Thập Niên 70: Nữ Phụ Thích Gây Chuyện Không Chịu Giác Ngộ - Chương 23: Bữa Trưa Ấm Áp, Ý Định Tùy Quân
Cập nhật lúc: 2026-02-09 09:06:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Tưởng Tưởng cắt xong từng miếng vỏ hoành thánh, nhân thịt là thịt lợn băm với rau cải do đàn ông giúp băm nhỏ, cô bỏ nhiều gia vị ướp.
Tay cô thường xuyên chơi đàn piano, công nhân máy ở phân xưởng kéo sợi, yêu cầu cũng là mắt tinh tay nhanh, vì gói hoành thánh cũng cực nhanh. Từng chiếc hoành thánh mỏng như lụa hình thành tay cô, khiến Lê Kiếm Tri đề nghị giúp đỡ bên cạnh trầm trồ thán phục.
Hạm trưởng Lê: “!” Vợ thật hiền huệ!
Đây tuyệt đối là tay nghề thể mở tiệm hoành thánh.
Tần Tưởng Tưởng luộc hoành thánh, còn món khô cá kho, ngâm mềm khô cá nóc trong nước, hầm chung với thịt ba chỉ trong nồi, thêm nước tương, đường, rượu và các loại hương liệu khác, hầm lửa nhỏ, cuối cùng vặn lửa lớn thu nước cốt.
Cuối cùng nước sốt kho còn trong nồi, tràn ngập mùi thơm của cá và thịt ba chỉ, Tần Tưởng Tưởng dùng để trộn ít rau dại. Buổi trưa cả nhà ba ăn hoành thánh, ngoài còn thịt ba chỉ kho khô cá, cộng thêm rau dại rưới nước sốt kho bên cạnh.
“Bà xã, em nấu ăn ngon thật!” Lê Kiếm Tri ăn hoành thánh ngấu nghiến, ăn khô cá kho, đồ ăn miệng bây giờ so với món cá diếc đậu phụ , cho món cá diếc của biến thành đồ ăn cho lợn.
mà, cá diếc đậu phụ của tự nhiên, tươi mới, thêm bất kỳ gia vị linh tinh nào, vô cùng lành mạnh, giàu dinh dưỡng protein, thích hợp cho trẻ con ăn!
Lê Kiếm Tri: “Món lành mạnh!”
Tần Tưởng Tưởng nuốt lời định trong, quả thực thể phản bác.
Nhóc béo bên cạnh xoa xoa cái bụng nhỏ, bé ăn cá diếc, ăn thêm hai ba miếng hoành thánh, ăn nổi nữa, nhưng khô cá và rau dại ngon quá!
Cậu bé chằm chằm Lê Kiếm Tri ăn thịt ngấu nghiến, vẻ mặt ghen tị, nhưng dám nhiều.
Nhóc béo nghi ngờ: “Bố, tại cá bố đắng.”
Tần Tưởng Tưởng: “...”
“Đắng ? Bố nếm mà.” Vẻ mặt Lê Kiếm Tri chút đổi, “Thịt cá mịn màng, mềm mại, ngon, nhưng cảm giác đậu phụ non tươi nữa, chắc là ảnh hưởng của đậu phụ.”
“Lần bố cắt đậu phụ nhỏ hơn một chút.”
Nhóc béo ừ một tiếng.
Tần Tưởng Tưởng đặt bát xuống: “Em ăn xong , lát nữa rửa bát cọ nồi nhé.”
“Để đó , rửa.” Lê Kiếm Tri đương nhiên nhận việc, ba miếng hai miếng quét sạch đĩa, ánh mắt ghen tị của nhóc béo, xách con trai bếp cọ nồi rửa bát.
Tần Tưởng Tưởng: “?”
Cô cứ tưởng đàn ông sẽ một lời oán thán nào, thật sự ngoan ngoãn rửa bát, còn tưởng đôi co với chứ.
Tần Tưởng Tưởng xuống lầu đến nhà thím Đinh, dùng một ít khô cá đổi lấy ít củ cải khô sợi, thím Đinh còn đưa cho cô sách giáo khoa ngữ văn và toán lớp một tiểu học, “Chồng cháu sáng nay đến hỏi thím, thím tìm cho .”
Tần Tưởng Tưởng hồ nghi cầm sách giáo khoa và củ cải khô lên lầu.
“Sách giáo khoa tiểu học? Tìm ? Vừa , chiều nay dạy con nhận mặt chữ.”
Lê Thanh Phong kéo ống quần bố ruột: “Bố, con nhà trẻ.”
Lê Kiếm Tri bế bé lên: “Có bố ở đây, cái nhà trẻ con cũng , bố sẽ thầy giáo vỡ lòng cho con.”
“Mẹ...” Nhóc béo chuyển ánh mắt sang Tần Tưởng Tưởng.
Tần Tưởng Tưởng: “Nghe bố con , lát nữa ngủ, hai bố con nhỏ tiếng thôi.”
Tần Tưởng Tưởng dùng máy khâu xong một cái cổ áo giả, thấy áo khoác Lê Kiếm Tri mang về tuột chỉ, thuận tay vá giúp .
Lê Kiếm Tri ở cửa, thấy tiếng máy khâu chạy xè xè bên trong, trong lòng trào dâng từng đợt dòng nước ấm và sự áy náy vô tận. Vợ Tần Tưởng Tưởng, dù trình độ văn hóa cao, nhưng là vợ hiền hiếm khó tìm.
Biết nấu ăn, may vá, một phụ nữ yếu đuối nuôi con sống trong khu tập thể, chịu đựng sự bắt nạt và lời tiếng của xung quanh, ngày thường bận rộn chịu nghỉ ngơi, còn nhận việc may vá về để bù đắp chi tiêu gia đình.
So với cô , đúng là một đàn ông vô dụng, quá với cô .
Nếu bỏ lỡ một phụ nữ như , nhất định sẽ hối hận cả đời.
Từ khoảnh khắc , Lê Kiếm Tri quyết định ly hôn, tuyệt đối thể bỏ rơi Tần Tưởng Tưởng, để cô một phụ nữ hạnh phúc.
Cùng lúc đó, Tần Tưởng Tưởng trong phòng vui vẻ ném mảnh vải vụn trong tay , quyết định giường ngủ hai ba tiếng, trong đầu cô đầy toan tính, khi ly hôn, phân một căn nhà mới một phòng ngủ một phòng khách bếp và vệ sinh, bà cô cho cô hai mươi, ông chồng c.h.ế.t tiệt, , chồng cũ c.h.ế.t tiệt cho cô năm mươi đồng, đến lúc đó ngày nào cũng uống sữa đậu nành ngọt, đồ ăn căng tin ngon thì đến căng tin công nhân ăn, đồ ăn ngon, thì miễn cưỡng tự nấu.
Ăn ngon uống say ngủ một giấc, đây mới là cuộc đời Tưởng Tưởng cá mặn của cô.
Nhu cầu cấp thiết nhất là phân nhà, Tần Tưởng Tưởng chịu đủ cảnh dùng chung nhà vệ sinh và bếp với khác, nhà vệ sinh thì thôi , bếp và vòi nước dùng chung là thứ khiến chịu nổi nhất, nhà họ Hứa bên cạnh keo kiệt bủn xỉn, dùng nhiều nước một chút là lải nhải, phiền c.h.ế.t .
Ngoài là chuyển vị trí công tác, thức đêm ca đêm khó chịu, công nhân máy càng khó chịu hơn, cô bà Chu Ngạo Đông quá đề cao cô, công nhân máy ở phân xưởng sợi con là loại thợ kỹ thuật mức lương cao nhất, cũng là công việc khó nhất, vất vả quá mệt quá cô chịu nổi nữa .
Còn nữa, đàn ông c.h.ế.t tiệt khi nào mới đề cập chuyện ly hôn với cô?
Quân nhân ly hôn cũng phiền phức, còn cần báo cáo xin phép, lãnh đạo hai bên và cán bộ phụ nữ còn khuyên giải, đến lúc đó cô cố gắng giả vờ đáng thương một chút ở bên , nghĩ xem nào, tất cả đều vì nhà mới!
Lê Kiếm Tri dọn dẹp xong nhà bếp, xách con trai học chữ, nhóc béo dù cũng nhận vài chữ, hai bố con ngủ trưa giường, Lê Kiếm Tri dậy sớm, khi dậy thì khóa cửa phòng, dùng điện thoại công cộng của khu phố gọi cho Chính ủy Vương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-thich-gay-chuyen-khong-chiu-giac-ngo/chuong-23-bua-trua-am-ap-y-dinh-tuy-quan.html.]
Chính ủy Vương quan tâm : “Hôm qua khi về, và vợ thế nào ? Có cãi ? Có cần giúp công tác tư tưởng ?”
Hôm qua ông nhận lời mời của Xưởng trưởng Triệu tham quan thảo luận chuyện, để đôi vợ chồng trẻ đoàn tụ, hôm nay nhận điện thoại Lê Kiếm Tri gọi tới, lập tức nổi lên lòng bát quái.
Nhìn từ chuyện hôm qua, cô vợ thành phố của Lê Kiếm Tri là ngọn đèn cạn dầu, hai về đừng cấu xé .
... Chẳng lẽ sắp đòi ly hôn ?
“Không cần , ngày mai chắc rảnh, ban ngày một chuyến đến xưởng đóng tàu, Chính ủy Vương ông liên hệ với phụ trách bên đó, chúng báo một tiếng.”
Chính ủy Vương tặc lưỡi, đúng là cuồng công việc, khó khăn lắm mới cho cơ hội công tác nghỉ phép, dù ông ngoài chuyến , cũng nhận lời giúp ít chiến hữu hàng xóm lên Thượng Hải mua đồ.
Chính ủy Vương: “Cái vội, dỗ dành vợ cho là quan trọng nhất.”
“Số , vợ cần dỗ, bây giờ chỉ thấy trong lòng áy náy, với hai con cô , để họ góa con côi chịu bắt nạt... Trước đây thật sự lương tâm, là một đàn ông .”
Chính ủy Vương: “...”
“Bây giờ chỉ công việc, tranh thủ sớm ngày đề bạt, để vợ con cuộc sống hơn một chút.”
Khóe môi Chính ủy Vương giật giật hai cái: “Tiểu Lê, đồng chí Lê, tư tưởng của vô cùng đúng đắn, nhưng mà, vợ ý kiến gì với ?”
Hôm qua ông chuyện với Xưởng trưởng Triệu một lúc, cũng gặp ít nhân viên khác của nhà máy dệt, ít đều là vợ Lê Kiếm Tri là Tần Tưởng Tưởng lớn lên, cô Tần Tưởng Tưởng ... tuy là một phụ nữ thấy việc nghĩa hăng hái , nhưng hình như ý tứ vi diệu lộ là, cô Tần Tưởng Tưởng lười, tính cách lắm, cực kỳ nũng, tác nhiều chuyện.
Sau khi đoán tính cách cô vợ , Chính ủy Vương coi như hiểu tại đồng chí Lê bốn năm về thăm nhà, hóa vợ là một đại tác tinh !
Hai về nhà, đảm bảo cãi .
mà, hôm nay ý tứ của đồng chí Lê trong điện thoại, áy náy tự trách ? Cảm thấy với vợ, còn cho rằng vợ con bắt nạt.
“Cô mà ý kiến với thì , cô lời nặng nề với , ngược những lời vô lương tâm, bây giờ khó chịu, cảm thấy với cô .” Lê Kiếm Tri vô cùng hối hận chuyện tối qua bàn chuyện ly hôn với cô, bà xã Tưởng Tưởng ngoan ngoãn của thấu tình đạt lý như .
Vợ những tát , còn nấu cơm sáng, nấu cơm trưa cho , còn vá áo cho .
Bản tối qua còn ngủ với – quá tồi tệ .
Lê Kiếm Tri âm thầm phỉ nhổ bản , chỉ hận thể đối xử với vợ Tưởng Tưởng hơn một chút.
Chính ủy Vương ngơ ngác: “...”
Chuyện chuyện , hóa hai vợ chồng các đều ngọn đèn cạn dầu, đồng chí Lê cũng giỏi thật đấy, còn cho cô vợ tác tinh sợ, cũng , khuôn mặt lạnh lùng của Lê Kiếm Tri quả thực khiến sợ hãi.
Đây lẽ chính là nồi nào úp vung nấy.
“Vậy đối xử với vợ một chút.”
“Đây là việc nên .”
“Với điều kiện như , và vợ sống xa , hàng năm đều một tháng nghỉ phép thăm , mấy năm đều nghỉ, nhưng cũng bù , cùng lắm tranh thủ giúp bù một tháng.”
Chính ủy Vương: “Lần công tác tính là kỳ nghỉ của , chúng đến Thượng Hải , thời gian dư dả, bù đắp cho vợ con nhiều .”
Lê Kiếm Tri: “ .”
“ mà cứ sống xa hai nơi thế rốt cuộc là cách, là các thương lượng xem, để vợ tùy quân qua đó? Đương nhiên vợ khả năng lớn là đồng ý, ở thành phố lớn điều kiện ... nhưng nếu thể công tác tư tưởng cho nhà, mau ch.óng báo cáo xin nhà ở, năm nay tòa nhà gia đình mới xây, đều là cấu hình hai phòng ngủ một phòng khách, bếp và vệ sinh độc lập, giữ cho một căn.”
Quân đội đóng đảo nhiều, hai quân đoàn bốn sư đoàn, hải lục quân đều , trong đó lục quân đông nhất, ba bốn vạn , và hải quân dùng chung trường tiểu học con em và bệnh viện quân y.
Khu nhà gia đình bộ đội nơi họ đang ở hiện tại mười mấy tòa, dần dần loại bỏ nhà trệt nhà ngói, đổi thành nhà tập thể liền kề ba tầng, vì hải đảo bão, chỉ thể xây cao hai ba tầng, cán bộ cấp tiểu đoàn phó tiểu đoàn thể phân một căn hộ một phòng ngủ một phòng khách bốn năm mươi mét vuông, bếp, mỗi tòa nhà bên nhà vệ sinh chung.
Cán bộ cấp trung đoàn phó trung đoàn hai phòng ngủ một phòng khách, bảy mươi mét vuông.
Tòa nhà gia đình mới xây năm nay đều là nhà hai phòng ngủ một phòng khách, nhà vệ sinh và bếp độc lập, nhiều đều mong mỏi đổi đó, nhưng những đây phân nhà, đổi nhà nữa, chỉ thể đợi thăng chức.
Giống như năm ngoái một cán bộ cấp trung đoàn mới lên chức gấp gáp phân nhà, lúc đó thực sự đủ nhà ở, chỉ thể ở khu nhà gia đình cấp tiểu đoàn, đập thông hai căn một phòng ngủ một phòng khách, phân cho ở, lúc đổi sang nhà mới cũng cách nào, vì nhà phân xuống, trừ khi điều động chức vụ nếu thể đổi.
Nhà gia đình mới năm nay lò, ngược còn vài phòng trống, hơn nữa nhà vệ sinh chuyên dụng.
“ sẽ suy nghĩ...” Để Tần Tưởng Tưởng tùy quân qua đó, Lê Kiếm Tri đây thật sự dám nghĩ, điều đối với đàn ông mà là ích kỷ, ở Thượng Hải, chỉ là ở thành phố lớn, còn bố cô .
Chính ủy Vương: “Cứ hỏi bản .”
Lê Kiếm Tri: “...”
Lời , ai mà chẳng vợ con ấm đầu giường, nhưng để cô theo qua đó, điều kiện bằng bên , ngại ép buộc.
Chẳng lẽ một thằng đàn ông còn một hai nháo ba thắt cổ ép vợ tùy quân ?
...
Hay là thử xem?