Ba từ đơn giản, còn ý khác là còn cơ hội nữa, Ngọc Đào một giây hiểu, ngay tức khắc cô hùa theo: "Được, sẽ chuẩn ."
Dứt lời, phía một chạy .
Ngọc Đào né kịp, chân lảo đảo, cả trực tiếp ngã xuống.
Trong lúc cô nghĩ rằng bản sắp mật tiếp xúc với mặt đất thì cổ tay cô đột nhiên kéo sang một bên, đó đập một l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp.
Ngọc Đào dọa một phen, lúc lấy tinh mới phát hiện thằng nhóc đó chạy , ngay cả một câu xin cũng .
"Đứa trẻ gì !" Cô ôm trái tim , tức giận mắng, giật phát hiện bản đang dựa l.ồ.ng n.g.ự.c của đàn ông.
Cô ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt của đàn ông.
Từ góc độ qua, hầu kết của vô cùng gợi cảm, cho cô một loại k*ch th*ch ngửa c.ắ.n lên.
Xung quanh đến đông đúc, tiếng huyên náo, nhưng tiếng hô hấp giống như ngừng .
Một bàn tay đàn ông vẫn còn gắt gao nắm cả đầu vai của cô, độ ấm của lòng bàn tay theo da mà lan truyền tới, từ từ xâm nhập n.g.ự.c cô.
Ngọc Đào nuốt nước miếng.
Khoảnh khắc tiếp theo, đột nhiên chèn một tiếng "Xin " đ.á.n.h tan ý nghĩ an phận của cô.
Lục Vân Dương buông lỏng tay , chằm chằm phụ nữ tới, lạnh lùng : "Bệnh viện nhiều , còn phụ nữ t.h.a.i và già, xin hãy để ý con của , đừng để nó chạy lung tung." "Đụng khác xảy sự cố thì ?”
Người phụ nữ ánh mắt lạnh lùng của , điệu bộ như chuẩn kéo pháp trường, sợ đến mức lạnh run.
Lại Ngọc Đào , nhanh ch.óng ừ một tiếng chạy .
Lục Vân Dương thấy cô như , chăm chú nhíu mày, lúc tâm mắt , đồng t.ử Ngọc Đào chuyển qua chuyển , đang suy nghĩ gì nữa đây.
"Bị đụng đến ngốc luôn ?"
"Có đụng trúng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-87.html.]
Ánh mắt nỡ của Ngọc Đào chiếc cần cổ xinh của từ từ thu : "Không , đang nghĩ việc khác.
Lục Vân Dương cất bước, thuận miệng hỏi: "Nghĩ cái gì?"
Ngọc Đào theo , chậm rãi : "Nghĩ đến việc nên ăn gì."
Lục Vân Dương nghĩ tới cô khác đụng trúng ngược còn lo lắng cái , nhất thời gì.
"Lát nữa đến nhà ăn thực đơn cho cô xem”"
Ngọc Đào , khóe môi từ từ nhếch lên: "Đồ bây giờ ăn, trong nhà ăn thể đó..."
Lục Vân Dương tựa như thấy cô gì, khỏi bệnh viện mới cô: “Vậy gì thì ăn cái đó."
Ngọc Đào ừ một tiếng.
Ánh nắng buổi chiều giữa mùa hè ch.ói lọi, mặt đường phơi đến nóng bỏng, bóng dáng hai dài, cô phía đàn ông, dẫm lên chiếc bóng dài của mà tới nhà ăn.
Lần đầu tiên Ngọc Đào đến nhà ăn ở đây, hôm nay là ngày họp chợ, bây giờ là thời gian tan , trong tiệm nhiều, chút chen chúc.
Những điều ảnh hưởng tâm trạng của Ngọc Đào lúc , mặc dù chút tiếc nuối, nhưng chỉ cần thể cùng đàn ông ăn cơm thì cô đều chấp nhận.
Bên cạnh cửa sổ giao món ăn treo một cái bảng đen nhỏ, bên dày đặt các loại đồ ăn hôm nay bán, mấy chữ đó quá , Ngọc Đào hiểu.
Lục Vân Dương thấy cô một hồi lâu mà gì, liền hết, cuối cùng hỏi cô: "Cô ăn cái gì?"
Ngọc Đào đàn ông: "Cái nào ngon thế?"
Lục Vân Dương: "Thịt là ngon nhất."
Ngọc Đào hiểu ý : " cũng cảm thấy ."
Cô gái cứ như , Lục Vân Dương cảm thấy chút quái lạ, đằng vẫn còn nhiều xếp hàng, tự chủ, gọi ba món ăn với hai bình nước ngọt.
Trong cửa hàng nhiêu , một bàn vài chen chúc, Ngọc Đào mặc dù nghĩ từ từ ăn, nhưng quả thực đông, các loại hương vị cũng phân tán .