Trong lòng cô khỏi cảm thán, một cô gái nhỏ nhắn xinh như ?
ngẫm , Lục Vân Dương như , em họ của thể kém .
"Sao thể ?" Cô ngước mắt lên : "Em là đang giúp mấy chị em của chị chút chuyện mà thôi, em ai mà ?"
Ngọc Đào cô thản nhiên như thế, nghĩ thâm, lẽ cô cũng lén lút chuyện tương tự như chăng?
Khi việc thỏa thuận xong, Lâm Lệ Phương dứt khoát mua đứt ba hộp son phấn, ba hộp còn chờ lân đến lấy.
Ngọc Đào thở dài cảm thán, rốt cuộc là công ăn việc , trong túi luôn tiên, giống như cô hiện giờ túi trống rỗng?
" , sẵn tiện chị thể hỏi em một câu ?" Lâm Lệ Phương đột nhiên cô hỏi.
Ngọc Đào trong lòng nhảy dựng, cần nghĩ cũng chuyện cô hỏi chắc chắn liên quan đến Lục Vân Dương, ngay đó, cô thấy cô mở miệng: "Bác sĩ Lục thích ?"
Ngọc Đào: "..."
Chậc, cô ngay mài
Người đàn ông đó gì đặc biệt mà khiến yêu thích nhiều ?
Cô ngước mắt lên, tủm tỉm : "Theo quan sát thì đó."
"A, thật ?" Giọng của Lâm Lệ Phương giương cao lên.
Ngọc Đào đặt ngón trỏ lên môi, phát tiếng "suyt".
Lâm Lệ Phương thoáng nín thở vài giây, đó mới : "Tiếc quá, chị còn định giới thiệu chị họ của chị cho ."
Chị họ cô việc trong đoàn văn công, ánh mắt cao thể tưởng, hai mươi ba tuổi mà vẫn đối tượng, trong nhà ai nấy đều sốt ruột.
Cô còn hỏi thăm thêm vài chuyện của Lục Vân Dương, nhưng bệnh viện việc bận, cô vội vàng bỏ Ngọc Đào chạy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-84.html.]
Ngọc Đào cẩn thận suy nghĩ lời , đó từ từ lấy tinh thần, hóa , Lâm Lệ Phương cũng là tình ý gì với Lục Vân Dương mà là giới thiệu Lục Vân Dương cho chị họ ?
Vậy thì chuyện dễ xử lý hơn nhiều, cô còn là tình địch của cô nữa, hợp tác sẽ thuận lợi hơn.
Ngọc Đào mang theo năm đồng kiếm , chầm chậm về phía phòng khám.
Đợi đến phòng khám của Lục Vân Dương thì phát hiện ở đây, đợi một hồi cũng thấy trở vê, Ngọc Đào đang buồn bực, chợt thấy từ hành lang bên tới.
Ánh mắt hai đối diện với trong khí.
"Bác sĩ Lục!" Ngọc Đào hô một tiếng, về phía .
Bóng dáng và khuôn mặt quen thuộc xuất hiện, nhịp tim Lục Vân Dương hiểu đột ngột tăng, bước chân cũng dừng , chờ cô tới.
Khi cô tới mặt , vô thức rũ mắt xuống về phía chân cô: "Chân của cô vẫn chứ?"
"Chắc ." Ngọc Đào ngước mắt lên : " định tìm giúp kiểm tra đây."
Đáy mắt cô sáng long lanh, giữa hai hàng lông mày mang theo phong tình sáng rực, đôi môi mỏng hồng hào lấp lánh, gương mặt quyến rũ, xinh .
Lục Vân Dương sang chỗ khác, hô hấp chậm : "Vậy thôi."
Anh đến phòng khám bên , mà thẳng về phòng nghỉ bên cạnh, chỉ sofa bên trong bảo cô xuống.
Ngọc Đào thuận thế xuống, cô đàn ông khoác áo blouse trắng, tò mò hỏi: "Anh tan hả?"
Lục Vân Dương ừ một tiếng, kéo một cái ghế đến đối diện cô, bảo cô đặt chân lên đó.
Chân Ngọc Đào vốn cũng vấn đề gì lớn, mấy ngày nay nghỉ ngơi sớm khỏi, cô nghĩ đến mục đích hôm nay tới đây nên đặt chân theo , chỉ nghiêng : "Anh đồng ý với một chuyện nhé?"
Cô đột nhiên tới gân, một mùi hương xộc ch.óp mũi , Lục Vân Dương tựa như rơi xuống biển hoa, trong lòng đột nhiên lay động.
Yết hầu lăn qua lăn , ánh mắt va chạm với đôi mắt quyến rũ của cô.