Sau đó cô bưng ly rượu của thẳng đến bàn quân đội, trừng mắt Khương Thanh Nhượng: “ cũng là trong quân đội, uống với !”
Cô cắt tóc ngắn gọn gàng, mặt trái xoan, cằm nhọn, mặc một chiếc áo bông mỏng màu xanh tím than, khuôn mặt xinh đầy vẻ phục.
Mọi thấy Vệ Văn Duyệt đến trong lòng đều mừng thầm, đây khi cô nhập ngũ chứng kiến một , t.ửu lượng của Vệ thủ trưởng còn bằng cô.
Có cô ở đây, đám lính tráng bọn họ chẳng hy vọng ?
cũng dám ồn ào, Vệ Văn Duyệt bảo vệ tôn nghiêm của quân nhân, chứ của bọn họ.
Hơn nữa cô gái nổi tiếng nóng tính, sai câu nào mắng cho một trận thì mất mặt lắm.
Tề Phương Vệ Văn Duyệt mặt con trai tim đập thình thịch, định dậy ngăn cản Khương Thanh Nhượng thì phu nhân thủ trưởng giữ .
Tề Phương sang với vẻ nghi hoặc, chỉ thấy phu nhân thủ trưởng suỵt một tiếng lắc đầu.
Tề Phương lộ ánh mắt dò hỏi: Có hy vọng?
Phu nhân thủ trưởng gật đầu: Có hy vọng.
Tề Phương bán tín bán nghi xuống nhưng tai vẫn dỏng lên ngóng tình hình phía .
Khương Thanh Nhượng cau mày Vệ Văn Duyệt một lúc, thấy đôi giày giải phóng chân cô, mới hứng thú: “Cô là nữ binh?”
Vệ Văn Duyệt luôn giữ vững truyền thống tiết kiệm, nếu dịp trang trọng cô sẽ mặc quần áo mới, thấy ánh mắt Khương Thanh Nhượng rơi chân cô hề lùi bước: “Phải.”
Khương Thanh Nhượng hỏi câu , ngược đ.á.n.h thức lương tri của các nam binh khác, Hạ Vĩ vội vàng dậy : “Văn Duyệt , em là con gái đừng tham gia , bọn vẫn để bọn tự lo.”
“ đấy, là em về ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tra-xanh-duoc-si-quan-cung-chieu/chuong-256-uong-ruou-khong-mot-choi-mot.html.]
Người xong còn đá Hạ Diễn một cái: “Hạ Diễn xem ?”
Hạ Diễn say bí tỉ từ lâu , lẩm bẩm hai tiếng, đầu ngủ tiếp.
Mọi thì nhưng Vệ Văn Duyệt như thế, họ thực sự uống nổi nữa mà Khương Thanh Nhượng đối diện vẫn tỉnh bơ như .
Vệ Văn Duyệt gì nhưng tay nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, đầu trừng mắt một cái Khương Thanh Nhượng.
Vốn dĩ Khương Thanh Nhượng im lặng cô còn tưởng cũng định dùng lý do đuổi cô , ai ngờ đầu thấy Khương Thanh Nhượng lấy một cái ly mới, rót hai ly rượu, nâng một ly đưa đến mặt Vệ Văn Duyệt:
“Ly mời cô, nữ binh vất vả hơn nam binh cũng chịu khổ giỏi hơn nam binh.”
Vệ Văn Duyệt sững sờ, há miệng, cô vốn mồm mép lanh lợi bỗng nhiên nên lời nhưng phản xạ của quân nhân nhanh hơn não, khi phản ứng ly rượu trong tay cô .
Khương Thanh Nhượng sảng khoái: “Ly là rượu hòa bình, lát nữa cô một chọi một luân phiên?”
Một chọi một là cô uống một ly uống một ly, luân phiên là hai một nhóm uống với Khương Thanh Nhượng, theo lượng còn bây giờ, cô uống một ly thì Khương Thanh Nhượng uống ba ly.
Đây rõ ràng là công khai coi thường bọn họ!
trong lòng Vệ Văn Duyệt cảm giác vui vẻ khó tả.
Ít nhất Khương Thanh Nhượng coi thường cô là phụ nữ mà là coi thường tất cả bọn họ là lính, cô đoán cho dù Sầm Thời bố cô đến đây cũng sẽ coi thường như .
Sự coi thường bình đẳng khiến Vệ Văn Duyệt cảm thấy ít nhất coi là một lính bình thường, chứ phái yếu.
Cô nở nụ , lúm đồng tiền nhàn nhạt hiện lên bên khóe môi: “Một chọi một!”