Vừa dứt lời, những mang theo tâm tư nào đó lẫn trong đám , đều thấy ý tứ tiềm tàng trong mắt đối phương.
Trên xe, Nguyễn Minh Phù thông qua kính chiếu hậu, Loan Dung ở ghế một cái.
Cô mím môi, nên cái gì mới .
Loan Dung vô cùng gầy.
Mẹ Loan cùng cô , cảm nhận càng trực quan hơn.
Không khí xe trầm trọng, mãi cho đến khi về tới khu gia thuộc.
"Đi lấy cho bộ quần áo của con," Mẹ Loan Loan Dung còn hình , lông mày nhíu c.h.ặ.t, "Mẹ đưa nó tắm rửa ."
"Vâng!"
Nguyễn Minh Phù đáp một tiếng.
Mẹ con Diệp Thu sớm xuống xe ở nửa đường, cũng theo cùng về.
Đưa quần áo qua, Nguyễn Minh Phù liền tại chỗ.
Mặt trời hôm nay cũng nhiệt liệt như hôm qua, nhưng chiếu cảm giác chút ấm áp nào, cô chỉ thấy lạnh, lạnh lạnh.
"Em chứ?"
Tạ Diên Chiêu tới, trong tay còn bưng một cốc nước ấm.
"Bị dọa ?"
Nguyễn Minh Phù theo bản năng lắc đầu, vội vàng gật đầu.
Cô nhận lấy cái cốc, uống một cạn sạch.
"Em còn từng thấy loại chuyện hôm nay..."
"Mệt thì nghỉ ngơi ."
Tạ Diên Chiêu rõ ràng.
Loại chuyện nhiều lắm, xa sức một thể đổi. Cứ mãi rối rắm, đối với bản cũng lợi ích gì lớn.
Nguyễn Minh Phù lắc đầu.
Cô còn ngủ nữa, chỉ cần nhắm mắt là thể nghĩ đến bộ mặt tham lam xí của Mẹ Căn, dọa tỉnh là .
đàn ông rốt cuộc là đàn ông.
Bố Nguyễn và Kỳ Dương Diễm về, chui công trường . Nghe nhà máy xây dựng gần xong, lập tức thể đưa sử dụng. Người của Hậu cần quân đội, cũng đang khua chiêng gõ trống tìm kiếm công nhân.
Trải qua ầm ĩ của chị dâu mắt xếch , cái bếp lò nóng Nguyễn Minh Phù nguội xuống.
Ngược khiến cô vui vẻ thanh tịnh.
Nguyễn Minh Phù và Tạ Diên Chiêu trong sân, cỏ cây chút tiêu điều.
"Anh xem, em nên giúp em ?"
"Không cần," Giọng của Mẹ Loan truyền đến từ phía , "Diên Chiêu, đưa bọn đến bệnh viện một chuyến."
Sắc mặt bà lắm, Tạ Diên Chiêu cũng hỏi nhiều, thẳng qua lái xe.
Loan Dung từ đầu đến chân tắm rửa một , da dẻ trắng hơn nhiều. Đầu tóc rối bù cũng chải vuốt gọn gàng, lộ khuôn mặt thanh tú của cô . vẫn gầy, quần áo của Nguyễn Minh Phù mặc cô vẻ trống hoác.
Giống như trẻ con trộm mặc quần áo lớn.
"Mẹ, đây là chị họ ạ?"
Nguyễn Minh Phù tò mò chằm chằm Loan Dung, mà đối phương sợ hãi trốn lưng Mẹ Loan, lặng lẽ thò một cái đầu xù xù.
"Tiểu Dung đừng sợ, nó là em gái con."
Loan Dung suy nghĩ hồi lâu, lúc mới lặp hỏi một câu.
"Em gái?"
Có lẽ là cổ họng thương, giọng Loan Dung chút khàn khàn.
"," Mẹ Loan ôn nhu xoa xoa đầu cô , "Nó là em gái con."
Nguyễn Minh Phù vẫn là đầu tiên thấy một mặt ôn hòa như của Mẹ Loan, đều khiến cô ghen tị .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tinh-xao-xinh-dep/chuong-272.html.]
Hai mắt Loan Dung sáng, "Em gái!"
Nguyễn Minh Phù đang định chuyện, Tạ Diên Chiêu từ bên ngoài . Mắt thấy càng ngày càng gần, Loan Dung sợ hãi trốn lưng Mẹ Loan, càng là cả run rẩy.
"Đừng qua đây, đừng qua đây..."
Mẹ Loan ôm Loan Dung trong lòng, "Không , cô ở đây."
"Cô..."
Giọng Loan Dung mang theo tiếng nức nở, cô gắt gao nắm lấy tay Mẹ Loan, vùi mặt trong lòng bà.
"Anh đừng qua đây!"
Mắt thấy Loan Dung chút điên cuồng, Nguyễn Minh Phù vội vàng chạy tới, kéo Tạ Diên Chiêu .
"Đây là ?"
"Còn tại trông quá hung dữ," Nguyễn Minh Phù tức giận một cái, "Dọa chị họ sợ ."
Tạ Diên Chiêu: "..."
Cuối cùng, Mẹ Loan là ôm Loan Dung, che mắt cô lên xe. Đợi khi đến bệnh viện, ba mới phát hiện. Loan Dung chỉ sợ Tạ Diên Chiêu, còn sợ mỗi một đàn ông.
Nói chính xác hơn, hẳn là mỗi một đàn ông tới gần cô .
Vì thế, ngay cả bác sĩ khám bệnh cho cô , Mẹ Loan cũng đều chọn là bác sĩ nữ.
Loan Dung đột nhiên tới một nơi xa lạ, cô gắt gao nắm lấy tay Mẹ Loan, một mặt cảnh giác bác sĩ khám bệnh cho cô .
"Các là gì của cô ?"
" là cô cô ."
"Cô?" Bác sĩ nữ bà một cái, "Cô ngược đãi các , vết thương cô xem, ít nhất nửa năm. Thậm chí..."
Bác sĩ nữ mấy , tiếp lời.
"Cô còn từng sảy thai, ít nhất hai ... là do vật nặng đ.á.n.h bụng gây ."
Mẹ Loan hít sâu một , "Bác sĩ, còn gì nữa ?"
"Những vết thương khác, kiểm tra mới thể ."
Nguyễn Minh Phù đều kinh ngạc.
Loan Dung bình tĩnh, dù là lúc đến cô sảy thai, ngay cả lông mày cũng động một chút, phảng phất như cô .
"Vết thương cô quá nhiều, còn suy dinh dưỡng," Bác sĩ nữ giúp cô xử lý đơn giản vết thương một chút, " kiến nghị viện , chỉ sợ cô còn vấn đề khác."
"Được."
Mẹ Loan xoa xoa đầu Loan Dung, hận thể bắt Căn Nhị Cẩu tới thiên đao vạn quả.
"Tiểu Dung, đừng sợ, cô sẽ luôn ở bên cạnh con."
Hai mắt Loan Dung sáng lên, "Thật ?"
"," Trong mắt Mẹ Loan tràn đầy đau lòng, "Sau cô , thì đưa con đó, bao giờ bỏ con một nữa."
"Cô..."
Hai mắt Loan Dung đỏ lên, nước mắt rào rào rơi xuống.
Cô òa , như hết tất cả tủi hơn một năm nay .
Mẹ Loan liền trăm mối cảm xúc ngổn ngang, "Tiểu Dung, đừng sợ!"
Nguyễn Minh Phù một bên, trong lòng dễ chịu.
Cô thở dài một , "Chị họ, chúng sẽ càng ngày càng ."
"Em họ con sai."
"Cô," Loan Dung lau nước mắt, thò đầu , "Con cô nhất định sẽ tới tìm con, con vẫn luôn nhịn."
Rất nhiều , cô rạch cổ tay . Mắt thấy m.á.u chảy hết, cả lạnh băng, bên tai Loan Dung luôn quanh quẩn lời bố cô lúc lâm chung, cô gắng gượng qua.