"Không ."
Cẩu nam nhân thì bắt cô uống, nhưng cô chịu nổi mùi t.h.u.ố.c, sống c.h.ế.t uống. Cẩu nam nhân gì cô, thấy Nguyễn Minh Phù rơm rớm nước mắt nên thật sự mềm lòng, lúc mới ép đổ t.h.u.ố.c xuống.
"Vậy thì ," Hồ Uyển Ninh thở phào nhẹ nhõm, "Em dâu, bây giờ trong bụng em một đứa , đồ ăn thức uống miệng ngàn vạn chú ý."
Nguyễn Minh Phù vẫn đang trong trạng thái emo, chỉ gật gật đầu.
"... Biết ạ."
Haiz... Sao cô t.h.a.i chứ?
Nghĩ đến dáng vẻ chăm con, Nguyễn Minh Phù... cô dám nghĩ tiếp nữa.
"Chị dâu, chị..."
Nguyễn Minh Phù mím môi, Hồ Uyển Ninh vẫn tiếp tục mở miệng.
"Chị xem, em... em thể giữ đứa bé ?"
"Cái gì?!"
Phản ứng của Hồ Uyển Ninh vô cùng lớn.
Thấy ánh mắt của đều đổ dồn về phía , chị lúc mới xuống, hạ thấp giọng nhíu mày Nguyễn Minh Phù.
"Khó khăn lắm mới một đứa con, tại giữ?"
Nguyễn Minh Phù nhíu mày.
Cô kéo kéo quần áo của , đôi lông mày xinh cũng nhíu .
"... Em sợ."
Cả hai đời đây đều là đầu tiên, trong lòng cô gì tự tin.
Hồ Uyển Ninh: "..."
Còn tưởng là chuyện gì.
"Phụ nữ ai cũng trải qua chuyện , sinh muộn bằng sinh sớm," Chị vỗ vỗ tay Nguyễn Minh Phù, "Nghe lời chị dâu, chuẩn cần chỉnh! Sinh một đứa con coi như thành nhiệm vụ, thì sẽ ai quản em sinh nữa ."
Nguyễn Minh Phù:...
Càng hoảng hơn.
Nghĩ đến việc ở đây mỗi gia đình ít nhất đều ba đứa con, lông tơ cô đều dựng cả lên.
Cô... cô sẽ cũng sinh nhiều như chứ?
Đột nhiên hối hận vì từ chối Cảng Thành, chuyện quá đáng sợ !
"Đừng sợ, sinh con nhanh lắm," Là từng trải, chị thể Nguyễn Minh Phù đang sợ điều gì, "Hay là đón Loan bá mẫu qua đây ở vài ngày?"
Nói cũng , bố hai bên đều ở cạnh. Nguyễn Minh Phù tuổi nhỏ, đột nhiên gặp chuyện thể sợ hãi.
Hồi chị m.a.n.g t.h.a.i thằng nhóc mập, cũng buồn bã cả một thời gian, vẫn là chị qua ở cùng vài ngày mới lên. Nếu bên cạnh cô cũng trưởng bối khai sáng, thì cần buồn bực ở đây.
Nguyễn Minh Phù lắc đầu, "Không cần ạ."
Bên nông trường còn tình hình thế nào.
Hơn nữa cơ thể bố Nguyễn di chứng để , Mẹ Loan vắt óc điều dưỡng cơ thể cho ông, chắc thời gian để ý đến cô.
"Như , bên cạnh em một trưởng bối lớn tuổi trông nom ?"
Hồ Uyển Ninh bấm đốt ngón tay tính toán.
Hình như... ngoài Mẹ Loan thì thật sự ứng cử viên nào . Chị thì thể chăm sóc Nguyễn Minh Phù, nhưng hai rốt cuộc sống cùng , vẫn nhiều bất tiện.
"Em dâu, em thế ," Ánh mắt Hồ Uyển Ninh đầy lo lắng, "Nghe lời chị dâu, đợi Lão Tạ về thì bàn bạc kỹ với ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tinh-xao-xinh-dep/chuong-332.html.]
Nhìn tình trạng của Nguyễn Minh Phù, hình như còn nghiêm trọng hơn chị đây.
Hồ Uyển Ninh yên tâm, đưa về nhà cũng rời . Trái còn dắt theo cả thằng nhóc mập qua, cứ thế chằm chằm Nguyễn Minh Phù.
Còn cô thì ...
Từ lúc tin mang thai, cô vẫn luôn thất thần.
Nguyễn Minh Phù tựa lưng sô pha, thở dài một vô cùng sầu não. Cô đưa tay sờ sờ bụng ... Nòng nọc nhỏ hai tháng, vẫn còn cực kỳ bằng phẳng, dấu hiệu nhô lên.
"Em dâu, em đừng nghĩ ngợi nữa," Hồ Uyển Ninh rót một cốc nước nóng đưa cho cô, "Hai các em đều , đứa trẻ sinh còn sẽ đến mức nào ."
Đẹp?
Nguyễn Minh Phù suy nghĩ một chút.
Một con b.úp bê ba tấc da trắng như tuyết, đôi mắt to tròn xoe vô cùng ỷ cô... Quan trọng nhất là, còn dùng giọng non nớt gọi cô là .
Cảm giác , hình như cũng tệ?
Nguyễn Minh Phù hít sâu một , lúc mới nhận lấy cốc nước.
"Cảm ơn chị dâu."
"Việc quan trọng nhất của em bây giờ là chăm sóc cơ thể cho ," Nhắc đến chuyện , sắc mặt Hồ Uyển Ninh chút nghiêm túc, "Thúy Hương chính là vì chú ý, suýt chút nữa thì sảy thai."
Cái gì?
Nguyễn Minh Phù nghi hoặc về phía chị.
"Xảy khi em ," Hồ Uyển Ninh giải thích một chút, "Nghe Lâm tẩu t.ử hung hiểm lắm, nếu Vương tẩu t.ử sang nhà cô chơi, thì phát hiện . Vội vã đưa đến bệnh viện, lúc mới giữ cả lẫn con."
"Dù là , ba tháng tới cũng giường."
"Đã xảy chuyện gì," Lông mày Nguyễn Minh Phù nhíu , "Sao thế ?"
Nhìn dáng vẻ của Hà Thúy Hương cũng giống yếu ớt như .
Hồ Uyển Ninh thở dài một , "Nghe là lúc giặt quần áo lên, mắt tối sầm, ngã đất."
Chị như , Nguyễn Minh Phù liền hiểu.
Sau khi m.a.n.g t.h.a.i một ăn hai bổ, thiếu m.á.u càng là chuyện thường tình, thảo nào Hà Thúy Hương xảy chuyện.
"Em thăm cô ," Nguyễn Minh Phù tính toán xem gì thể mang tặng, còn quên trách yêu Hồ Uyển Ninh một cái, "Chị dâu cũng thật là, chẳng báo cho em một tiếng."
Hồ Uyển Ninh trừng mắt cô, "Không hết! Em quên , em cũng là đang m.a.n.g t.h.a.i đấy."
Trời đông giá rét, đường lỡ xảy chuyện gì thì ?
"Chị chạy em một chuyến!"
"Cảm ơn chị dâu," Nguyễn Minh Phù tựa vai Hồ Uyển Ninh, "Chị dâu là nhất."
Đối với sự thiết của cô, Hồ Uyển Ninh hưởng thụ.
"Chỉ cái dẻo miệng," Đôi mắt chị cong thành hình trăng khuyết, "Thúy Hương đang ở bệnh viện, chị với Lâm tẩu t.ử và Vương tẩu t.ử định ngày mai cùng qua đó. Hương Lan bụng to hơn, chuyện xảy với Thúy Hương cũng cô sợ hãi."
Nguyễn Minh Phù cẩn thận suy nghĩ một chút, "Cô sắp năm tháng nhỉ?"
"Làm gì , đợi mùng một tháng mới năm tháng."
Được lắm, nhớ nhầm .
Cô gãi gãi đầu.
"Hương Lan đón đẻ qua ," Hồ Uyển Ninh vỗ vỗ tay cô, "Những lời chị với em ở bệnh viện, nhớ nhắc với Lão Tạ đấy."