Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 85

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:15:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Đôi mắt giống như bỏng, lập tức nhắm mắt , dậy lùi về phía hai bước, cô: “Cô định tặng thứ gì ?”

Ngọc Đào cũng dậy theo, hôm nay cô vốn định tặng cái gì, nhưng đàn ông xong phản ứng kỳ lạ, cô nhíu mày chằm chằm: "Anh thích tặng quà cho ?"

Ánh mắt cô trở nên ai oán, sắc mặt cũng đáng thương theo, giống như một bé mèo con tội nghiệp, nhịn an ủi.

Lục Vân Dương lập tức : "Không , cô tặng gì cũng thích."

"Thật ?" Vẻ mặt Ngọc Đào buồn rầu : "Đừng miễn cưỡng, nếu thích thì cứ với ."

"Không , cần gì dối cô." Lục Vân Dương dịu dàng cô: "Trái tim cô gấp tệ, bó hoa cũng , mấy thứ cô đều giỏi hơn Lục Vân Chiêu, em , cũng từng cho ."

Ngọc Đào đột nhiên khó chịu, hai món quà cô tặng vốn mập mờ, bây giờ đột nhiên nhắc tới Lục Vân Chiêu, đây ám chỉ chỉ xem cô như em gái ?

Được , cô chỉ thể cố gắng hơn!

Cô c.ắ.n môi hỏi: "Vậy tặng quà cho , nhận ?"

"Nhận." Lục Vân Dương đáp, trái tim và hoa cũng nhận, dù cô nghĩ trò gì nữa thì chắc đến đó là cùng.

Ngọc Đào hừ nhẹ một tiếng, bước hai ba bước đến bên cạnh đàn ông, cô bất ngờ nhón chân lên, một nụ hôn nhanh ch.óng lướt qua cằm .

"Nụ hôn tặng cho ." Giọng mềm mại của cô lập tức truyền đến tai .

Hơi thở thổi bên gáy, trong đầu của đàn ông như bất chợt nổ tung, trong nháy mắt trống .

Sự mật một chút quá mức ngắn ngủi, với chiếc cổ mềm mại ấm áp, giống như một ngọn lửa, từ từ đốt cháy trong lông n.g.ự.c .

Không khí ám quanh quẩn khắp , căn bản bầu khí nóng bức giống như thêm dầu lửa, ngọn lửa trong lòng từng tầng từng tầng tỏa bên ngoài, nhiệt độ sắp nghẹt thở .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-85.html.]

"Cô..." Anh lùi , nhanh ch.óng kiềm chế cảm xúc của bản : "Làm gì ?"

Hai gò má của đàn ông ửng đỏ, âm thanh cứng ngắc tựa như đang kìm nén, Ngọc Đào thể thấy trong con mắt của xuất hiện một tia bối rối.

Cô tiến hai bước về phía , kéo cách cả hai gần, đôi mắt xinh khuôn mặt đỏ của , giọng cây ngay sợ c.h.ế.t : "Đang tặng quà cho mà?”

Mùi hương thoang thoảng theo cách cô tới gân mà càng ngày càng nồng đậm, Lục Vân Dương ngừng thở, c.ắ.n răng: "Đây, là quà gì?"

Cái là quà gì chứ, đây rõ ràng...

Là đang đùa giỡn lưu manh!

"Không gì cả." Lông mày Ngọc Đào cong lên: "Dù tặng gì cũng đều thích còn gì?"

Lục Vân Dương...

Mặt ngày càng đỏ, biểu tình ngày càng cứng ngắc, Ngọc Đào tâm tư như rót mật, ánh mắt lộ vài phần gian manh: "Vừa nãy từng hỏi , nhận mới tặng." Lục Vân Dương lời cô cho cứng miệng.

Những lời nãy quả thực đều là , nhưng mà, nghĩ quà mà cô là cái !

Mối quan hệ của cả hai sớm giải trừ, hai tất nhiên nên giữ cách, nếu như động tác mật để khác thấy, kết quả sẽ .

Anh là đàn ông thì thôi , nhưng cô là con gái...

"Tô Ngọc Đào, cô đừng đùa." Anh xoay xa, giọng lộ vài phần kiên định: "Như đối với cô lợi gì cả."

Đầu lông mày đàn ông thâm thúy, nhướng mày lên chút hung dữ, nhưng Ngọc Đào chỉ là đang lo lắng: " đùa."

Cô lẩm bẩm : " bản đang gì, cần lo lắng cho ."

Lục Vân Dương nhướng mày, Ngọc Đào hừ : "Những lời nấy đều là do , nếu như cảm thấy hành vi của khiến vui, trả thù , hôn !"

 

 

Loading...