Thập Niên 70: Nữ Phụ Tinh Xảo Xinh Đẹp - Chương 323

Cập nhật lúc: 2026-03-05 16:21:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cái ..."

Thấy Nguyễn Minh Phù chần chừ, xưởng trưởng Hoàng tăng thêm mã lực.

"Chúng dựa theo phản hồi thị trường," ông c.ắ.n răng, "Một bộ đồ mùa đông, đưa cô năm mươi, phản hồi thì tăng giá thêm."

Hồ nhị tỷ há miệng.

Một bộ quần áo năm mươi, cái cũng quá cao ...

Nguyễn Minh Phù: "..."

Nghĩ đến thiết kế trăm hoa đua nở đời , cô bây giờ là thể vẽ cho xưởng trưởng Hoàng năm mươi mẫu!

Xưởng trưởng Hoàng thấy Nguyễn Minh Phù chần chừ lời nào, mở mã lực lớn.

"Cân nhắc đến tình huống của cô, cũng cần cô việc. Chỉ cần gửi bản vẽ qua đường bưu điện, chúng việc liên lạc qua điện thoại. Vì thế, nguyện ý đưa thêm cho cô năm mươi đồng tiền công cố định."

Nếu điều kiện đều mở đến lớn như , dứt khoát mở lớn hơn một chút.

Hồ nhị tỷ ở một bên.

Tim cô đập nữa , cái con nó điều kiện như , cô nên cũng học theo quần áo ?

Nguyễn Minh Phù: "..."

Cái nếu đồng ý, đều vẻ cô điều.

Mỗi tháng cho năm mươi đồng, còn phí thiết kế quần áo riêng. Cô nếu chăm chỉ chút... còn cao hơn tiền trợ cấp của Tạ Diên Chiêu?

Cô ho nhẹ một tiếng, ánh mắt chờ mong của xưởng trưởng Hoàng chậm rãi gật đầu.

Tiền quan trọng, hưởng thụ chính là cảm giác coi trọng.

"Quá !"

Trong ba vui vẻ nhất kể đến xưởng trưởng Hoàng.

"Nguyễn đồng chí, cô xem..." ông chờ mong xoa xoa tay, "Có thể đưa cho chúng ba bộ , lúc thể đưa sản xuất, thấy bộ Nguyễn đồng chí liền tồi."

Nguyễn Minh Phù kéo kéo quần áo , chút đỏ mặt.

Đây là cái áo bông cô sự chỉ đạo của Hồ Uyển Ninh, ngoại trừ thiết kế nó còn gì khác. Thật xưởng trưởng Hoàng lấy , nghĩ đến sư phụ già trong xưởng nhíu mày phun tào tay nghề của bộ quần áo ...

Nguyễn Minh Phù vội vàng lắc đầu.

" còn cái hơn."

Lời , hai mắt xưởng trưởng Hoàng cứ như đèn pha, soạt một cái liền sáng lên.

"Chỉ là... đuổi tàu hỏa, thời gian chút gấp," Nguyễn Minh Phù nghĩ nghĩ, "Trên đường ga tàu hỏa vẽ cho các ba mẫu, đến lúc đó để Quản Cửu đưa qua cho các ."

Xưởng trưởng Hoàng vội vàng gõ định, "Được, cứ quyết định như !"

Bây giờ lấy bản vẽ, tìm gấp. Nhanh một chút, nửa tháng là thể đẩy . Cũng may xưởng trưởng Hoàng sớm chuẩn cho chuyển hình, lưu ít điện thoại của phụ kiện quần áo.

Chờ bản vẽ đến, ông liền gọi từng cái qua!

Sau khi xong, xưởng trưởng Hoàng và Hồ nhị tỷ đều thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn ánh mắt Nguyễn Minh Phù càng là cận từng , dáng vẻ đều hận thể đem cô cung lên. Sau khi Nguyễn Minh Phù từ chối đề nghị hai tiễn cô nhà ga, lúc mới thất vọng rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tinh-xao-xinh-dep/chuong-323.html.]

Hai hành trang đơn giản tới, lúc là túi lớn túi nhỏ.

Trong đó đồ gửi cho Nguyễn phụ và Kỳ Dương Diễm còn Cố Ý Lâm cái đồ ngốc gửi , nếu đồ đạc sẽ càng nhiều hơn.

Quản Cửu xách đồ của hai lên xe, "Nguyễn đồng chí yên tâm, sẽ chăm sóc cho Trương má."

"Đa tạ ông ."

Trương má cũng là nỡ, đêm khi hai rời ít bánh đậu vàng. Đủ trang bảy tám hộp. Không chỉ bà, em Tạ Đông Lâu và Tạ Tây Lâu cũng tới tiễn biệt hai .

Sau khi tàu hỏa chạy, Nguyễn Minh Phù lúc mới mở cái hộp nhỏ Tạ Đông Lâu đưa .

Một chiếc vòng tay vàng thô nặng đập mi mắt.

Cầm ở trong tay ước lượng một chút, sai biệt lắm bốn năm mươi khắc. Cô kinh ngạc về phía Tạ Diên Chiêu, "Đây là chuyện như thế nào?"

Gà sắt thế mà cũng nhổ lông?

Tạ Diên Chiêu hiểu rõ, "Nhận lấy ."

Nguyễn Minh Phù hỏi.

cẩu nam nhân đều như , cô trực tiếp nhận lấy là .

Tàu hỏa một đường lao nhanh, trải qua lộ trình hai ngày một đêm , thuận lợi đến Uyển Thành. Tạ Diên Chiêu che chở Nguyễn Minh Phù xuống xe, liền thấy Hứa Chư đang nhiệt tình vẫy tay với bọn họ.

Anh lanh lẹ chạy tới, nhận lấy đồ trong tay hai .

"Ai da lão Tạ, nhớ c.h.ế.t em ."

Tạ Diên Chiêu ghét bỏ nghiêng mặt .

"Được , mau thôi."

Hai ngày một đêm trôi qua, sắt cũng chịu nổi. Nguyễn Minh Phù lúc xuống xe, khí lạnh ập mặt vồ lấy, lúc mới tỉnh táo hơn nhiều. Nếu , sợ là tỉnh cũng ngủ gật.

Đến gia thuộc viện, Nguyễn Minh Phù lúc mới cảm giác kiên định ít.

"Không đúng, phía ồn ào thế?"

Đợi ba đến gần, lúc mới rốt cuộc xảy chuyện gì.

Hóa là động tĩnh nhà Kiều doanh trưởng gây .

Sự ưu nhã thể diện lúc của Vương Mạn Mạn bộ thấy , cô ở chỗ đất trống trong sân, lau nước mắt. Mà một bên Vương lão thái, chỉ Kiều doanh trưởng đang đưa lưng về phía bà mà mắng.

"Con gái gả cho nhiều năm như , công lao cũng khổ lao, bây giờ ly hôn với nó, đây là ép nó c.h.ế.t!"

Một bà lão khác nuông chiều bà , bưu hãn đẩy Kiều doanh trưởng trong nhà.

" còn bà," bà hung tợn về phía Vương lão thái, "Sớm bà là kẻ bớt lo, lúc khi kết đồng ý. Cố tình thằng con ngốc nhà rót mê hồn canh gì, sống c.h.ế.t đều cưới con gái nhà bà."

Đối phương câu , Vương lão thái rõ ràng chút chột .

"Vương Mạn Mạn nếu là hiền huệ, cũng cái gì," bà tức giận đến bấm ngón tay đếm ở đó, "Hiếu thuận bố chồng , quan hệ với hàng xóm cũng , còn mang bà cái bà già c.h.ế.t tiệt tới quấy rối..."

" đúng , kể từ khi nó gả con trai chùi đ.í.t cho nó bao nhiêu ?"

Bà lão là ruột của Kiều doanh trưởng, vốn dĩ đối với bà thông gia hồ đồ dây dưa oán ngôn. Lúc Vương Mạn Mạn đòi ly hôn, còn đuổi con trai bà ngoài.

 

 

Loading...