Nguyễn Minh Phù phân công nhổ cỏ.
Đó là một mảnh ruộng hoa cải, hoa rụng, đó kết từng quả đậu xanh non. Sau trận mưa xuân qua, cỏ trong ruộng cao bằng cây hoa cải.
Nguyễn Minh Phù vóc nhỏ nhắn, xổm nhổ cỏ, thấy cô cả.
Đất mưa là mềm nhất, những cây cỏ đó cũng mới mọc, giòn và non. Nguyễn Minh Phù nhổ một phát là cả nắm to, lâu , lưng chất một đống cỏ dày.
Nguyễn Minh Phù chút đắc ý.
Việc đồng áng cũng khó đến thế, chỉ là mấy con châu chấu nhảy lung tung trong cỏ phiền.
“…Cháu trai của chị hàng xóm bên cạnh con trai của nhà họ đ.á.n.h c.h.ế.t vợ…”
“Thật giả?”
“Thi thể đào lên còn giả ?”
“Nghe vợ của con trai ông cũng đ.á.n.h chạy, may, đ.á.n.h c.h.ế.t.”
Nguyễn Minh Phù lặng lẽ dỏng tai lên .
“Không con chứ?”
“Mới kết hôn nửa năm, lấy con.”
“Tiếc quá…”
…
Mấy bà thím than thở một hồi, bắt đầu câu chuyện khác.
“Các bà ? Nhà lão Chu để ý một thanh niên trí thức, chờ Chu Bằng về là tìm mai mối đấy.”
Nguyễn Minh Phù: “…”
Nhà lão Chu?
Tên rắn độc địa phương để ý cô tên là Chu Bằng.
“Vợ lão Chu để ý Ngọc Kiều ? Sao đổi ?”
“Vợ lão Chu để ý thì tác dụng gì, là con trai thích mới . Thanh niên trí thức là do Chu Bằng để ý, sống c.h.ế.t đòi cưới, vợ lão Chu cũng hết cách.”
“Vẫn là Ngọc Kiều , chăm chỉ xinh .”
“Con trai thích sắc , đợi đến tuổi già mới ai .”
“Bà còn là thanh niên trí thức nào?”
“Chính là cái cô yêu ma quỷ quái… xinh nhất . Tên là Nguyễn… dù tên cũng chữ…”
Những lời đó Nguyễn Minh Phù kỹ, trong đầu cô bây giờ chỉ là ‘chờ Chu Bằng về, sẽ đến hỏi cưới cô’.
Nếu cô gả nhà họ Chu, thì xong đời.
Chu Bằng tính cách cố chấp bệnh hoạn, ánh mắt cô như đang đ.á.n.h giá một món đồ, khiến buồn nôn. Cô luôn cảm thấy Chu Bằng là nhân cách chống đối xã hội, nếu thật sự gả cho như , cô sợ c.h.ế.t lúc nào cũng .
Không , cô mau tìm gã oan đại đầu cứu mạng!
“Thanh niên trí thức Nguyễn, cô đấy, còn công điểm ?”
Mắt của lão đội trưởng tinh như cú vọ, thấy Nguyễn Minh Phù bước lên bờ ruộng, lập tức quát một tiếng.
Nguyễn Minh Phù rụt chân , tỏ vô cùng ngoan ngoãn.
“ về ngay đây…”
Lão già thể đắc tội, nếu phân cho cô việc nhẹ nhàng thì .
Đội trưởng liếc cô một cái, thu ánh mắt.
Cách đó xa, đột nhiên vang lên tiếng gầm rú của máy móc.
Nguyễn Minh Phù dừng chân qua.
Chỉ thấy một chiếc máy cày đang chạy tới, lái chính là Tạ Diên Chiêu. Anh lắc cần điều khiển, dừng chiếc máy cày . Tay chống một cái, nhảy xuống xe, động tác trai phóng khoáng, khiến Nguyễn Minh Phù cũng mê hoặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tinh-xao-xinh-dep/chuong-5.html.]
Tạ Diên Chiêu ngũ quan lập thể, mày rậm mắt sáng. Có lẽ vì là lính, da ngăm. Trên má trái một vết sẹo dài ba centimet, càng cho trông hung dữ hoang dã.
Tên cẩu nam nhân , thật đúng là chỗ nào cũng hợp gu thẩm mỹ của cô.
Cơn tức tối hôm qua của Nguyễn Minh Phù cũng tan ít.
Dù thì cũng trai thật.
Khuôn mặt già nua của lão đội trưởng toe toét như một đóa hoa cúc.
“Tốt quá , máy cày cuối cùng cũng sửa xong, đồng chí Tạ, thật sự cảm ơn nhiều lắm.”
Tạ Diên Chiêu lau mồ hôi mặt, “Không cần khách sáo.”
Chiếc máy cày cũ, các bộ phận bên trong đều lão hóa. Hỏng nhiều , sửa sửa dùng tạm. Cho đến một tháng hỏng, ngay cả của xưởng cơ khí cũng sửa .
Không ngờ Tạ Diên Chiêu thể sửa nó.
“Sao , đồng chí Tạ sửa máy cày cho thôn chúng , chính là đại công thần của thôn chúng .”
“ , đồng chí Tạ giỏi quá.”
“Chứ , đồng chí Tạ thể dạy chúng lái …”
Dân làng cũng thi khen ngợi.
Thực lực của một thôn mạnh , cứ xem máy cày là . Không xa, nhà ai cưới hỏi nếu thể kéo nó màu, thì chính là nổi bật nhất trong làng ngoài xã.
Nguyễn Minh Phù Tạ Diên Chiêu giữa đám đông, hạc giữa bầy gà.
Không , cô chiếm đàn ông !
…
Tạ Diên Chiêu thoát khỏi đám dân làng nhiệt tình, liền thấy mấy chiến hữu bờ ruộng vẫy tay với .
“Lão Tạ, cảm giác nhiều khen ngợi thế nào?”
Anh gì, nhận lấy bình nước đưa qua ngửa cổ uống.
Lúc nuốt, yết hầu lên xuống, mang theo sự quyến rũ và gợi cảm khó tả. Tạ Diên Chiêu thở một dài, đưa tay lau vệt nước bên môi.
“Lão Tạ, đừng trưng bộ mặt đó , nhiều . Cái bộ dạng mặt hổ của ngươi thể dọa trẻ con thét đấy.”
Hung dữ như , gì đồng chí nữ nào chịu sống cùng chứ.
Người chuyện tên là Hứa Chư, quen Tạ Diên Chiêu từ nhỏ, quan hệ cũng nhất.
Tạ Diên Chiêu ném bình nước cho , từ cao xuống, “Tính trời sinh thích .”
Nghe , , đây là lời ?
Hứa Chư hiểu rõ tính khí của nhất, lười tranh cãi với .
“Mấy đồng chí nữ hôm qua gặp, ai ý ?”
Mấy chiến hữu khác cũng hóng chuyện.
“Lão Tạ, mau xem ý ai?”
“, nếu ngươi ý ai, em sẽ hỏi cưới cho ngươi!”
“Nói sai…”
Tạ Diên Chiêu nhướng mày, “Vậy các thấy ai ?”
“Tiểu Lý đấy, văn hóa còn là học sinh cấp ba!”
“Tiểu Lâm còn hơn, hiền lành đảm đang, là từng trải, tìm đối tượng tìm loại .”
“Tiểu Lâm , xinh, thấy tiểu Trương đấy, xinh …”
Mấy tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, suýt nữa thì đ.á.n.h .
“ nhớ hết ,” Tạ Diên Chiêu dựa một gốc cây to, ánh mắt nhàn nhã họ, “ sẽ kể nguyên văn những lời các cho các chị dâu .”