Nguyễn Minh Phù thụ dụng lời khen của Hồ Uyển Ninh.
"Chị dâu, chị cũng chuyện quá ."
"Có gì ," Hồ Uyển Ninh xua xua tay, lanh lẹ múc thức ăn trong nồi , "Đều là học Lão Hứa nhà chúng đấy, đồng chí Nguyễn, chỗ mùi khói dầu lớn, mau ngoài ."
Có một một, thức ăn Hồ Uyển Ninh xào quả thực thơm.
Nguyễn Minh Phù ngửi ngửi, liền cảm thấy bụng bắt đầu kêu .
"Chị dâu, em đến giúp một tay, xem gì em ."
Nhà bếp tuy lớn, nhưng dọn dẹp sạch sẽ.
Bên sát tường đặt củi cao bằng , xếp ngay ngắn gọn gàng, là thấy vui mắt. Vung nồi lau chùi sáng bóng, các loại gia vị cũng xếp gọn gàng.
Có thể thấy, Hồ Uyển Ninh là một lanh lẹ.
"Chút việc trong bếp một bao thầu hết , cần cô động tay," Trong lúc chuyện, Hồ Uyển Ninh tay chân lanh lẹ, đổ đĩa thức ăn chuẩn sẵn khác nồi.
Đột nhiên, lửa bốc lên cao, Nguyễn Minh Phù giật nảy .
Cô vội vàng trốn lưng Tạ Diên Chiêu: "Chị dâu, chị chứ."
Lửa bốc cao như , đáng sợ thật.
"Cái cô ," Hứa Chư bế con từ bên ngoài bước , "Đó là tuyệt chiêu của Mãn Mãn đấy, theo lời cô thì là kỹ năng bắt buộc của mỗi đầu bếp lớn, chính là dùng nó để chấn nhiếp những kẻ ngoại đạo các ."
Hồ Uyển Ninh lườm một cái: "Đi , chỗ khác, bớt phá đám ."
"Đồng chí Nguyễn, dọa chứ?"
Nguyễn Minh Phù lắc lắc đầu: "Cũng... cũng tạm."
"Lão Hứa, đưa đồng chí Nguyễn phòng khách ," Hồ Uyển Ninh vung tay lên, với Tạ Diên Chiêu ở một bên: "Lão Tạ, con cá trong thùng giao cho đấy."
Tạ Diên Chiêu ừ một tiếng.
Cầm con d.a.o, liền ngoài cá.
Nguyễn Minh Phù tò mò, liền cũng theo.
Hồ Uyển Ninh bóng lưng hai , hất cằm với Hứa Chư: "Các đây là lừa tiên nữ ở về ?"
Nhìn dáng vẻ, tình cảm còn khá đấy chứ.
Hứa Chư bí hiểm: "Tự đưa tới cửa đấy."
"Nói!" Lông mày Hồ Uyển Ninh dựng ngược, vươn tay liền véo tai Hứa Chư, "Anh ?"
"Suỵt—— , vợ nhẹ tay chút..."
Hồ Uyển Ninh lườm một cái.
"Câu chuyện của họ dài lắm," Hứa Chư xoa xoa tai , lúc mới : "Đợi tối từ từ kể cho em ."
Được thôi~
Tối thì tối .
Cho dù cô tò mò đến mấy cũng nhịn.
Nhân vật chính còn đang ở nhà cô , nếu để họ thấy, cũng quá hổ .
Một bên khác, Tạ Diên Chiêu quen cửa quen nẻo bắt cá , Nguyễn Minh Phù theo xổm bên cạnh , mở to hai mắt cá.
Tạ Diên Chiêu: "..."
"Tránh xa một chút," Có lẽ sợ giọng điệu quá cứng rắn, dọa đến cô, Tạ Diên Chiêu tiếp tục mở miệng : "Cá dễ , sẽ b.ắ.n bẩn quần áo em."
Nguyễn Minh Phù gật gật đầu, ngoan ngoãn đến chỗ xa.
Tạ Diên Chiêu lúc mới giơ tay c.h.é.m xuống, kết liễu sinh mạng con cá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tinh-xao-xinh-dep/chuong-83.html.]
Tốc độ của nhanh, nhanh đến mức Nguyễn Minh Phù đều rõ thế nào, chỉ thấy ném nội tạng cá cho Cẩu Đản đợi sẵn ở một bên, liền định xách cá về.
Nguyễn Minh Phù phát câu hỏi linh hồn: "Không đ.á.n.h vảy cá ?"
Tạ Diên Chiêu: "..."
Anh đặt cá xuống, cạo sạch vảy cá.
"... Còn gì nữa ?"
Nguyễn Minh Phù lắc đầu.
Tạ Diên Chiêu lúc mới xách cá bếp, truyền đến giọng kinh ngạc vui mừng của Hồ Uyển Ninh.
"Lão Tạ, thật tỉ mỉ, còn đ.á.n.h cả vảy cá nữa..."
Món ăn Hứa Chư chuẩn hôm nay phong phú.
Có cá thịt, còn nửa con gà, ở năm mươi năm cũng chẳng gì ghê gớm, nhưng ở thời đại giống như ăn Tết .
Hứa Chư lấy một chai rượu, đang định gì đó, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa.
"Lão Hứa, chúng đến !"
Ngày mai sáu giờ gặp~
Bọn họ cũng chẳng đợi Hứa Chư mở cửa, cứ thế quen đường quen nẻo mà thẳng trong.
Không hổ là lính, đám một đặc điểm chung thống nhất, đó chính là vóc dáng cao lớn, hình vạm vỡ. Trên mặt ai nấy đều nở nụ sảng khoái, tay còn bưng theo thức ăn, thậm chí còn xách theo mấy cái bánh bao.
"Sao tới đây? Mau !"
Hứa Chư thấy , vội vàng chào hỏi mời .
Tạ Diên Chiêu phóng một ánh mắt cảnh cáo về phía đám .
Bọn họ cũng chẳng để tâm, ngay từ lúc bước cửa, ánh mắt đổ dồn Nguyễn Minh Phù đang bên cạnh Tạ Diên Chiêu, hai mắt ai nấy đều sáng rực lên.
Trời đất ơi, hai thằng nhóc sai, quả nhiên là một tiên nữ giáng trần!
Lão Tạ đúng là đạp trúng vận phân ch.ó .
Trong chớp mắt, ánh mắt bọn họ Tạ Diên Chiêu đều mang theo sự hâm mộ, ghen tị và hận thù.
"Mọi mau ," Hồ Uyển Ninh lên, "Để xào thêm vài món nữa."
Đám lính vóc dáng to cao, ăn cũng khỏe.
Hôm nay Hứa Chư chỉ mời Tạ Diên Chiêu và Nguyễn Minh Phù ăn cơm, gọi những chiến hữu khác. Hồ Uyển Ninh cũng chỉ đồ ăn cho bốn , giờ tự dưng thêm ngần , chút thức ăn đó chắc chắn đủ.
"Em dâu đừng bận rộn nữa," Vài giơ giơ đồ tay lên, "Bọn mang theo đồ ăn ."
Bọn họ cũng hiểu chuyện.
Đột nhiên kéo đến nhà khác, thể tự chuẩn lương khô chứ?
Truyền ngoài thì còn thể thống gì.
Mấy đặt đồ ăn mang theo lên bàn, bày kín mít cả cái bàn nhỏ. Hết cách, Hứa Chư đành lôi cái bàn lớn bình thường dùng lúc tụ tập .
Lúc mới đủ chỗ cho ngần .
Vài chiến hữu thậm chí còn quên mang theo rượu quý cất giấu của tới.
Sau khi đàng hoàng, bên trái Nguyễn Minh Phù là Tạ Diên Chiêu, bên là Hồ Uyển Ninh, kẹp giữa hai quen, ngược khiến cô thả lỏng ít.
Tạ Diên Chiêu cầm đũa lên, đầu gắp cho Nguyễn Minh Phù một miếng thịt cá.
Tay nghề của Hồ Uyển Ninh khá, con cá vốn mùi tanh cô nấu vô cùng thơm ngon. Quệt thêm chút nước sốt đáy đĩa, chỉ cần dùng lưỡi nhấp nhẹ là thịt cá tan . Dưa chua ăn kèm ngấm đẫm nước cá, mùi thơm vô cùng đậm đà.