Xùy xùy——
Cố Ý Lâm ngượng ngùng lau khóe miệng.
Nếu cô đến năm mươi năm , sẽ ... đây chính là sự cám dỗ của nam sinh viên đại học nha~
Bữa cơm , ăn xong trong lúc khuôn mặt nhỏ nhắn của Cố Ý Lâm vàng vọt.
Bố Cố Cố cũng ở lâu, nghỉ ngơi một lát lúc mới cáo từ. Chỉ là em Cố mấy hợp tác, ôm c.h.ặ.t lấy chân Loan Dung sống c.h.ế.t chịu buông.
"Mẹ, con ở !"
Ở đây quá nhiều đồ ăn ngon, nhóc thật sự nỡ .
Mẹ Cố ăn một bữa cơm ở nhà họ Nguyễn xong, da mặt cũng thể sánh ngang với hai bố con Cố Ý Lâm .
"Vậy chúng về nhé?"
"Về về ," Cậu em Cố kịp chờ đợi xua tay, còn quên nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo Loan Dung, "Đừng đến đón con."
Mẹ Cố: "... Thằng nhóc thối, lúc nên sinh mày."
"Vậy, con con trai cho chị Loan ?"
Cậu em Cố hai mắt sáng lấp lánh Loan Dung.
Mẹ Cố: "..."
Loan Dung: "..."
Cậu nhóc mười mấy tuổi , cô bảy tám tuổi lấy chồng, mới thể sinh đứa con trai lớn thế .
"Thằng nhóc thối, mày con trai cho ai?"
Mẹ Cố túm lấy em Cố xách qua, mặc kệ sự vùng vẫy của nhóc mà kéo khỏi nhà họ Nguyễn.
Loan Dung đều kinh ngạc.
Cô nuốt nước bọt, em Cố dù nhỏ đến cũng là một đứa trẻ mười ba mười bốn tuổi, cạnh cô cũng đến cằm cô . Không nhiều, ít nhất cũng bảy tám chục cân...
Cứ thế xách ... Loan Dung dám tin, cô dụi dụi mắt .
Đợi thấy Cố khống chế em Cố đang vùng vẫy kéo , cô ôm lấy trái tim , trong như một hồn ma.
Mẹ ơi, chuyện cũng đáng sợ quá !
Cô sô pha, bình nhịp tim của .
Nguyễn Minh Phù tò mò liếc cô một cái, "Chị họ, chị ?"
"Hả? Không... ."
Hôm nay hiếm khi nắng to, Mẹ Loan huy động tất cả , kiểm kê bộ đồ đạc trong phòng một lượt. Bà còn vô cùng nghiêm túc liệt kê một danh sách, đều là những thứ hiện tại đang thiếu.
Sáng sớm hôm , Mẹ Loan cầm tiền và phiếu, đang định Hợp tác xã Cung tiêu Nguyễn Minh Phù cản .
Cô nở nụ , lấy lòng Mẹ Loan.
"Mẹ, cho con cùng với."
Từ khi về Hải Thị, cô vẫn ngoài hít thở khí.
Sợ Mẹ Loan đồng ý, Nguyễn Minh Phù sờ sờ bụng .
"Mẹ, bác sĩ cũng dặn, bảo con vận động nhiều một chút."
"Biết con ở trong phòng khó chịu, thôi," Mẹ Loan đ.á.n.h giá Nguyễn Minh Phù từ xuống một cái, "Dẫn Diên Chiêu theo."
"Dạ!"
Nguyễn Minh Phù gọi Loan Dung.
Chỉ là cô dạo đang hứng thú với món bánh ngọt của Trương má, đang tìm bà học hỏi, lấy thời gian chạy Hợp tác xã Cung tiêu, liền từ chối.
Sắp đến Tết, cũng đông lên. Càng đến gần Hợp tác xã Cung tiêu, càng đông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tinh-xao-xinh-dep/chuong-346.html.]
Lúc giống đời , hương vị ngày Tết đậm đà. Cho dù vận động, cũng ngăn cản đón năm mới.
Nhìn biển tấp nập Hợp tác xã Cung tiêu, Nguyễn Minh Phù: "..."
Tính sai , cô còn tưởng là đời .
"Mẹ, để con cho, chăm sóc cho Minh Phù."
"Được."
Mẹ Loan cũng kiểu cách, đưa danh sách liệt kê cùng tiền và phiếu qua. Hắn nhận lấy đồ, sải bước về phía Hợp tác xã Cung tiêu. Rất nhanh, liền thấy bóng dáng .
Cẩu nam nhân cường lực tráng, Nguyễn Minh Phù lo lắng sẽ chen lấn.
"Chúng đằng ," Mẹ Loan bảo vệ Nguyễn Minh Phù, chỉ một góc, "Bên đó ít , đó đợi Diên Chiêu ."
Nguyễn Minh Phù cũng .
Cô vác cái bụng to thế , nếu kẻ nào mù mắt va , hậu quả dám tưởng tượng.
"Mẹ, xem trai thể chạy về kịp ?"
Nói Nguyễn Minh Phù chút tức giận.
Từ khi Kỳ Dương Diễm về Cảng Thành, liền tin tức gì truyền đến. Chỉ thỉnh thoảng gọi một cuộc điện thoại, để cô đối phương bình an.
"Trong nước gió êm sóng lặng," Mẹ Loan tỏ vô cùng bình tĩnh, "Cho dù chính phủ trao cho nó danh hiệu thương nhân yêu nước, vẫn hy vọng nó thể hoãn vài năm hẵng qua."
Nguyễn Minh Phù gì, chỉ gật gật đầu.
Hai con nhất thời im lặng, một giọng ch.ói tai đột nhiên truyền tới.
"... Cần mày ích lợi gì, bảo mày mua cá, kết quả mày mang về cho tao miếng thịt?"
Hai đầu , liền thấy một phụ nữ lớn tuổi đang chỉ một cô con dâu trẻ mà mắng. Bà lưng về phía hai con, rõ biểu cảm mặt bà . đối phương khí thế hung hăng, cô con dâu trẻ ủ rũ cụp đuôi, một bộ dạng dám .
Nhìn là dễ chọc.
Cô con dâu trẻ dám ngẩng đầu, "Mẹ, lúc xếp hàng đến lượt con thì hết cá , chỉ còn thịt thôi..."
.
Ai ngờ bà thím càng tức giận hơn.
"Mày là óc lợn ?" Bà hung ác chọc chọc đầu cô con dâu trẻ, "Bảo mày sớm một chút sớm một chút, mày bây giờ mới..."
"Mẹ..."
Có lẽ vì thấy ánh mắt của hai con về phía , cô chút khó xử liếc họ một cái, về phía .
Bà thím lẽ cảm nhận gì đó, đầu .
Nguyễn Minh Phù:...
Được lắm, còn là quen nữa.
Nhìn thấy hai con, biểu cảm mặt Lý Lan Hương thu . Bà nhíu c.h.ặ.t mày, đợi ánh mắt rơi Mẹ Loan, càng nhíu c.h.ặ.t hơn. So sánh cảnh hiện tại của hai , mặt Lý Lan Hương lúc xanh lúc trắng.
Bà lập tức rời , nhưng sự kiêu ngạo còn sót khiến bà bước nổi chân.
Lý Lan Hương mím môi, vẫn về phía họ, mặt nở nụ đắc thể: "Lão Loan, bà về ?"
Mẹ Loan hất cằm, khẽ gật đầu.
Bà suýt chút nữa duy trì nổi nụ mặt.
"Lão Loan..."
"Mẹ," Tạ Diên Chiêu sải bước tới, trong tay còn xách ít đồ, "Đồ mua đủ hết ."
Ánh mắt Nguyễn Minh Phù rơi con cá trong tay , lộ vẻ mừng rỡ.
"Ây da, mà mua cá ."