Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 99

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:15:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Sắc mặt nóng lên, nắm c.h.ặ.t đũa, trái tim gân như nhảy đến cổ họng.

Trước mặt nhiều như , cô dám chơi trò ...

"Chờ... Sau cơ hội sẽ giới thiệu với cô." Anh chằm chằm nụ của cô gái, giải thích lung tung.

"Sau là khi nào?" Ngọc Đào hỏi, động tác chân càng lúc càng phô trương.

Lục Vân Dương mặt mày hờn dỗi của cô, hận thể hung hăng c.ắ.n cô: "Đại khái là qua Tết ."

"Ăn cơm thôi!" Bà nội Tô càng nhiều, trong lòng càng mất hứng, vốn là một mối hôn sự mà cứ như bay !

Tức giận.

Thật tức giận.

"Vậy thì bác sĩ Lục, ăn nhiều một chút." Ngọc Đào híp mi mắt gắp rau xanh qua.

Động tác của cô gái cuối cùng cũng ngừng , bữa cơm Lục Vân Dương ăn hết mồ hôi, khi ăn xong, lập tức rời khỏi nhà họ Tô.

Không nóng ở nhà họ Tô vẫn tan là buổi tối giữa mùa hè quá nóng, đêm nay, Lục Vân Dương ngủ vô cùng bất an.

Anh luôn thể ngửi một mùi hương nhàn nhạt, mùi thơm chậm rãi thấm lòng, giống như hít t.h.u.ố.c gì đó, cho cả đều nóng lên.

Cuối cùng đến nửa đêm, mí mắt chống đỡ nổi nữa, cũng chậm rãi giấc mộng.

Trong lúc mơ mơ màng màng, cảm thấy mùi hương trong phòng càng thêm nồng đậm, phụ nữ giường ngừng vặn vẹo vòng eo.

Dung mạo nọ cực kỳ giống cô gái , cô mặc áo dây đeo tinh tế, đầu vai gây gò, nhưng n.g.ự.c sóng biển mãnh liệt, thắt lưng tinh tế tựa như bóp một cái là thể c.h.ặ.t đứt.

Cô gái phô trương, thỉnh thoảng c.ắ.n môi, còn chậm rãi dựa ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-99.html.]

Lục Vân Dương một giây gì, lúc đưa tay đẩy cô : “Đừng mà cái ...

Theo một tiếng kêu , Lục Vân Dương đột nhiên mở mắt .

Ánh sáng lấp lánh cũng xuyên qua rèm cửa sổ chiếu , theo tầm mắt tập trung, thấy trần nhà .

Ý thức dần dần trở , lấy tinh thần, thì chỉ là một giấc mơ.

Tuy rằng là một giấc mộng, nhưng vẫn ý thức gì đó đúng, chậm rãi từ giường dậy, cúi đầu .

Nhìn đại bàng của giương cánh, đàn ông nóng nảy vò đầu bứt tóc vài cái, trong miệng bất giác phun hai chữ: "Cầm thú!"

Anh giường, lẳng lặng chờ đại bàng tự rũ cánh xuống, nhưng tại , càng nghĩ càng phản tác dụng...

Sau mười phút, dậy lấy quần áo để tắm.

Tống Mỹ Hoa phát hiện con trai rời giường tắm rửa, còn tắm một tiếng, dùng hết cả cái bình nước lớn trong nhà, ngay cả nước bà dùng bữa trưa cũng , buồn bực đến mức hét lên: "Lần nếu con tắm lâu như , thì tự xuống sông bên , tùy con tắm một ngày luôn cũng !" Lục Vân Dương từ trong phòng tắm lời , mặt chút đổi : "Lát nữa con lấy nước."

Tống Mỹ Hoa chỉ thể chờ lấy nước trở vê mới nấu cơm.

Bữa trưa , trễ gân nửa tiếng mới thể ăn, cũng may buổi chiều thời tiết quá nóng, đại đội trưởng sợ đội viên say nắng, cho vội vàng .

Lục Vân Dương trở về phòng, thấy giường thì ngủ nghĩ đến tình cảnh trong mộng , tại , đột nhiên vô cùng gặp cô.

Sáng mai sẽ , nên buổi chiêu chắc chắn sẽ về xã.

Lúc là giữa trưa, tất cả còn , nhà họ Tô hẳn là đều ở nhà, qua đó hình như cũng lý do gì.

Anh xuống giường, giống như xúc động, suy nghĩ gặp cô càng ngày càng mãnh liệt.

d*c v*ng khống chế lý trí, Lục Vân Dương trực tiếp lên ngoài.

Tống Mỹ Hoa tư thế cửa của vội vàng : "Trời nóng nắng, con đang đây?"

 

 

Loading...