Thập Niên 70: Nữ Phụ Tinh Xảo Xinh Đẹp - Chương 301

Cập nhật lúc: 2026-03-05 16:20:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BOpQGl9nF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Minh Phù ấn tượng với ông chủ Trương.

Tên béo c.h.ế.t tiệt vì cầu xin Kỳ Dương Diễm việc, quấn lấy cô lâu. Nếu cô định lực đủ, chừng cũng sẽ khuất phục đạn bọc đường của gã.

"Lần cầu xin giúp đỡ, đồng ý, liền hận ..."

Ông chủ Trương lành gì, mở công ty giải trí lưng kinh doanh nghề buôn thịt bán . Cũng tên béo đắc tội với ai là thế nào, gài bẫy. Nếu gom đủ hai mươi triệu, gã sẽ trắng tay.

Trong lúc tình thế cấp bách, liền nghĩ đến Kỳ Dương Diễm.

đối phương tính Bồ Tát.

Đối với loại chuyện rõ ràng lỗ vốn thất đức , Kỳ Dương Diễm thể dính .

Anh ngốc!

Ông chủ Trương liền hận .

Chỉ tiếc nơi Cảng Thành, đối với những như bọn họ giám sát nghiêm. Ông chủ Trương thể gì Kỳ Dương Diễm, chỉ thể đ.á.n.h chủ ý lên Nguyễn Minh Phù.

Đáng tiếc là, cô ở gia thuộc viện, dễ dàng ngoài, ông chủ Trương chặn cũng chặn .

Lúc , Tạ Ngâm 'em gái ruột' của Tạ Diên Chiêu lọt tầm mắt của gã. cũng , cuối cùng là Bạch Thiển Châu đàn bà bán lão c.ắ.n câu.

Hồ Uyển Ninh: "..."

Nguyễn Minh Phù: "..."

Mẹ ơi, chỉ thôi thấy phức tạp.

Đừng cô, ngay cả Hứa Chư xong cũng chút cạn lời. Cái tính là gì, âm dương sai lệch?

"Anh, cái tên béo c.h.ế.t tiệt đó ?"

Trong mắt Kỳ Dương Diễm xẹt qua một tia tàn nhẫn.

Anh đặt cái cốc trong tay xuống, hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Ngày em Kinh Thành , nhân lúc hai ngày chuẩn cho ."

Nguyễn Minh Phù: "..."

Anh trai cô hễ chuyện gì cho cô , sẽ dùng cách để lấp l.i.ế.m cô.

Đáng ghét!

Vương Mạn Mạn tức điên .

Mặc kệ Doanh trưởng Kiều đang đuổi theo lưng cô , guồng hai chân chạy như bay. Lúc cửa, ánh mắt liếc qua sân nhà Nguyễn Minh Phù, sự hận thù nơi đáy mắt đó là che cũng che .

"Mạn Mạn, thế nào ?"

Mắt thấy con gái con rể gọi , bà cụ Vương gấp lắm.

sớm sợ .

Sợ hành vi của ảnh hưởng đến tiền đồ của con rể, còn khiến quan hệ vợ chồng bất hòa.

Vương Mạn Mạn sầm mặt, một câu cũng , cắm đầu nhà.

Bà cụ Vương: "..."

Xong xong .

vỗ đùi, chắc chắn là mắng !

Bà cụ Vương đang lo lắng bất an, liền thấy con rể từ ngoài cửa .

"Tiểu Kiều, thế nào ?"

"Mẹ, ," Doanh trưởng Kiều thò đầu một cái, "Mạn Mạn ?"

"Ở trong phòng đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tinh-xao-xinh-dep/chuong-301.html.]

Bà cụ Vương thấy Doanh trưởng Kiều thần sắc như thường, cũng thở phào nhẹ nhõm.

"Tiểu Kiều ——"

"Mẹ, con xem cô ."

Bà cụ Vương vốn định hỏi thăm tình hình chi tiết, thấy Doanh trưởng Kiều như , liền nuốt lời trở trong bụng.

"Đi ," Nghĩ đến khuôn mặt âm trầm của Vương Mạn Mạn, bà cụ Vương túm lấy áo Doanh trưởng Kiều dặn dò, "Tâm trạng Mạn Mạn lắm, con chuyện đàng hoàng với nó. Tính nó nóng, đừng cãi ."

"Vâng! Yên tâm ."

Lúc Doanh trưởng Kiều mở cửa , Vương Mạn Mạn đang sầm mặt trong phòng.

Thấy , cô hừ lạnh một tiếng.

"Doanh trưởng Kiều đến dạy dỗ ?"

"Đâu ," Doanh trưởng Kiều xoay đóng cửa , liền bắt gặp đôi mắt lo lắng của bà cụ Vương, vẫy tay với bà cụ Vương, "Mẹ, con đây."

Tính khí con gái .

Bà cụ Vương vẫn yên tâm, cao giọng : "Mạn Mạn, chuyện gì chuyện đàng hoàng với Tiểu Kiều, đừng nóng nảy!"

Trong phòng, Doanh trưởng Kiều tới.

"Mạn Mạn, đừng giận nữa."

Anh vươn móng vuốt, nắm lấy tay Vương Mạn Mạn. Đối phương liếc xéo một cái, tức giận rút tay về.

"Anh tiếp tục xin , ở chỗ gì?"

Nghĩ đến cảnh tượng đó, mặt Vương Mạn Mạn âm trầm thêm một phần.

"Mạn Mạn, đây vốn dĩ là của , em lúc đó nên khuyên can, thể mâu thuẫn gay gắt thêm," Doanh trưởng Kiều nhíu mày , "Em còn dùng đá ném , bên đó bà bầu thì là trẻ con, thật sự xảy chuyện gì, bộ da cũng đừng hòng giữ ."

"Anh ý gì, đến dạy dỗ ?"

Sắc mặt Vương Mạn Mạn càng âm trầm.

Giọng cô bỗng nhiên cao v.út, dậy trừng mắt Doanh trưởng Kiều.

"Mạn Mạn, ý đó," Nhìn bộ dạng của Vương Mạn Mạn, Doanh trưởng Kiều cũng chút đau đầu, "Anh đây là phân tích cho em, đang lý lẽ với em."

Cơn giận của Vương Mạn Mạn càng lớn hơn.

"Cho nên! Trong lòng , chính là một lý lẽ!"

"Mạn Mạn... , ý đó."

Doanh trưởng Kiều mồm mép vụng về, nên cái gì cho .

"Họ Kiều , còn ," Ngực Vương Mạn Mạn phập phồng kịch liệt, rõ ràng là tức giận lắm , "Anh mặt bao nhiêu xin bọn họ như , cái khiến còn mặt mũi nào tiếp tục sống ở đây nữa!"

Doanh trưởng Kiều: "..."

"Mạn Mạn," Anh kiên nhẫn, "Đoàn trưởng Tạ xảy chuyện, đầu liền mắng ... đây là bỏ đá xuống giếng, ai còn dám qua với ?"

"... Mẹ chẳng qua là vài câu chuyện phiếm, là họ Nguyễn lòng hẹp hòi."

Vương Mạn Mạn mở đầu chút chột , nhưng đến cuối cùng, càng càng lẽ thẳng khí hùng.

Doanh trưởng Kiều: "... Vương Mạn Mạn, em như thế ?"

Anh dường như đầu tiên quen , thần sắc phức tạp chằm chằm biểu cảm mặt cô .

Điều kiện gia đình Vương Mạn Mạn tệ, từ nhỏ nuông chiều. Cô xinh , xung quanh cũng nâng niu cô . Tuy mắt cao hơn đầu và tâm cao khí ngạo, nhưng tâm địa cô là lương thiện. Không từ lúc nào, cô trở nên phân biệt trái như .

"Anh cũng sẽ chỉ trích như ," Vương Mạn Mạn bướng bỉnh , hốc mắt đỏ hoe, "Họ Kiều , đổi ..."

 

 

Loading...