Diệp Thu vẻ mặt hâm mộ, càng kiên định ý niệm ôm đùi Mẹ Loan.
"Cái tính là gì," Loan sĩ lắc đầu, " ngược hy vọng đứa nhỏ thể bình bình an an, cũng uổng công..."
Lời cuối cùng, bà tiếp, nhưng Diệp Thu hiểu ý của bà.
Nụ mặt bà cũng tắt ngấm, "Em gái, em chuẩn tâm lý thật ... Theo như chị ngóng , đứa nhỏ sống đặc biệt ."
Diệp Thu cũng đành lòng .
"Chỉ cần tìm là ," Tâm trạng Mẹ Loan trầm trọng, trong đầu càng là bay nhanh nghĩ đối sách, " cảm ơn chị đàng hoàng, thể tìm nó vẫn là nhờ phúc của chị."
Diệp Thu tung hoành ở Uyển Thành hơn mười năm, tin tức gì bà ngóng ?
Bên phía bà ngoại Loan Dung , Mẹ Loan liền nghĩ tới bà .
"Chuyện gì , đều là tiện tay thôi."
Lời tuy như , nhưng lời của Mẹ Loan, ý mặt Diệp Thu càng sâu hơn.
Có lẽ là vì nguyên nhân chị họ , hứng thú cao, trong xe bỗng chốc yên tĩnh . Theo thời gian từ từ trôi qua, lộ tuyến càng ngày càng lệch. Đường cũng gập ghềnh lồi lõm, Nguyễn Minh Phù ở ghế phụ cảm giác cả sắp xóc bay.
Đường phía cũng dần dần trở nên chật hẹp, thêm một đoạn nữa, xe liền dừng .
Nguyễn Minh Phù vội vàng mở cửa xe, xuống hít thở khí.
Sắc mặt cô tái nhợt, dày còn ngừng cuộn trào.
"Còn ?"
Tạ Diên Chiêu chút lo lắng vỗ vỗ lưng cô, lông mày nhíu c.h.ặ.t.
Anh nên lái chậm hơn một chút.
"Cầm lấy," Sắc mặt Lý Tú Tú cũng chút tái nhợt, "Ngửi nó chắc sẽ đỡ hơn nhiều."
Trong tay cô cầm một quả quýt.
Vỏ ngoài xanh biếc, qua là đặc biệt chua. thần kỳ là, sự cuộn trào trong dày Nguyễn Minh Phù dừng . Ngửi mùi hương quýt gay mũi, mà thấy thơm tho lạ thường.
Cô cảm thấy đỡ hơn nhiều, mặt cũng khôi phục chút hồng hào.
"Cảm ơn cô."
"Không cần khách sáo."
Lý Tú Tú đối mặt với lời cảm ơn của Nguyễn Minh Phù, chút tay chân luống cuống.
"Cho cô!"
Nguyễn Minh Phù bóc vỏ quýt, nhưng vứt , lát nữa về còn dùng đấy. Chia múi quýt thành hai nửa, nhét trong tay Lý Tú Tú.
Cô ngơ ngác ăn một miếng.
"Ngọt ?"
Lý Tú Tú gật đầu.
Cô thật thiện cảm với Nguyễn Minh Phù.
Không đúng, chính xác hơn là cô thiện cảm với lớn lên xinh .
Nguyễn Minh Phù yên tâm , chia một nửa cho Tạ Diên Chiêu, lúc mới nếm thử một miếng.
Vừa miệng, Nguyễn Minh Phù liền mất quản lý biểu cảm.
Ái chà!
Đây kiếp là giống quýt gì, thể chua như ?
Cứu mạng!
Biểu cảm Nguyễn Minh Phù vặn vẹo.
Múi quýt thì vàng cam vàng cam đấy, nhưng khổ nỗi nó ngọt a.
Đáng ghét, nửa cái mạng đều nó chua mất .
"Nó chua ?"
Lý Tú Tú cũng ăn kỹ lắm, đắm chìm trong nhan sắc của Nguyễn Minh Phù, nuốt chửng, mùi vị gì cũng nếm .
"A... cũng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tinh-xao-xinh-dep/chuong-268.html.]
Nguyễn Minh Phù về phía Tạ Diên Chiêu, "Chua ?"
"Anh sợ chua."
Vấn đề hỏi cẩu nam nhân, rõ ràng là hỏi sai .
Nguyễn Minh Phù ngậm miệng .
mấy múi quýt đ.á.n.h c.h.ế.t cô cũng dám ăn nữa, đành gói chúng nó cùng với vỏ quýt.
Kỳ Dương Diễm dẫn theo vệ sĩ tới, khí thế trường hợp đặc biệt giống đại ca xã hội đen trong phim truyền hình.
"Phía đường, lái ."
"Chúng bộ ."
Mẹ Loan thôn trang cách đó xa, vẻ mặt càng thêm ngưng trọng.
"Chúng cẩn thận một chút."
Diệp Thu mười mấy hai mươi xung quanh, trong lòng cuối cùng an định ít. Người mang , dù những vệ sĩ ở đây, ít nhất cũng thể thuận lợi rời .
Vào cái thôn , phản ứng đầu tiên chính là nghèo.
Bất luận lớn trẻ con, đều một bộ dạng da bọc xương. Trên mặc quần áo vá chằng vá đụp, dù vẫn là đông một cái lỗ, tây một cái mắt.
Nhiều thôn như , từ xa chú ý tới .
Đoàn bao lâu, một đám dân làng vác xẻng chặn .
Bọn họ ánh mắt cảnh giác, nhưng khi thấy một đám ăn mặc thể diện, chút tay chân luống cuống.
"Các tới đây gì?"
Bố Nguyễn như hồ ly già, "Xin yên tâm, chúng ác ý gì, chỉ là tới đây tìm một ."
Nghe lời , sự cảnh giác của dân làng tiêu tan ít.
"Vậy mà tới đây tìm ?"
"Nhà ai thể diện như , phát đạt nhớ kéo cả thôn một phen..."
"Chứ còn gì nữa."
"Các tìm ai?"
" , các còn tìm ai ?"
Bố Nguyễn đang định mở miệng, Mẹ Loan túm lấy quần áo, hạ thấp giọng: "Không thể tên Tiểu Dung."
"Chúng tìm Căn Nhị Cẩu!"
Mắt Diệp Thu xoay chuyển, liền báo tên nhà chồng Loan Dung mà ngóng .
Dân làng lời , cũng sôi trào.
"Hóa , là họ hàng nhà Nhị Cẩu."
"Căn Nhị Cẩu cái tên khố rách áo ôm mà còn họ hàng hiển hách như ... Nó sắp phát tài ."
"Không ! tìm Nhị Cẩu tâm sự thật , năm đó lúc nó sắp c.h.ế.t đói, vẫn là cho nó mấy củ khoai lang mới sống đấy."
"Chứ còn gì nữa..."
"Thằng nhóc thối, trốn cái gì," Dân làng mồm năm miệng mười lôi một thiếu niên choai choai , "Nó là Căn Tứ Cẩu, các bảo nó dẫn các ."
Căn Tứ Cẩu gãi gãi đầu.
Không nhà từ khi nào, mối họ hàng .
"Các theo ."
Nói xong, liền dẫn đường phía . Những dân làng cũng là thích xem náo nhiệt, đều định xem náo nhiệt.
Trong đó một đàn ông, hai mắt gian tà chằm chằm Nguyễn Minh Phù và Lý Tú Tú hai .
"Hai nữ đồng chí lớn lên thật , nếu ở vợ cho thì càng ."
"Cũng tè dầm soi xem xứng ..."