Anh ở trong bệnh viện xã năm 20 tuổi, theo thời gian, việc điều động là năm nay thì cũng là năm tới.
"Vậy thật quá." Tống Mỹ Hoa thần sắc kích động, hai tay chắp : "Đây là tổ tông phù hộ đó."
Lục Vân Dương cũng bọn họ cao hứng quá sớm, lập tức nhắc nhở: "Mẹ, khả năng chỉ một nửa cơ hội thôi, đừng nóng vội, cũng nên ngoài ."
"Cái " Tống Mỹ Hoa thoáng cái nghĩ trở về: "Việc vội, chúng chuyện của cô gái ."
Lục Vân Dương:...
Không nên lời.
Lục Vân Chiêu biểu tình bất đắc dĩ của trai, lập tức tiếp lời: "Mẹ, đừng vội như , hai khẳng định hiểu mới kết hôn ."
"Hiện tại trai đang cùng cô gái nhà tìm hiểu , gấp gáp cũng vô dụng, chẳng lẽ ấn đầu trói bắt kết hôn ?"
Lục Vân Dương , tò mò Lục Vân Chiêu một chút, chút ngoài ý với sự giúp đỡ ân cần của cô như .
Chẳng lẽ là cô chuyện giữa và Ngọc Đào?
giọng điệu của cô , hình như giống như , bằng với thái độ của cô đối với Ngọc Đào, khả năng sẽ giúp đỡ chuyện.
"Hiện tại kết hôn đều là chuyện cha chủ, nào phiền toái như ?" Tống Mỹ Hoa mất hứng : "Thích thì chúng hỏi thăm một chút, đó tìm mai mối cầu hôn, việc sẽ thành."
"Đã là thời đại gì ." Lục Vân Chiêu lập tức mở miệng: "Mẹ, tư tưởng của còn lạc hậu như , nào chuyện tùy tiện lập tức kết hôn, lỡ như gặp một Tô Ngọc Đào, bây giờ?"
Lời , trong phòng lập tức yên tính, cũng ai nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-97.html.]
Lúc tâm tình Lục Vân Dương chút phức tạp, hiện tại chặn câu hỏi của bọn họ, nhưng đồng thời, cũng cho bọn họ nghĩ đến ấn tượng với Tô Ngọc Đào.
Đợi tản , Lục Vân Dương Lục Vân Chiêu: "Làm em chuyện của ?"
Lục Vân Chiêu nhất định trốn thoát, cô thật cẩn thận Lục Vân Dương, sắc mặt tựa hồ chậm một chút, lập tức thành thật : "Em đoán mà, xem mắt, nhất định chính là thích, ?”
Thì chỉ là đoán, Lục Vân Dương thở phào nhẹ nhõm, gật gật đầu: "Không nghĩ tới em thông minh, sai."
"Đó là đương nhiên, em còn giúp chuyện đó." Lục Vân Chiêu nháy mắt : "Anh, xem... Em với ?”
Vẻ mặt cô "Em giúp , hẳn là thưởng cho em đó", Lục Vân Dương coi như thấy, dậy thẳng phòng.
Lục Vân Chiêu:...
Quỷ hẹp hòi! Lần em sẽ chuyện giúp nữa .
Cả buổi chiều cũng chuyện gì , Lục Vân Dương tìm cái cớ gì qua, ở bàn nhàm chán sửa sang sách y của một chút, trong đầu đột nhiên lóe lên một ý nghĩ.
Hôm nay lúc trở về đường, đúng lúc đụng Tô Ngọc Thanh và những đó chuyện phiếm nộp đơn trường y, những sách y ...
Anh quyết định đưa những sách y qua cho Tô Ngọc Thanh, lúc dùng cái cớ thể danh chính ngôn thuận Tô Ngọc Đào và thăm dò thái độ của nhà họ Tô đối với một chút.
Lúc Lục Vân Dương đến nhà họ Tô, nhà họ Tô đang chuẩn ăn cơm tối, đoàn thấy vẻ mặt đều kinh ngạc, dù chuyện từ hôn qua lâu như , nhà họ Lục cũng ai tới nhà họ Tô.
"Vân Dương , cháu tới đây?" Tuy rằng hai nhà thông gia , nhưng bà nội Tô đối với Lục Vân Dương bất kỳ định kiến gì: "Có chuyện gì ?"
Lục Vân Dương liếc Ngọc Đào một cái, khóe môi cô mỉm , còn nhướng mày với .