Thập Niên 70: Nữ Phụ Thấy Sóng Bình Luận Đòi Ly Hôn, Ông Xã Cấm Dục Nổi Điên Cưỡng Chế Yêu - Chương 101: Sống Những Ngày Thế Này, Cậu Có Hạnh Phúc Không Thẩm Diễn Lễ?
Cập nhật lúc: 2026-03-09 22:07:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đế đô thật sự khá vô vị.
Thẩm Diễn Lễ cảm thấy thế.
Không chỉ Đế đô vô vị, mà cái gì cũng vô vị.
Chỉ lúc Phó Hoài đến là thú vị chút, Phó Hoài thì càng vô vị hơn.
Người đều "ăn uống vui chơi" là mưu cầu của con .
Thẩm Diễn Lễ thấy thế.
Chán ngắt.
Mỗi ngày đếm ngày tháng như chịu đựng, thấy mặt trời thấy phiền, thấy mặt trăng cũng phiền, cho dù đường con ch.ó qua, cũng đá cho một cái.
Tống Kiều Kiều thì thú vị.
Làm bất cứ việc gì cùng Tống Kiều Kiều đều thú vị.
Nếu bảo , mày ngày nào cũng nghiên cứu nhóm lửa nấu cơm, còn khâu chăn, Thẩm Diễn Lễ chắc chắn cho rằng điên .
Khâu cái bà nội nó chứ khâu!
Nhà đầy tiền, còn cần tự động tay ?
Có hiểu cái gì gọi là nền tảng của nhà họ Thẩm ?
là đồ kiến thức.
Bây giờ kiến thức thành Trịnh Quốc .
"Mày khâu thật ?" Trịnh Quốc khó tin.
“Nhìn thằng bé Quốc kinh ngạc kìa”
“Không ngờ chứ gì, Thẩm đại lão nhà còn khâu chăn đấy”
“Nói thật, cũng ngờ”
Thế nghèo đến mức nào chứ?
Cạch mặt với nhà họ Thẩm ?
Tống Kiều Kiều vốn để động tay, dù Trịnh Quốc bây giờ xách đồ đến, đó là khách đến nhà. Chủ nhà tiếp đãi thì thể thống gì.
Thẩm Diễn Lễ bảo đừng để ý, Trịnh Quốc cũng bảo cần lo, uống nước tự rót, đói thì tự mang lương khô, chỉ xem Thẩm Diễn Lễ khâu chăn.
Chuyện hiếm lạ quá.
Thẩm Diễn Lễ xâu kim xong, sợi chỉ dài vuốt thẳng, bộ khâu thật: "Nói thừa, tao việc gì lừa mày."
“Thẩm Diễn Lễ: Làm phiền chuyện của ông, đến nơi mấy lời thừa thãi, bực cả ”
“Hahahahahaha”
Điên !
Điên thật !
"Làm gì ai khâu chăn khâu từ giữa khâu , đừng khâu nữa, chuyện với Trịnh Quốc ." Tống Kiều Kiều thấy hạ kim, liền rút kim của .
Trịnh Quốc phì .
Diễn, diễn sâu, diễn nữa . Còn khâu chăn cơ đấy, thuần túy là đến phá rối em dâu .
"Em dâu em cũng đừng bận rộn nữa, Bách hóa tổng hợp mua cho hai đứa một cái là , coi như hồi đó hai đứa cưới, gửi tiền mừng, giờ coi như thêm của hồi môn."
Con gái lấy chồng, chẳng đều tặng chăn .
Thẩm Diễn Lễ liếc Tống Kiều Kiều hạ kim, thấy thế, đầu : "Ai thèm chăn của mày, nếu định mua thì tao mua từ sớm . Chăn vẫn cứ là tự đắp mới thoải mái đúng , Kiều Kiều."
"Mẹ vợ tao chăn cực , còn hơn mua, dày dặn cực kỳ. Mùa đông đốt lò sưởi, đắp chăn lên, chẳng thấy lạnh tí nào."
Thẩm Diễn Lễ xua tay : "Cơ mà tao với mày cũng bằng thừa, mày thấy bao giờ ."
“Hai năm thanh niên tri thức, một đời tình nghĩa thôn quê?”
“Hắn còn kiêu ngạo khoe khoang nữa chứ, đấy là chăn khâu cho mày mà mày hếch mũi lên ”
Hô.
Trịnh Quốc dở dở .
Người xuống nông thôn đúng là khác hẳn, giờ thành kiến thức ?
Thẩm Diễn Lễ Tống Kiều Kiều khâu mấy mũi, cầm : "Anh , thật . Anh khâu từ bên , em khâu từ bên ."
Thẩm Diễn Lễ dáng cao, dù là quỳ giường cũng rạp xuống. Trải phẳng cái chăn , thần thái nghiêm túc vô cùng.
Trịnh Quốc mãi mãi, nổi nữa.
Mặt trời lên cao, ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ sơn xanh chiếu , đổ xuống những cái bóng góc cạnh. Hai họ như phu thê giao bái, một trái một . Cái tay Thẩm Diễn Lễ từng cầm gậy, cầm gạch, cầm sách, cầm b.út máy, lúc đang cầm một cây kim nhỏ xíu, hết chỉ, Tống Kiều Kiều buộc nối thêm cho , Thẩm Diễn Lễ cắm cúi khâu tiếp.
"Cậu đói ?" Tống Kiều Kiều hỏi: "Lát nữa nấu cơm cho hai , ăn gì."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-thay-song-binh-luan-doi-ly-hon-ong-xa-cam-duc-noi-dien-cuong-che-yeu/chuong-101-song-nhung-ngay-the-nay-cau-co-hanh-phuc-khong-tham-dien-le.html.]
Trịnh Quốc thoáng ngẩn ngơ, ánh sáng xuyên qua lưng Tống Kiều Kiều, lẽ vì ở nhà tiện việc, cô mặc váy, chỉ mặc áo sơ mi và một cái quần màu xám tro, tay áo xắn lên cổ tay, lộ một đoạn xương tay nhô lên và cổ tay trống trơn. Cô thật sự , Trịnh Quốc trong khoảnh khắc nghĩ, thảo nào thể Thẩm Diễn Lễ mê mẩn thần hồn điên đảo.
Không vẻ bên ngoài.
Người hơn Tống Kiều Kiều ở Đế đô nhiều lắm, vơ đại cũng cả nắm, đều sánh ngang với mấy minh tinh điện ảnh , ăn mặc còn tây, cứ thích đeo mấy thứ trang sức điểm xuyết, tinh tế, tinh tế quý phái qua thì hút mắt, đầu nghĩ thì chẳng nhớ nổi trông như thế nào.
"Hỏi mày đấy, ngẩn gì."
Thẩm Diễn Lễ thấy trả lời, đầu hỏi.
Chỉ trong nháy mắt, nhướng mày, giọng điệu vui: "Mày đang nghĩ cái gì thế?"
"Nhà còn bếp lò ?" Trịnh Quốc lắp bắp : "Tao, tao cũng chẳng ăn gì. Tao mua thức ăn đây, là, tí cơm trắng? Có gạo ."
"Nói thừa, gạo hai đứa tao ăn cái gì."
Thẩm Diễn Lễ cắm kim lên chăn, dặn dò: "Em để ý cái kim, đừng để đ.â.m . Anh với Trịnh Quốc nhóm lửa nấu cơm, . Kim em đừng thu vội, lát nữa còn khâu đấy."
Trịnh Quốc thật sự cảm thấy gặp ma .
Đây vẫn là Thẩm Diễn Lễ ?
Hắn còn nhóm lửa nấu cơm?
Đi một chuyến Tống gia thôn, thế chỉ là da đổi thịt, thế là đổi luôn chứ?
Chẳng lẽ là vì mất trí nhớ?
Mất trí nhớ mà hai còn với thế ?
"Đi thôi, mày định đợi ông đây xong bưng lên tận nơi cho mày đấy chứ." Thẩm Diễn Lễ xách cổ lên.
Tống Kiều Kiều ngẩng đầu nhíu mày : "Anh chuyện với t.ử tế chút."
Thẩm Diễn Lễ lập tức xìu xuống.
"Biết ."
“Tiểu bá vương Đế đô của chúng cũng trở thành lịch sử ”
“Nắm thóp Thẩm Diễn Lễ, đơn giản như thở”
“Trịnh Quốc như gặp ma, đây vẫn là em của ?”
Trịnh Quốc rõ bây giờ là tâm trạng gì, kỳ lạ.
Chính là.
Khoảnh khắc , cái khoác vai bá cổ lượn lờ khắp Đế đô, ngày nào cũng tìm chơi, chớp mắt trưởng thành .
Chính là trưởng thành .
Trịnh Quốc ý thức vô cùng rõ ràng, trong miệng những bậc cha chú, lớn, trưởng thành nghĩa là gì.
Kết hôn là để gì.
Không vì cái chuyện , cũng củng cố quyền lực, trao đổi lợi ích, cứ bình bình thường thường như thế , thời gian trôi như nước suối nhỏ, tĩnh lặng, êm đềm, thấm từng chút từng chút một.
Trong nhà chỉ dọn dẹp hai chỗ.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Bếp và phòng chính.
Ba gian phòng phụ đều động đến.
Thẩm Diễn Lễ ngoài miệng , động đến cũng chẳng ai ở. Thực tế là sợ dọn sạch sẽ , hôm nào chọc Tống Kiều Kiều nổi cáu, đuổi khỏi phòng.
Sạch sẽ cũng cho cô cái lý do "nhiều phòng thế , ngủ mà chẳng là ngủ".
Đến đường lui cũng .
Hắn thông minh lắm đấy.
Bởi vì hai ngày nay, cứ chút chuyện chọc Tống Kiều Kiều nổi cáu.
Thẩm Diễn Lễ xắn tay áo lên, củi lửa là mua. Nếu đợi thêm chút nữa khám xong là về Tống gia thôn, tạm thời ở lâu quá, nhất định cái bếp một lượt, bếp gạch đổi thành bếp lò.
Loại bếp lò , nồi thì to.
Không cần thiết.
Dùng than tổ ong thì tốn, dùng củi thì đắt, vô dụng.
Chi bằng đổi thẳng sang bếp than hai lò giống nhà họ Thẩm, .
Trịnh Quốc phức tạp Thẩm Diễn Lễ, thấy xắn tay áo lên thành thạo bắt đầu xếp vụn củi bếp lò, rõ ràng việc ít , thêm nước nồi, xách gạo từ trong chum , xúc ba muôi, nghĩ nghĩ bù thêm một muôi.
Trịnh Quốc sờ bao t.h.u.ố.c trong túi móc , Thẩm Diễn Lễ liếc qua: "Cứ hút trong nhà tao , hút mày ngoài mà hút, đến lúc đó ám hết mùi lên tao."
Mẹ kiếp.
Năm xưa học hút t.h.u.ố.c, rõ ràng là Thẩm Diễn Lễ dạy!
Thế còn thiên lý ?
Trịnh Quốc nhét t.h.u.ố.c , đút túi, hỏi: "Sống những ngày thế , hạnh phúc Thẩm Diễn Lễ?"