Nếu là bình thường thì chị , quan trọng là thời tiết c.h.ế.t tiệt hiện tại. Ngày nào cũng tuyết rơi, lạnh như . Tạ Diên Chiêu bận rộn chuyện quân đội, thể chăm sóc Nguyễn Minh Phù chu mặt .
"Em , chị dâu cần lo lắng."
Đợi cẩu nam nhân về, trời tối. Hắn cửa liền thấy Hồ Uyển Ninh híp mắt , thâm ý trong mắt càng khiến mù mờ hiểu .
"Lão Tạ về ," Hồ Uyển Ninh chào Nguyễn Minh Phù một tiếng, "Vậy chị về đây."
"Chị dâu cẩn thận."
Nguyễn Minh Phù lên tiễn chị, ấn xuống.
"Con đường chị ngàn thì cũng trăm , cần em tiễn," Chị dắt tay thằng nhóc mập, "Chị về đây, hai chuyện cho t.ử tế."
Tạ Diên Chiêu bóng lưng hai con Hồ Uyển Ninh, sang Nguyễn Minh Phù sô pha.
"Em chuyện với ?"
"Làm gì chuyện gì," Lần Nguyễn Minh Phù cẩu nam nhân cực kỳ chướng mắt, "Ây da, mau đóng cửa , gió thổi lạnh c.h.ế.t ."
Ăn dưa cả ngày, cạn lời ...
Các bảo bối, đếm ngược thành nha~
.
Tạ Diên Chiêu ở cửa rũ rũ tuyết , lúc mới đưa tay đóng cửa .
"Bây giờ thế nào ?"
Hắn bước tới xuống bên cạnh Nguyễn Minh Phù.
Lại ngờ đến gần, Nguyễn Minh Phù liền ghét bỏ nhích xa.
Tạ Diên Chiêu: "..."
Hắn chọc giận vị tiểu tổ tông ở ?
"Uống t.h.u.ố.c ?" Tạ Diên Chiêu lấy từ trong túi chiếc áo khoác cởi một gói giấy, "Đây là t.h.u.ố.c đến bệnh viện kê, mau uống ."
Hắn cực kỳ chu đáo, còn rót một cốc nước nóng đưa tới.
Nguyễn Minh Phù gói t.h.u.ố.c lòng bàn tay to lớn của : "..."
"Hứ!"
Cô đầu , đồng thời quên vươn chân đá một cái.
Lực của Nguyễn Minh Phù lớn, cẩu nam nhân những thấy đau mà còn chẳng nhúc nhích. Hắn đặt cốc nước lên bàn, đôi mắt đen thẳm dừng cô.
"Sao ?"
Sao ?
Hắn mà còn mặt mũi để hỏi!
Nguyễn Minh Phù liếc một cái, ác hướng đảm biên sinh (cái ác nổi lên từ gan), cầm lấy cánh tay liền hung hăng c.ắ.n một ngụm.
Ai ngờ, mùa đông mặc áo quá dày, cô c.ắ.n một miệng đầy len mà chẳng c.ắ.n trúng thịt của cẩu nam nhân.
Nguyễn Minh Phù: "..."
Cô hậm hực buông tay , lau lau miệng .
Cẩu nam nhân xắn tay áo lên, để lộ cánh tay rắn chắc màu lúa mạch. Hắn đưa cánh tay hạ xuống bên môi cô, đáy mắt mang theo sự dung túng.
"Cho em c.ắ.n."
Nguyễn Minh Phù mím môi, hung hăng tát một cái.
" là ch.ó , bảo c.ắ.n là c.ắ.n."
Tên đàn ông thối!
Tạ Diên Chiêu: "..."
Tiểu tổ tông thật sự càng ngày càng khó hầu hạ.
"Vậy em xem, tại tức giận."
Đối với Nguyễn Minh Phù, Tạ Diên Chiêu luôn kiên nhẫn. Nếu đổi là Hứa Chư, sớm đá bay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tinh-xao-xinh-dep/chuong-333.html.]
"Anh ngay cả việc tại tức giận cũng , còn cho ," Đôi mắt xinh của cô mang theo lửa giận, Tạ Diên Chiêu càng lúc càng chướng mắt, "Đồ khốn nạn! Anh căn bản hề để trong lòng."
Ly hôn!
Mẹ kiếp, ngày tháng sống nổi nữa .
Cẩu nam nhân bỗng chốc trở nên đáng ghét vô cùng.
Cô dậy đầu bước , nhưng khi ngang qua Tạ Diên Chiêu thì kéo tay . Hắn dùng sức một cái, Nguyễn Minh Phù liền khống chế mà lên đùi .
Nguyễn Minh Phù hoảng hốt ôm lấy bụng.
Cẩu nam nhân nắm lấy bàn tay đang bảo vệ bụng của cô, ôm c.h.ặ.t cô lòng.
"Em để em trong lòng, hửm?" Hắn nắm tay Nguyễn Minh Phù áp lên n.g.ự.c , "Có móc cho em xem ?"
Nguyễn Minh Phù: "..."
Thật lẳng lơ~
Cẩu nam nhân hôm nay mặc áo của Phẩm Như (ý lẳng lơ) ?
Cô dùng sức vùng vẫy, nhưng Tạ Diên Chiêu nắm c.h.ặ.t buông. Lưu manh hơn là, còn vuốt ve lòng bàn tay cô. Ngón tay thô ráp lướt qua lòng bàn tay trắng nõn của cô, mang theo từng trận tê dại.
"Anh... buông !"
Nguyễn Minh Phù nhíu mày.
"Không buông," Ánh mắt cẩu nam nhân lưu luyến mặt cô, "Em khỏi cảm ?"
"... Khỏi ."
Tạ Diên Chiêu thở phào nhẹ nhõm, "Lần ngoài nghịch tuyết nữa."
Nguyễn Minh Phù: "..."
Cô vẫn đang tức giận đấy, đồ ch.ó má đang đằng chân lân đằng đầu với cô đúng ?
hiểu , đối mặt với khuôn mặt của cẩu nam nhân, cô thế nào cũng tức giận nổi, giống như gặp khắc tinh định mệnh, ăn gắt gao.
Cảm giác thật khiến Nguyễn đại tiểu thư khó chịu.
Nguyễn Minh Phù đẩy mạnh cẩu nam nhân .
Dùng sức , nhưng đẩy .
Nguyễn Minh Phù:... Tức c.h.ế.t !
Ngoài cửa sổ bắt đầu rơi tuyết lớn, nhiệt độ lạnh lẽo bên ngoài đóng băng cả kính cửa sổ, kết thành một lớp hoa băng mỏng. Người trong phòng chỉ thể qua khe hở thấy cảnh sắc bên ngoài.
Trong phòng ấm áp như mùa xuân, Nguyễn Minh Phù tựa cẩu nam nhân, trong lòng đột nhiên cảm giác an tâm.
Lý trí về, cô cảm thấy tư thế chút nguy hiểm.
Đều thể cảm nhận cơ bắp căng c.h.ặ.t đùi đối phương, dám tưởng tượng sức bật của nó mạnh đến mức nào.
" tức giận nữa, thả xuống."
Cô nghĩ , nhưng cẩu nam nhân giở trò vô , ôm Nguyễn Minh Phù buông.
"Không thả."
Tạ Diên Chiêu tựa cằm lên vai cô, mái tóc dài cứng và thô ráp đ.â.m bên má Nguyễn Minh Phù, đau nhói mang theo cảm giác ngứa ngáy.
Cô nghiêng đầu, ai ngờ cẩu nam nhân voi đòi tiên, cũng thuận theo cô mà sáp tới.
Nguyễn Minh Phù đưa tay chống lấy đầu , chút ghét bỏ.
"Đừng quậy."
"Nói cho ," Tạ Diên Chiêu buông cô , thậm chí còn ôm cô c.h.ặ.t hơn, "Tại tức giận, hửm?"
Giọng trầm thấp đầy từ tính vang lên, khiến tai cô ngứa ngáy.
"Không tại cả."
Nhớ dáng vẻ dỗi hờn ấu trĩ của lúc nãy, Nguyễn Minh Phù chút ngượng ngùng. Cô lập tức phủ nhận, như chuyện gì mà đ.á.n.h trống lảng.