ ngợi, cảm thấy hoặc là đến quan tâm chuyện cô hôm qua về sớm hoặc là việc thật, cô hỏi nữa:

 

Loading...