Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 88

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:15:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Cô chịu .

Một khay cơm thể ăn một tiếng đồng hồ, nhưng giờ trong hai mươi phút thể kết thúc .

Kiếp ở trong hoàng cung ăn đồ ngon quá nhiều, Ngọc Đào cảm thấy món ăn trong cửa hàng chẳng cả, thịt ướp ngon miệng, xào lâu, còn bằng chính cô nấu.

"Lần nấu cho ăn!" Ra ngoài cửa, cô Lục Vân Dương: "Tay nghề của vô cùng giỏi, so với chỗ ngon hơn đó."

Lời cô thì đáng tin, Lục Vân Dương cũng cho là thật, chỉ thoáng qua đồng hô, thời gian đến, buổi chiều còn ca.

"Cô còn tìm Ngọc Thanh đúng ?" Anh hỏi cô gái.

Ngọc Đào ngạc nhiên: "Làm ?"

Lục Vân Dương : "Hôm nay là ngày cuối cùng thi đại học, ai mà ?"

Ngọc Đào mất hứng ừ một tiếng, cảm giác đang thúc giục bản : "Vậy tới trường học đây."

Lục Vân Dương cô, cũng gì, một lát lấy một đồ từ trong túi .

Anh đưa đồ qua: "Cái cô lấy dùng "

Ngọc Đào đưa tay nhận, mấy cái phiếu đủ loại màu sắc nóng rực ánh nắng.

vé, ngẩng đầu đàn ông: "Cho ?" Lục Vân Dương "ừ” nhẹ một tiếng: " "

Sau khi đàn ông rời , Ngọc Đào đồ tay, là các loại vé cần thiết hàng ngày như vé thịt, vé vải.

Cô sửng sốt đó bỗng chốc .

Đây là vé ?

Không !

Đây là tấm chân tình của Lục Vân Dương!

Sự vui do bữa ăn đem đến lập tức quét sạch, đó là sự vui sướng khó mà kìm nén !

Khi nãy cô chỉ vu vơ than phiếu, ngờ để ý đến!

Những gì mà cô bỏ cũng xem như đáp rôi đúng ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-88.html.]

"Lục Vân Dương!" Cô gọi với theo bóng lưng đàn ông.

Người đàn ông mặt đầu, trầm ngâm cô: "Làm ?"

Vẻ mặt hờ hững, vóc dáng cao ráo, ánh nắng, tựa như bao trùm bởi một hào quang, cho trở nên càng huyền ảo.

Ngọc Đào cong môi, hai ba bước đến mặt , dang đôi tay ôm lấy .

Đột nhiên ôm ấp mặt , cho Lục Vân Dương hết hồn!

Anh liền đẩy cô , trái , cũng may nghĩ họ là một cặp vợ chồng, nên cũng chỉ lướt qua .

Anh mím môi, kéo cô về phía , thẳng cô: "Lúc vì để từ hôn mà đến mạng cũng cần, bây giờ thì động tay động chân, rốt cuộc là cô gì?"

Lúc luôn hiểu tại Tô Ngọc Đào đối với chuyện hôn sự của họ bài xích một cách cực đoan như thế, còn thì nhiệt tình đến vô lý đối với , nhưng mà ngặt rằng cũng ghét sự nhiệt tình ...

Mặt đàn ông tái mét, Tô Ngọc Đào hành động của đón nhận, nhưng mà cô cũng , mỗi khi cô cao hứng lên là dễ thất thố.

" giải thích chuyện từ hồn mà." Cô chậm rãi : "Lúc hiểu chuyện, Uyển Trinh lừa gạt, nên mới chuyện như .

"

"Anh quan tâm đến hiềm khích lúc cứu , giúp nhiều việc như , càng hiểu , càng nhận là một ."

Chủ yếu còn là do dáng quá ngon thèm nhỏ dãi, trong lòng cô nghĩ thâm như thế.

Lục Vân Dương nhướng mày.

Ngọc Đào thấy vẻ tin, liền : "Thật đấy, nên mới kìm lòng đến gần ."

Lục Vân Dương trầm ngâm cô: "Vì thế..."

"Vì thế hiện tại thích ." Ngọc Đào kéo nhẹ tay : "Không ?"

Nói xong cô chăm chú đàn ông, bỏ sót bất cứ biểu cảm nào.

Người đàn ông vẫn vẻ tin lắm, lúc nhàn nhạt : "Nếu như , cô tự sát nữa ?”

Ngọc Đào sửng sốt, trong lòng đột nhiên bật !

Xem hành động của nguyên chủ để ám ảnh tâm lý nhỏ trong lòng Lục Vân Dương.

 

 

Loading...