Có thể , Nguyễn Minh Phù Tạ Diên Chiêu chăm sóc .
Nữ quản gia kiếp của cô cũng tỉ mỉ như .
Thuốc lúc là viên nang, cũng lớp đường bên ngoài. Nguyễn Minh Phù cầm t.h.u.ố.c, còn đến gần ngửi thấy mùi đắng chát tỏa từ nó.
Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của Nguyễn Minh Phù nhăn thành một đoàn, đầy mặt khổ đại thù thâm.
"Em sợ uống t.h.u.ố.c?" Tạ Diên Chiêu cô cầm t.h.u.ố.c mãi động, đầy mắt buồn cô.
Môi đỏ của cô mấp máy nửa ngày, vẫn dũng khí nuốt t.h.u.ố.c xuống.
"... thể uống ?"
Bộ dạng đáng thương của Nguyễn Minh Phù cũng lay động Tạ Diên Chiêu lòng sắt đá: "Cổ họng khỏi nữa?"
Nguyễn Minh Phù: "..."
Rất , thành công thuyết phục cô.
Giọng trong trẻo êm tai ban đầu của cô còn, đó là khàn đặc, thể so với giọng vịt đực.
Càng hận Chu Bằng cái đồ ch.ó má hơn.
Mang theo hận ý, Nguyễn Minh Phù vội vàng bỏ t.h.u.ố.c miệng, đó uống ừng ực một cốc nước. Tuy vị đắng nhạt ít, nhưng vẫn đắng đến mức nhăn mặt thành một đoàn.
Oẹ!
Tạ Diên Chiêu ghế bên cạnh, chân dài vắt chéo, ánh mắt Nguyễn Minh Phù mang theo tính xâm lược.
Nguyễn Minh Phù thẳng : "Anh như gì?"
Anh gì.
Lâu đến mức Nguyễn Minh Phù tưởng Tạ Diên Chiêu sẽ chuyện, mở miệng : "Thời gian em cứ ở trong bệnh viện, chuyện gì cũng cần quản, giao cho xử lý là ."
Điểm thanh niên trí thức cũng thể về nữa.
Chu Bằng đ.á.n.h thành cái dạng , nhà họ Chu chắc chắn sẽ bỏ qua. Điểm thanh niên trí thức tuy nhiều , nhưng rốt cuộc là địa bàn của nhà họ Chu. Mà những dân làng cũng biểu hiện rõ ràng, nhà họ Chu thật sự chuyện gì, bọn họ sẽ giúp Nguyễn Minh Phù.
Tạ Diên Chiêu sớm tính toán.
Cho dù nữ bác sĩ cho Nguyễn Minh Phù viện, Tạ Diên Chiêu cũng sẽ xin cho cô.
Nguyễn Minh Phù ngẩng đầu.
Đôi mắt trong veo phản chiếu bóng dáng Tạ Diên Chiêu, cô nhẹ nhàng ừ một tiếng.
"Hôm nay thật sự cảm ơn ," Nguyễn Minh Phù điều, "Nếu ..."
Nếu Tạ Diên Chiêu đến kịp thời, cô lạnh .
"Em nghỉ ngơi ," Tạ Diên Chiêu dậy, Nguyễn Minh Phù ngẩng đầu , cẩn thận động đến vết thương cổ, " về thôn một chuyến, thuận tiện lấy chút quần áo cho em."
Trên Nguyễn Minh Phù còn mặc quần áo lúc , ủ cảm giác đều mùi .
"Không cần, đợi ."
Cơn bệnh kiêu kỳ của Nguyễn Minh Phù tái phát.
Cô tắm rửa!
Tạ Diên Chiêu cũng não bổ cái gì, vành tai đỏ. Chỉ là vì da đen, rõ lắm.
Tạ Diên Chiêu ho nhẹ một tiếng: " về ngay."
Nguyễn Minh Phù nghi hoặc sang, thấy bóng lưng Tạ Diên Chiêu mà mang theo chút ý vị chạy trối c.h.ế.t.
Kỳ kỳ quái quái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tinh-xao-xinh-dep/chuong-41.html.]
Tạ Diên Chiêu quả nhiên như lời , nhanh trở .
Lúc cửa, vặn gặp nữ bác sĩ. Bà Tạ Diên Chiêu một lời khó hết, thôi với Nguyễn Minh Phù, gì đó thế nào, cuối cùng vẫn .
Hứa Chư xách đồ mua tới: "Bà ?"
Tạ Diên Chiêu thể mới là lạ.
Anh đưa quần áo cho Nguyễn Minh Phù: " cũng em mặc quần áo gì, liền nhờ một thanh niên trí thức họ Chu thu dọn cho em mấy bộ thường mặc."
Nguyễn Minh Phù một cái, chiếc bên chính là chiếc váy hoa nhí cô mặc hồ chứa nước gặp Tạ Diên Chiêu hôm .
" ," cô gật đầu, đó hùng hồn về phía Tạ Diên Chiêu, " tắm rửa."
Bệnh viện cung cấp chỗ tắm cho bệnh nhân, chỉ cần nộp tiền là .
Tạ Diên Chiêu đưa cô qua đó, giống như môn thần canh giữ ở cửa.
Phòng tắm ở tầng phòng bệnh đơn, vì ít nên sạch sẽ hơn một chút, trong mắt Nguyễn Minh Phù lộ vẻ hài lòng.
Hứa Chư một buồn chán, dứt khoát cũng tới, vẻ mặt trêu chọc : "Cậu... với thanh niên trí thức Nguyễn, là chuyện từ khi nào?"
"Hôm qua."
Nhắc tới cái , Hứa Chư liền tức giận: "Cậu với thanh niên trí thức Nguyễn... đ.á.n.h gì?"
Anh cảm thấy xương cốt vẫn đang đau.
Người cũng phát điên cái gì, luyện chút còn thật sự tay độc ác. Anh lúc đó giống như con ch.ó c.h.ế.t mặt đất, bò cũng bò dậy nổi.
Cố tình Tạ Diên Chiêu giống như việc gì.
Cậu xem tức ?
"Lão Tạ, phúc hậu!"
Hứa Chư tức giận, c.h.ử.i .
Sớm Tạ Diên Chiêu ch.ó như , nhưng mà thể ch.ó đến mức .
Tạ Diên Chiêu để ý đến , châm cho một điếu t.h.u.ố.c, chỉ kẹp trong tay, hút.
"Tư lệnh Tạ tìm ?"
Hứa Chư cái bộ dạng c.h.ế.t tiệt của , liền xảy chuyện gì.
Là em, hiểu rõ nhất.
Tạ Diên Chiêu bình thường sẽ hút t.h.u.ố.c, chỉ khi gặp và việc phiền lòng, mới hút một hai điếu. Bọn họ đều nghỉ phép , trong bộ đội gì phiền, thì chỉ chuyện nhà Tạ Diên Chiêu.
"Ông chuyện và Nguyễn Minh Phù," đến đây, mắt Tạ Diên Chiêu đen đặc như mực, ngước mắt về phía Hứa Chư.
Anh da mặt dày nữa cũng chút chột .
"... chẳng qua nhắc nhiều thêm một câu với lão thủ trưởng, ai ông mà ghi nhớ, còn truyền đến mức cả quân khu đều chuyện của các ..."
Chuyện là do Hứa Chư mồm to, bản cũng chút chột .
" cũng sai, và thanh niên trí thức Nguyễn đây là chuyện sắp đến ?"
Tạ Diên Chiêu liếc một cái.
Hứa Chư sờ sờ mũi : "Tư lệnh Tạ gọi điện thoại tới là cái gì?"
"Còn thể vì cái gì," Tạ Diên Chiêu thở dài một , trong lòng đầy châm chọc, "Nghe thấy tin sắp kết hôn, yên ."