Không vì , rõ ràng đều là những lời đúng chuẩn nhưng Lục Vân Chiêu vẫn cứ cảm thấy hình như Tô Ngọc Đào ý , với cả gần đây hình như cô chút gì đó đúng lắm!!!
Không dù c.h.ế.t cũng liên quan gì đến nhà họ Lục bọn họ ?
Sao bây giờ chủ động quan tâm đến chuyện của trai nhỉ!
"Chị nữa... Ngọc Đào đạt mục đích liên dừng : "Em đừng chuyện về cô gái tặng hoa ngoài, đợi thời cơ chín muôi trai em sẽ tự ."
"Tất nhiên là !" Lục Vân Chiêu hừ : "Không cần chị dạy!"
Ánh mắt Ngọc Đào vui mừng, cô liếc qua nhà chính bên một cái, đàn ông đang ba khác của nhà họ Lục vây quanh, về phía bên .
"Thế chị về nhà nấu t.h.u.ố.c đây!" Nói xong, cô t.ửm tỉm Lục Vân Chiêu luôn.
Lục Vân Chiêu dáng vẻ cô lúc vẻ vui mừng, càng cảm thấy cô lừal
mà nghĩ tới nghĩ lui vân cảm thấy cô đúng giống, sai ở hết.
Hình như nghĩ nhiều ...
Lục Vân Chiêu trở về phòng, cô lấy mấy tấm ảnh trong phòng đưa cho trai, còn : "Vì lo lắng cho con nên mới gọi con về."
"Ở đây ba cô gái, đều công việc, con tự thử xem thấy thích cô nào nhất." Tống Mỹ Hoa cảm thấy dù thế nào nữa cũng tìm yêu cho con trai .
Người khác 26 tuổi ba đứa con mà con vẫn độc , y như trò !
Lục Vân Dương cũng xem mấy tấm ảnh , nhíu mày : "Gọi con về chỉ để xem ba cô gái ?"
Tống Mỹ Hoa vẻ vui trong lời của , giải thích: " lúc hôm nay cô gái ở đại đội bên cạnh chúng , dù ngày mai con cũng nghỉ, gọi qua đây luôn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-95.html.]
"Mẹ, con bận." Lục Vân Dương lên, hờ hững : "Ngày nào cũng bệnh nên luôn việc , đừng lấy cớ để lừa con về nữa ?"
Lục Chí Quân ho nhẹ: "Tối hôm qua qua hỏi cháu, cháu là tâm xế chiều hôm nay bận."
"Đó là vì trong nhà việc gấp." Ánh mắt Lục Vân Dương thâm trâm ông : "Cho dù cháu bận thì cũng thể nào cũng vê nhà vì mấy việc nhỏ nhặt đúng chứ?"
"Sao thể gọi hôn nhân là việc nhỏ !" Tống Mỹ Hoa bật dậy trách móc: "Con 26 tuổi , nhà tuổi nhà ai hai ba đứa con chạy khắp phòng ?”
"Con so sánh với khác!" Giọng Lục Vân Dương lạnh lùng cứng rắn: "Tại chuyện gì cũng so với khác? Mà cho dù so thì ngoại trừ việc kết hôn , những khác so với con ?”
Lục Vân Chiêu sắc mặt xanh mét, hàn ý trong mắt thì lạnh như hầm băng, đáy lòng run sợ.
Anh giận !
Thật đáng sợi
Tống Mỹ Hoa nghẹn họng, lời sai.
Ngoại trừ hôn nhân thì những cái khác cùng tuổi trong đội thật sự kém .
"Mẹ vì cho con thôi!" Bà cam lòng : "Nhân lúc bây giờ vẫn còn đang trẻ khỏe, con kết hôn sinh con xong thể để trông cháu hội"
"Mẹ con đúng đấy.
" Cha Lục, Lục Trung Triển : "Thân thể ông nội con lắm, thể kết hôn thì kết hôn sớm một chút, con cái chúng thể trông giúp các con."
Dứt lời, Lục Chí Quân ho mạnh mấy tiếng, trừng mắt Lục Trung Triển một cái, thằng con trời đ.á.n.h dám nguyền rủa ông?
"Thân thể ông khỏe chỗ nào!" Lục Vân Chiêu lập tức chen , ánh mắt bất mãn Tống Mỹ Hoa: "Mẹ, đừng dùng gậy đập uyên ương nữa ? Trong lòng thương !"
Nói xong, cô đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, lập tức che miệng ...