Thập Niên 70: Nữ Phụ Tinh Xảo Xinh Đẹp - Chương 43

Cập nhật lúc: 2026-03-05 06:58:12
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8KkXCxlZV1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phụ nữ thật phiền phức.

Anh chỉ chiếc giường đang trải: "Ga giường đều là mới, ngủ ."

"Ồ," Nguyễn Minh Phù lời qua, "Trước khi dùng giặt ?"

Tạ Diên Chiêu: "..."

Cái nếu là lính tay , nhất định thao luyện đến c.h.ế.t!

"Đều sạch sẽ, ngủ ."

Nguyễn Minh Phù đưa tay sờ sờ, chất vải cũng khá mềm mại. Lại ghé sát ngửi một cái, cũng mùi nhựa mới bóc, bên còn thoang thoảng mùi bồ kết.

Cô hài lòng .

Cẩu nam nhân bao lâu, cầm đồ ngoài. Không bao lâu , liền mang theo nước trở về.

Trong mắt Nguyễn Minh Phù lóe lên vẻ hài lòng.

Không tệ, cẩu nam nhân cũng là một đồng chí yêu sạch sẽ mà.

Đèn tắt , bốn phía tối sầm . Nguyễn Minh Phù quen bóng tối, cô vội vàng nhắm mắt , để ngủ .

Cũng qua bao lâu, trong lúc cô mơ mơ màng màng, một con rắn đen lớn quấn lấy chân cô.

Nguyễn Minh Phù dọa c.h.ế.t khiếp.

lúc đang ở thảo nguyên mênh m.ô.n.g bát ngát, xung quanh một bóng , sẽ ai đến cứu cô. Nguyễn Minh Phù sợ hãi vô cùng, trong đôi mắt hoa đào xinh nhanh ch.óng tràn ngập sương nước.

Cô thoát khỏi sự quấn quanh của con rắn lớn, liều mạng chạy về phía .

Con rắn lớn đuổi theo cô buông ở phía .

Trên bãi cỏ còn lẫn đá, chú ý sẽ vấp ngã. Nguyễn Minh Phù ngã mấy cái, cách giữa con rắn lớn và cô cũng ngày càng gần.

Cô sợ hãi đến mức run rẩy, cẩn thận đối diện với mắt rắn.

Đó là một đôi mắt thế nào...

Hung dữ, oán hận, sự nham hiểm xen lẫn càng quen mắt vô cùng. Nguyễn Minh Phù nhớ , chỉ cắm đầu xông về phía .

Sau một nữa vấp ngã, con rắn lớn cũng đuổi tới nơi.

Vảy lạnh lẽo của nó cọ qua bắp chân Nguyễn Minh Phù, Nguyễn Minh Phù giận sợ.

"Cút ! Đồ , đừng chạm tao! Cút ... mau cút!"

"Minh Phù... Minh Phù..."

Lờ mờ, Nguyễn Minh Phù thấy đang gọi cô. Cô mạnh mẽ mở mắt , mới phát hiện vẫn ở bệnh viện, mà gọi tên chính là Tạ Diên Chiêu.

Anh nửa giường Nguyễn Minh Phù, lông mày nhíu c.h.ặ.t.

Trong đôi mắt đen thâm thúy, còn mang theo chút quan tâm.

Nguyễn Minh Phù tỉnh táo , sự sợ hãi và tủi dâng lên nhấn chìm cô, cô nhào lòng Tạ Diên Chiêu, liền lên.

Giọng trầm thấp của vang lên bên tai Nguyễn Minh Phù: "Ác mộng thôi, cần sợ hãi."

Có lẽ đêm quá sâu, giọng của Tạ Diên Chiêu mà nhẹ nhàng hơn nhiều.

Sự sợ hãi đáy lòng Nguyễn Minh Phù cuối cùng cũng lui .

Trong phòng bệnh vẫn tối đen một mảnh.

Hóa Tạ Diên Chiêu thấy tiếng Nguyễn Minh Phù, liền chạy tới, kịp bật đèn lên. Cũng may đèn, Nguyễn Minh Phù mới thấy bộ dạng luống cuống tay chân của Tạ Diên Chiêu.

Nước mắt của Nguyễn Minh Phù, ướt một mảng nhỏ n.g.ự.c Tạ Diên Chiêu.

vì trời quá tối, hai đều chú ý tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tinh-xao-xinh-dep/chuong-43.html.]

Tạ Diên Chiêu vươn bàn tay to vỗ vỗ đầu cô: "Không , mau ngủ ."

Nguyễn Minh Phù hít hít mũi, bàn tay nhỏ vẫn nắm c.h.ặ.t vạt áo buông.

" mà... em sợ."

" ở ngay trong phòng, cần sợ."

Nguyễn Minh Phù bĩu môi.

Anh đó cũng ở trong phòng, cô vẫn gặp ác mộng ?

Nguyễn Minh Phù nắm lấy quần áo buông: "Không , bồi em."

Tạ Diên Chiêu "... Bồi thế nào?"

"Nhìn em ngủ," Nguyễn Minh Phù cả đều rúc trong chăn, "Đợi em ngủ , hẵng ngủ."

Lúc là đêm khuya, bên ngoài ngay cả ch.ó cũng sủa nữa.

" canh chừng em ở đây," Tạ Diên Chiêu nhịn nhịn, lúc mới mở miệng : "Mau ngủ ."

Tư thế ngủ của Nguyễn Minh Phù chuẩn, hai tay thò khỏi chăn, đặt chồng lên bụng, so với sự trương dương lúc tỉnh càng thêm vài phần ngoan ngoãn.

Ngoài cửa sổ ánh trăng chiếu , khiến phòng bệnh trở nên sáng sủa.

Tạ Diên Chiêu dựa thị lực xuất sắc, thu hết dáng vẻ của Nguyễn Minh Phù đáy mắt.

giường, khóe mắt còn vương nước mắt xong. Treo ở khóe mắt Nguyễn Minh Phù, rơi rơi. Mái tóc xõa gối, càng tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

Tạ Diên Chiêu tò mò vươn bàn tay to ướm thử.

Mặt cô mà còn to bằng tay !

Tạ Diên Chiêu lúc mới phát hiện, Nguyễn Minh Phù minh mị trương dương khi nhắm mắt , vài phần thanh dật xuất trần.

Ánh mắt tự chủ rơi môi Nguyễn Minh Phù.

Dáng môi xinh , màu môi cũng .

Tạ Diên Chiêu nhớ lúc nhiệm vụ, gặp hoa cỏ tên. Mọc một bộ dạng cỏ dại, hoa nở . Hình dáng giống như con bướm bay, màu sắc hoa diễm lệ.

Loại hoa một đặc điểm, đó chính là thể ăn.

Hái nó xuống, ngắt đài hoa, nhẹ nhàng mút một cái, là thể nếm thứ ngọt ngào nhất thế gian .

Nghĩ đến đây, yết hầu Tạ Diên Chiêu khỏi chuyển động. Anh vội vàng dời đầu , dám giường nữa.

Tạ Diên Chiêu chút chật vật, loại hưng phấn nên lời. Anh Nguyễn Minh Phù thêm một cái, đối diện với một đôi mắt to đen láy xinh .

Tạ Diên Chiêu: "..."

"Không ngủ ~"

Giọng Nguyễn Minh Phù khàn khàn, nửa điểm trong trẻo mềm mại, nhưng Tạ Diên Chiêu vài phần ỷ từ bên trong.

"... Mau ngủ."

Đêm hôm khuya khoắt, ngủ cái gì.

Nguyễn Minh Phù đầu , mím môi : "Vậy thể đừng em ? Anh mà em, thì càng ngủ ."

Yết hầu Tạ Diên Chiêu lăn lộn lên xuống càng dữ dội hơn.

Anh chật vật dời mắt : "... em, mau ngủ ."

Nguyễn Minh Phù ừ một tiếng, nhắm mắt nữa.

Tạ Diên Chiêu thấy cô như , cũng khỏi thở phào nhẹ nhõm. Anh lúc quan sát Nguyễn Minh Phù nữa, mà là ngoài cửa sổ.

 

 

Loading...