"Chắc là đính hôn ." Lục Vân Dương mặt biến sắc, nhưng tay bất giác siết c.h.ặ.t: "Hai tháng bọn họ cùng với gia đình đính hôn , chắc là gì đổi ."
Anh thấy bản cũng dối, quả thật hai tháng nhà họ Lục và nhà họ Tô đính hôn với .
"Vậy ?" Trịnh Thiếu Đông lộ sự mất mát: "Thật sự là đính hôn ?"
Lục Vân Dương võ võ vai : "Điều kiện tệ, tin cũng sẽ tìm cô gái thuộc về thôi, đừng nghĩ nữa."
Nói xong, liền tỉnh bơ mà về phòng khám.
Còn đến giờ , nên cũng bệnh nhân, Lục Vân Dương nhớ đến mấy lời với Trịnh Thiếu Đông, trong lòng thấy an tâm lắm.
Bởi vì , chỉ cân Trịnh Thiếu Đông gặp Tô Ngọc Đào, thì những lời điêu khi nãy của liền bại lộ, đến lúc đó...
Anh tựa lưng ghế, đưa tay xoa xoa ấn đường.
Lại nghĩ đến những lời khi nãy của Tô Ngọc Đào...
Rốt cuộc là lời thật lòng ?
Anh để tay lên n.g.ự.c , đột nhiên cảm thấy nó đập thật là nhanh.
Không lời cô là thật là giả, mà hình như thất thủ ...
Ngọc Đào bản khiến cho Lục Vân Dương suy nghĩ sâu lo nhiều như thế, cũng mới nãy Lục Vân Dương giúp cô cản một cái nợ đào hoa, lúc Tô Ngọc Thanh thi xong môn cuối cùng.
Lúc Tô Ngọc Thanh nhờ mang gần hết về nhà, cho nên đồ đạc cũng nhiều lắm, khi hai đóng xong túi xách liền rời khỏi trường học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-90.html.]
Tô Ngọc Thanh cổng trường cũ kỹ, trong lòng vân chút nỡ, Ngọc Đào cô an ủi : "Nếu em nðỡ, đến lúc điền nguyện vọng thì sư phạm, trở về nơi dạy học là ."
Tô Ngọc Thanh bíu môi, cô thích giáo viên, cô thích bác sĩ, giống như Lục Vân Dương, nhưng cô giỏi như Lục Vân Dương.
Cô rũ mắt xuống: "Em thích trở thành giáo viên." Ngọc Đào cô: "Vậy em thích gì?"
Tô Ngọc Thanh ngước mắt lên, suy nghĩ một hồi mới chậm : "Chị, chị đến lúc đó em điền nguyện vọng trường y tế thì ?"
Trường y tế? Ngọc Đào sững sờ, đó : "Đương nhiên là , mặc áo khoác trắng, giống y như bác sĩ Lục !"
"Bác sĩ Lục?” Tô Ngọc Thanh sững sờ: "Bác sĩ Lục nào?”
Ngọc Đào nghĩ đến bộ dáng đàn ông chạy trối c.h.ế.t, mặt mày hớn hở: "Chính là Lục Vân Dương đó, nếu em thi trường y tế, về thể dẫn dắt em."
Tô Ngọc Thanh nghĩ rằng Tô Ngọc Đào thích Lục Vân Dương cho nên vẫn dám nhắc tới mặt chị , nghĩ tới hiện tại chị ủng hộ như ?
Cô Ngọc Đào, cảm thấy chị càng ngày càng kì lạ.
Trước chị đối với Lục Vân Dương đều gọi thẳng tên, chuyện cũng khách khí như bây giờ, hiện tại chẳng những đổi xưng hô, ngay cả thái độ đối với cũng đổi lớn, thế nhưng còn ủng hộ học tập theo Lục Vân Dương?
"Chị... Cô chân chờ cô: "Chị chán ghét Vân Dương nữa ?"
Ngọc Đào dừng suy nghĩ miên man, hiểu con bé đang hoài nghi cái gì, liền giải thích: "Đó là chuyện , nhưng lúc đó bất chấp hiềm khích mà cứu chị, chị cũng thể vong ân phụ nghĩa !"
Tô Ngọc Thanh ngẫm hình như đúng là như , chị dùng phương thức như để hủy hôn, kết quả Lục Vân Dương vẫn cứu chị , dù thế nào cũng thể vong ân phụ nghĩa đúng ?"
Vì , cô vui vẻ chấp nhận lời giải thích.
Vừa Lục Vân Dương đưa cho Ngọc Đào ít phiếu, hiện tại Tô Ngọc Thanh còn nghi ngờ nữa nên Ngọc Đào liền lôi kéo con bé cùng cửa hàng cung cấp và tiêu thụ thực phẩm, mua đồ xong thì vê nhà.