"Sẽ !" Cô trả lời ngay, cô sẽ bao giờ đem mạng sống của để uy h**p khác: " sẽ tự sát, nhưng mà cũng thể cự tuyệt sự yêu thích của đối với anhl"
Lục Vân Dương rũ mắt con ngươi đen láy trong veo của cô, nó như chứa đựng sóng nước dạt dào lấp lánh, tô điểm cho viên đá quý.
Từng đợt sóng lòng trào dâng, chợt nghĩ đến hương thơm ngọt ngào, mềm mại khi nãy đập n.g.ự.c , cảm giác đó như phóng đại lên theo nụ của cô.
Tim đập vang từng hồi, giọng khàn : "Vậy cô còn hỏi gì?"
Ngọc Đào thấy sự bối rối trong mắt , tủm tỉm, tay chọt chọt n.g.ự.c : "Chủ yếu là chính thức thông báo với thôi, để tránh cho hỏi đang gì."
Ngón tay thon dài, cách một lớp áo, nhẹ nhàng lướt qua khuôn n.g.ự.c, như đem theo một dòng điện, từ từ, như tụ vọt đến nơi đó cơ thể.
Lục Vân Dương vụt chạy mất dạng!
Anh trở bệnh viện còn phòng khám, Trịnh Thiếu Đông liền lôi đến phòng nghỉ.
Trịnh Thiếu Đông siết c.h.ặ.t t.a.y Lục Vân Dương, giống như là kích động, chuyện còn vẻ run run: "Bác sĩ Lục hình như yêu !"
Lục Vân Dương còn đang ở trong cảnh tỉnh , rõ gì: “Anh cái gì?"
" yêu đương !" Trịnh Thiếu Đông : "Anh Lục!"
Bác sĩ Lục nhăn mày, từ từ đem tay rút , âm thanh lạnh lùng: “Đừng mà gọi bậy bạ, chuyện đàng hoàng ."
Trịnh Thiếu Đông điều chỉnh sự hưng phấn của , nhớ đến gương mặt diễm lệ khi nãy của con gái, trong lòng như trào dâng sự ngọt ngào.
Anh bác sĩ Lục với đôi mắt đầy sự trông đợi, : "Anh, em họ của chắc kết hôn đúng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-89.html.]
Lời dứt, Lục Vân Dương liền hiểu ý của , nhăn mi: "Anh hỏi cái để gì?"
Thường ngày Trịnh Thiếu Đông với Lục Vân Dương quan hệ cũng , nên chuyện cũng vòng vo gì: "Anh cũng đang tìm đối tượng mà, là xem..."
Lời còn hết, Lục Văn Dương liên nhàn nhạt mà liếc : "Xem cái gì?”
Trịnh Thiếu Đông như thế lạnh cả , rõ ràng ánh mắt so với thường ngày khác gì , cảm giác dọa đến ?
"Thì là... ừm.” Anh nhịn rùng một cái, ưỡn n.g.ự.c nữa: "Anh giới em họ với đi2 Dù chúng cũng giống như nhà , đúng , họ?"
"Không ." Lục Vân Dương gần như lập tức từ chối.
"Tại ?" Trịnh Thiếu Đông liền hỏi: "Anh cũng gốc rễ cội nguồn mà, điều kiện của tệ, đối đãi khác cũng thành thật, chắc chắc sẽ đối xử với em họ của ."
Anh cảm thấy điều kiện bản thực sự tệ, ba đều công việc, trong nhà cũng dễ sống chung, nhất định là thể xứng với Tô Ngọc Đào.
Lục Vân Dương quả thực cũng hiểu Trịnh Thiếu Đông, mặt của nhà , quả thật cũng những khuyết điểm, nhưng chung cũng chính trực, nếu để cho nhà họ Tô chọn, họ chắc sẽ từ chối.
khi nghĩ đến Tô Ngọc Đào cùng nhà họ Trịnh quan hệ gì đó, trong lòng một sự khó chịu thể diễn tả thành lời.
"Hình như cô đính hôn ." Lục Vân Dương buột miệng : "Không là vấn đề về điều kiện."
Trịnh Thiếu Đông thấy liền ngây : "Hình như cô đính hôn ?"
Lục Vân Dương , ậm ờ ừm một tiếng, đổi về vẻ mặt hờ hững: "Điều kiện cô cũng tệ, nhiều thích cô , đính hôn gì lạ ?"
"Loảng xoảng"" vài tiếng, Trịnh Thiếu Đông như thấy tiếng lòng vỡ nát, nhưng đột nhiên tin, bởi vì Tô Ngọc Đào vẻ còn trẻ tuổi mà: "Vậy rốt cuộc là đính hôn ?"