“Nguyễn Minh Phù, cô mau với họ, tin đồn do tung , vu khống quân nhân!”
Hai công an bước từ cổng điểm thanh niên trí thức, tới, “Từ Phán Đệ, chúng nghi ngờ cô liên quan đến chuyện , theo chúng về cục điều tra.”
Từ Phán Đệ sợ hãi trốn lưng Nguyễn Minh Phù, hình vạm vỡ của cô càng nổi bật sự nhỏ bé của cô.
Những trong điểm thanh niên trí thức cũng về phía .
Nguyễn Minh Phù , Từ Phán Đệ nắm c.h.ặ.t lấy cô, khiến cô thể thoát .
“Chỉ là điều tra thôi, chứ là cô, chuyện chỉ cần do cô , đồng chí công an sớm muộn cũng sẽ trả sự trong sạch cho cô.”
“Cô thì lắm, mà cục , còn lấy chồng thế nào !”
Hai đồng chí công an mặt mày đen .
“Cô đấy, chúng tuy chút mâu thuẫn, nhưng bao giờ chủ động hại cô,” Từ Phán Đệ nắm c.h.ặ.t lấy Nguyễn Minh Phù buông, “Nếu tâm địa đó, còn thể hai cô đ.á.n.h ?”
Các thanh niên trí thức khác: “…”
Nguyễn Minh Phù: “…”
Cô lý quá, còn lời nào để .
Đồng chí công an cũng chút cạn lời, vẫn giải thích: “Thanh niên trí thức Từ, cô cần sợ. Chỉ là hỗ trợ điều tra, khi loại bỏ nghi ngờ của cô, chúng sẽ đưa cô về an .”
“Trước đó các nghi ngờ liên quan đến chuyện , với các còn thể về ?”
Đồng chí công an: “…”
Làm họ bối rối luôn.
Nguyễn Minh Phù giật vạt áo cô nắm trong tay, cũng nhanh ch.óng né sang một bên.
“Hỗ trợ điều tra cũng gì cô , còn thể mở mang tầm mắt, chuyện như .”
Nguyễn Minh Phù đương nhiên Từ Phán Đệ là tung tin đồn, nhưng tại cô chứng cho một mâu thuẫn với , cô tiện đến mức đó. Từ Phán Đệ chịu chút khổ cũng , đỡ cả ngày gây sự với cô.
Từ Phán Đệ: “…”
Mở mang tầm mắt cái quái gì.
Tiện nhân, quả nhiên là tiện nhân!
Từ Phán Đệ dù , cũng hai công an đưa .
Nguyễn Minh Phù bóng lưng giãy giụa của cô , lộ một nụ “ thiện”. Khi thấy cái chậu chân, quần áo giặt đổ đất bẩn… Tính sai , đáng lẽ nên để Từ Phán Đệ giặt sạch cho cô mới .
Vì sự điều tra của công an, trong thôn đều trở nên ngoan ngoãn hơn, chỉ là ánh mắt Nguyễn Minh Phù mấy thiện.
Cô cũng quan tâm, dù cô cũng sẽ ở đây mãi.
Điều Nguyễn Minh Phù đau đầu bây giờ là tương lai của cô.
Chu Bằng quyết tâm cô, với tên ngốc lắm tiền cũng rơi bế tắc. Bây giờ tình hình dần dần hơn, cũng khi nào thể minh oan. Nhất thời, cô cũng bó tay .
Đau đầu!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-tinh-xao-xinh-dep/chuong-18.html.]
Không khí nhà họ Chu cho lắm.
Mẹ Chu sắc mặt , “Mẹ đồng ý.”
Bà sớm Nguyễn Minh Phù , trông yêu ma quỷ quái, . Lại xem những việc cô , cưới về nhà chính là một kẻ gây rối, bà còn sống thêm vài năm.
Trên mặt Chu Bằng thấy vẻ lo lắng, “Mẹ, đó chúng .”
“Mẹ đúng đấy, một chút chuyện nhỏ cả thôn gà bay ch.ó sủa. Còn dây dưa với tên lính , là sống t.ử tế. Cô mà gả , cả nhà chúng còn ngày nào .”
Người là chị dâu cả của Chu Bằng.
Mẹ Chu dịu giọng, “Con tiền đồ xán lạn, ngay cả con gái trong thành cũng thể chọn lựa. Sao cứ treo cổ cô ? Đổi khác, nhất định đồng ý. Chỉ , đừng hòng bước cửa nhà họ Chu.”
Chị dâu cả cũng gật đầu phụ họa, “Chú út, chú cũng đừng cố chấp quá. Em họ bên nhà bao, trông cũng tệ…”
Chị dâu cả ánh mắt bức của Chu Bằng, nuốt câu phía .
Từ khi gả đây cô sợ em chồng , tâm địa cũng dạng . Nếu vì lợi ích mà nhà đẻ hứa, cô thật sự dám đắc tội với như .
Chu Bằng sắc mặt ôn hòa, nhưng sự vui trong đáy mắt cho thấy tâm trạng hiện tại của .
“Mẹ, nếu tìm bà mối, con sẽ tự . Sau khi kết hôn, nếu thấy chúng con, con sẽ đưa Minh Phù lên thành phố ở.”
Mẹ Chu ôm n.g.ự.c, tức đến thở .
“Không, , nếu con , sẽ nữa!”
“Chú út, vốn sức khỏe , chú đừng tức giận nữa,” chị dâu cả vội vàng vỗ n.g.ự.c cho Chu, “Chú út, chú cũng đừng trách nhiều, thanh niên trí thức Nguyễn cũng chỉ mỗi cái mặt , trông là vun vén. Chú mà cưới cô , thà cưới Ngọc Kiều còn hơn?”
Chu Bằng cô , ánh mắt như đang một c.h.ế.t.
“Chuyện của , đến lượt cô .”
Chị dâu cả cũng .
“Chuyện gì ?”
Lâm Ngọc Kiều mặc một chiếc váy trắng, từ ngoài cửa bước , “Bác gái, con bảo con mang cho bác một quả bí ngô.”
“Là Ngọc Kiều ,” cơn giận mặt Chu tắt ngấm, trừng mắt Chu Bằng một cái, “Không mắt , thấy Kiều Kiều cầm quả bí ngô to như , cũng đỡ một tay. Lớn từng tuổi, đúng là vô dụng.”
Lâm Ngọc Kiều mặt mày e thẹn, “Không ạ, con khỏe lắm.”
Chu Bằng vẫn yên nhúc nhích, Chu trừng mắt Chu Bằng một cái.
“Kiều Kiều, để bác.”
“Không cần ạ,” Lâm Ngọc Kiều ôm quả bí ngô né tay chị dâu cả, “Con mang cả một đoạn đường , cũng thiếu chút . Bác gái, bác để ở , con mang qua cho bác.”
“Để trong bếp là .”
Lồng n.g.ự.c tức đến đau nhói của Chu, cuối cùng cũng xoa dịu. Khi thấy Chu Bằng ở bên cạnh, trong mắt đầy vẻ hận sắt thành thép.
Lâm Ngọc Kiều mới là con dâu bà hài lòng, Nguyễn Minh Phù, cả một chỗ nào lọt mắt bà. Càng đảm đang bằng Lâm Ngọc Kiều, kiếm tám công điểm, cô chỉ bốn, còn bằng đứa trẻ mười tuổi.