Thể cách của cẩu nam nhân là thật tồi.
Nằm ở bên cạnh cứ như bên cạnh lò lửa, đôi khi chăn đắp dày, cô thậm chí còn sẽ nóng tỉnh. Chờ thêm mấy ngày nữa, nhiệt độ khí thấp hơn chút lẽ là vặn.
Tạ Diên Chiêu , tay siết c.h.ặ.t.
"Không cái nữa," Nguyễn Minh Phù thẳng dậy, "Vất vả lắm mới đến Kinh Thành một chuyến, em nhiều đồ mua. Còn đồ chị dâu nhờ em đưa cho chị gái chị , em còn đưa qua."
Cô một bên bấm ngón tay, một bên đếm.
"Từ từ tới," Tạ Diên Chiêu nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, "Bên còn hai đứa chạy chân, để bọn nó ."
"Anh đồng ý?"
Nguyễn Minh Phù trừng lớn hai mắt, kinh kỳ về phía .
Cô còn tưởng rằng cẩu nam nhân là nhất đao lưỡng đoạn với nhà họ Tạ, là cô hiểu sai ý?
"Ngay từ đầu xác thực nghĩ như ," Tạ Diên Chiêu vòng lấy cô, một bên giải thích: "Là tìm chuyện."
Ngoại trừ sự nỗ lực của bản Tạ tư lệnh, thể Tạ gia là một tay Bạch gia nâng đỡ lên. Bao gồm Tạ Đông Lâu cái phó chủ nhiệm Bộ Giáo d.ụ.c , mà Tạ Tây Lâu khi còn nhỏ Bạch Thanh Châu chăm sóc mấy năm, vì chuyện của bà còn trở mặt với Tạ tư lệnh, vốn dĩ chính là đồng minh thiên nhiên của .
Dù cách ứng còn, lúc chữa trị quan hệ với hai , dù cũng hơn một chiến đấu hăng hái.
Cũng để một xem, cận với Tạ tư lệnh, là đối phương .
Nguyễn Minh Phù gật đầu, "Mặc kệ quyết định gì, em đều ủng hộ ."
"Thật sự?"
Yết hầu Tạ Diên Chiêu khẽ động, ánh mắt trở nên sâu thẳm nguy hiểm.
"Em là nào, còn thể lừa ?"
Nguyễn Minh Phù vỗ vỗ mặt , đến mày mắt cong cong.
"Em ngược tò mò, rõ ràng hung dữ c.h.ế.t, nào nấy đều coi trọng ."
Cố Ý Lâm coi trọng Tạ Diên Chiêu còn thể là khẩu vị độc đáo, công chúa nhỏ Fanny liền tò mò.
Chẳng lẽ... cẩu nam nhân ưu điểm gì cô ?
"Anh đây liền cho em !"
Tạ Diên Chiêu dùng sức một cái, bế cả lẫn t.h.ả.m lông lên, sải bước về phía phòng.
Chờ Nguyễn Minh Phù ở giường mềm mại, đầu óc còn chút ngơ ngác.
Từ từ!
Cô đang chuyện phiếm với Tạ Diên Chiêu, biến thành như ? Nguyễn Minh Phù đang chạy, hình cao lớn của Tạ Diên Chiêu đè ép tới, ôm Nguyễn Minh Phù thật c.h.ặ.t.
Anh lúc mới đắp chăn lên hai , "Ngủ ."
Nguyễn Minh Phù: "..."
Làm nửa ngày, chỉ thế thôi?
Không phân biệt là thất vọng là may mắn, Nguyễn Minh Phù mở to hai mắt trần nhà, lúc mới mơ mơ màng màng ngủ .
Ngày hôm tỉnh , thấy bên ngoài trắng xóa một mảnh.
Nguyễn Minh Phù hưng phấn chạy , "Tuyết rơi ?"
"Là sương."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tinh-xao-xinh-dep/chuong-315.html.]
Sương hoa rậm rạp phân bố ở biểu bì, phảng phất như rơi xuống một tầng tuyết mỏng. Nguyễn Minh Phù tò mò vươn tay, khi chạm tan thành nước. Chỉ còn đầu ngón tay lạnh lẽo, vũng nước đọng lá cây , mới nơi vốn dĩ một đóa sương hoa xinh .
"Em mặc quần áo t.ử tế."
Tạ Diên Chiêu cầm áo bông, khoác lên cô.
"Ai nha," Nguyễn Minh Phù chút thất vọng, "Em còn tưởng rằng tuyết rơi ."
"Qua mấy ngày nữa là rơi ."
Kết sương hoa dày như , rơi tuyết mới kỳ quái.
Nguyễn Minh Phù thành thật mặc áo bông .
Vải liệu màu đen, tôn lên cả cô trắng nõn như ngọc. Nhắc tới bộ quần áo , vẫn là cô tự . Tuy là màu đen, nhưng chi tiết một chút cũng ít.
Cô nhét bàn tay lạnh băng trong tay Tạ Diên Chiêu.
Đáy mắt mang theo sự dung túng, nắm c.h.ặ.t lấy tay Nguyễn Minh Phù, thẳng đến khi nó ấm .
"Ồ, xem chúng tới đúng lúc."
Nghe giọng , gân xanh trán Tạ Diên Chiêu theo phản xạ nhảy dựng.
Anh đầu , quả nhiên liền thấy khuôn mặt đáng ghét của Andre.
"Sao tới nữa?"
" thích tới thì tới, liên quan gì đến ," Andre thẳng Tạ Diên Chiêu, bên cạnh hai tràn đầy mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g, "Đừng tưởng rằng , đây là của hồi môn của Nguyễn, cái tên mặt trắng hổ."
Anh khiêu khích về phía Tạ Diên Chiêu.
Đối phương nắm c.h.ặ.t nắm tay, hận thể bây giờ liền đ.ấ.m khuôn mặt kiêu ngạo đáng giận của Andre.
Nguyễn Minh Phù đỡ trán.
Một tên ấu trĩ quỷ ngày ngày khiêu khích Tạ Diên Chiêu, cho dù cẩu nam nhân trọng nữa, cũng lúc phá phòng. Mắt thấy hai sắp đ.á.n.h , Nguyễn Minh Phù vội vàng khuyên can.
"Nam tước Andre, việc gì ?"
Anh khoa trương ôm n.g.ự.c, ánh mắt ai oán Nguyễn Minh Phù.
"Nguyễn, em quá đau lòng, chúng quen lâu như , em thế mà còn gọi tên ..."
Tạ Diên Chiêu một phen kéo Nguyễn Minh Phù qua, "Vậy thì đau c.h.ế.t ."
Giờ phút , hận thể đ.â.m c.h.ế.t cái tên vương bát đản . Nếu thể đ.á.n.h khách nước ngoài, chỉ bằng cái tướng tiện của Andre, Tạ Diên Chiêu đ.á.n.h mấy trận.
Nguyễn Minh Phù: "..."
Thấy hai cãi , cô vội vàng kéo kéo cánh tay Tạ Diên Chiêu.
"Andre..." Dưới ánh mắt ai oán của đối phương, Nguyễn Minh Phù vẫn nuốt hai chữ 'Nam tước' xuống, "Anh tới là?"
Lần dường như chút tầm thường, ngay cả cái đuôi Fanny cũng tới.
"Kinh Thành gần đây một buổi giao lưu, mời em phiên dịch cho ."
Andre thu hồi sự trêu chọc mặt, nghiêm túc hẳn lên.
"Tiên sinh Andre, và chồng chút việc bận, sợ là đảm nhiệm phiên dịch của ngài," Nguyễn Minh Phù từ chối, "Theo , Bộ Ngoại giao ít tài ba. Nếu ngài mở miệng, bọn họ sẽ nhiệt tình giúp đỡ."
Andre khoa trương che miệng.
"Nguyễn, từ chối , em quá đau lòng..."
Tạ Diên Chiêu , "Nam tước Andre nếu ngại, nguyện ý ."