Thập Niên 70: Nữ Phụ Tinh Xảo Xinh Đẹp - Chương 57

Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:01:16
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lão Tạ thật sự là càng ngày càng súc sinh !

Từ cục công an , cả Nguyễn Minh Phù nhẹ nhõm ít.

Chu Đại Hổ mắt thấy sắp xong đời, Chu Bằng đoán chừng cũng trong. Cho dù bóp cô, nhưng Chu Bằng cũng xử lý ít chuyện thể lộ ngoài ánh sáng cho Chu Đại Hổ.

Tính kỹ , cũng thể nhận một tội danh tòng phạm.

Đã uy h.i.ế.p cô đều còn nữa, cô còn cần gả cho Tạ Diên Chiêu nữa ...

Nguyễn Minh Phù nhịn lặng lẽ về phía Tạ Diên Chiêu.

Phải là, mắt của cô thật tệ.

Cẩu nam nhân mày kiếm mắt sáng, sống mũi cao thẳng, khuôn mặt như đao gọt rìu đẽo lộ vẻ kiên nghị. Dáng cao ngất, còn tám múi cơ bụng.

Chậc chậc chậc, cẩu nam nhân thật sự mỗi điểm đều mọc điểm thẩm mỹ của cô.

Tạ Diên Chiêu lên xe, liền khởi động xe.

"Chúng bây giờ ?" Hứa Chư và Nguyễn Minh Phù ở ghế , giống như tự hỏi tự trả lời, "Vết thương của đồng chí Nguyễn còn khỏi, chúng về bệnh viện ."

Tạ Diên Chiêu ghế nhàn nhạt ừ một tiếng.

Năm tháng ít lái xe, đặc biệt là ở nơi nhỏ bé . Nhìn thấy xe lao vùn vụt qua, đường đều dừng thêm hai .

Suốt dọc đường chuyện, trong mắt Nguyễn Minh Phù mang theo sự giãy giụa, càng d.ụ.c vọng chuyện.

Tạ Diên Chiêu lái xe, qua gương chiếu hậu ghế một cái, thấy cô một bộ dạng hồn xiêu phách lạc, lông mày cũng nhíu .

Xe dừng ở cổng bệnh viện, đợi Hứa Chư xuống xe xong, liền như mũi tên lên dây, lao nhanh như chớp.

Hứa Chư bỗng nhiên đầu, ăn một miệng khói xe.

Anh chỉ thể bực bội ở cổng bệnh viện, mắng to Tạ Diên Chiêu .

Trên xe, Nguyễn Minh Phù hồn, trợn mắt há hốc mồm bóng dáng Hứa Chư từ từ biến mất, cô trừng to hai mắt: "Sao thả xuống?"

Tạ Diên Chiêu một tay lái xe: "Anh về bệnh viện, liền đưa về ."

Nguyễn Minh Phù: "..."

Cái về mà , thật sự là cái về ?

phong cảnh ngừng lùi hai bên: "Vậy chúng bây giờ ?"

"Cung tiêu xã."

Nguyễn Minh Phù đầy mặt dấu hỏi: "Đến đó gì?"

Nghe lời , tay Tạ Diên Chiêu cầm vô lăng siết c.h.ặ.t, ánh mắt xuyên qua gương chiếu hậu như ưng về phía Nguyễn Minh Phù.

Sau đó, liền gì nữa.

Nguyễn Minh Phù đợi thật lâu đều đợi đoạn của .

Tức giận bĩu môi, dứt khoát gác đầu lên cửa sổ xe, phong cảnh qua.

Nhất thời, trong xe yên tĩnh đến mức chỉ thể thấy tiếng hít thở của hai .

Hai nhanh đến đích.

Cung tiêu xã là một tòa nhà nhỏ hai tầng, bất kể là nguyên chủ Nguyễn Minh Phù đều quen thuộc nơi vô cùng, dù đều là khách quen ở đây.

Nguyên chủ xuống nông thôn, tiền mang tuy nhiều, nhưng cô cũng là một tiêu.

Cẩu nam nhân xuống xe, Nguyễn Minh Phù cũng từ bên trong .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tinh-xao-xinh-dep/chuong-57.html.]

"Vào ," Tạ Diên Chiêu sải chân dài, liền thẳng trong.

Nguyễn Minh Phù bóng lưng : "..."

Không điều như , cẩu nam nhân cao thấp gì cũng là ế bằng thực lực .

Đồ đạc ở Cung tiêu xã quả thực là nhiều, nhưng dựa phiếu mới mua . Nguyễn Minh Phù qua, liền thấy bóng dáng cao lớn của Tạ Diên Chiêu cách đó xa, rõ ràng là đang đợi cô.

Nguyễn Minh Phù tới: "Anh mua gì?"

Đồ của cô đủ nhiều , cái bọc lớn Cố Ý Lâm mang tới đó, nhiều đồ cô còn kịp xem .

Tạ Diên Chiêu trả lời, là mở miệng : "Thích cái gì thì mua, đến lúc đó trả tiền."

Nguyễn Minh Phù:... Cẩu nam nhân thật sự là một đồng chí hào phóng.

Tầng một bán mấy đồ dùng gia đình như nồi niêu xoong chảo, gì đáng xem. Nguyễn Minh Phù lắc lư liền lên tầng hai, so với tầng một, đồ ở tầng hai nhiều hơn hẳn.

Cách đó xa, còn thể thấy bán xe đạp.

Nguyễn Minh Phù tò mò sán gần.

Xe đạp bây giờ đều là xe khung nam (xe Phượng Hoàng), đen sì, , nhưng chịu nổi bền a.

Nhà cô cũng một chiếc, là cụ cố cô truyền , đến đời cô đều qua sáu mươi năm , vẫn còn dùng .

Nguyễn Minh Phù định đưa tay sờ thử, bên cạnh quát .

"Không mua chạm!"

Nguyễn Minh Phù đầu , thấy một bà thím tóc xoăn đang chằm chằm cô.

Nguyễn Minh Phù: "..."

Thôi bỏ , cô chỗ khác xem.

Công việc ở Cung tiêu xã thời đại , đó chính là bát cơm sắt, từng một trâu bò hò hét, hận thể dùng lỗ mũi .

Không gì đáng tranh biện, Nguyễn Minh Phù cũng để chuyện trong lòng.

dạo tầng hai, phát hiện còn một chỗ cũng bán xe đạp. Trông cũng gần giống xe đạp thấy đó, chỉ là nhãn hiệu giống . Khiến Nguyễn Minh Phù ngạc nhiên vui mừng là, bên mà còn xe đạp nữ bán.

Xe đạp nữ qua nhỏ nhắn hơn nhiều, nhưng màu sắc cũng a.

Nhân viên bán hàng hòa nhã hơn nhiều: "Đồng chí, mua xe đạp ?"

" xem qua chút," Nguyễn Minh Phù , chỉ hai chiếc xe đạp : "Chúng bao nhiêu tiền?"

Nhân viên bán hàng vội vàng tới, vô cùng nhiệt tình mở miệng: "Đây là mẫu mới nhất thị trường, xe khung nam cần hai trăm, còn cần một phiếu xe đạp, xe đạp nữ đắt hơn xe khung nam ba mươi đồng."

Xe đạp bây giờ quả nhiên thường thể mua nổi.

Nguyễn Minh Phù cũng mua, chỉ là hỏi giá chút.

Thảo nào nhà xe đạp sống lưng đều thẳng.

Động một tí là hai trăm đồng, tính theo tiền lương bây giờ, ăn uống tích cóp một năm mới mua .

"Thôi, chỉ xem chút."

Nghe Nguyễn Minh Phù câu , mặt nhân viên bán hàng cũng xụ xuống, vẫn nhiệt tình mở miệng: "Vậy , đợi đồng chí mua xe đạp, thì đến chỗ ."

Nhân viên bán hàng hỏa nhãn kim tinh, mỗi ngày đến , tự cân đòn đo khác.

 

 

Loading...