Bao bì bên ngoài là một hộp gốm sứ dày lắm, nó giống với loại bán trong cửa hàng bách hóa, cho nên cô tin đây thật sự là do Tô Ngọc Đào tự tay .
Cô thử thành phẩm một chút, màu sắc tươi sáng, mùi hương của hoa xông mũi, khi thoa một ít phấn lên mặt nhanh nó tản , vô cùng tự nhiên, giống như những loại kem bán trong cửa hàng bách hóa.
Mọi thứ đều , chỉ là lượng ít hơn trong cửa hàng bách hóal
Hai mắt cô sáng ngời, yêu thích hộp phấn buông tay, Ngọc Đào việc nên phổ cập rộng rãi, vì thế cô moi hết mấy lời của những lão thái giám kiếp tâng bốc, thổi phồng son phấn cô lên đủ kiểu.
"Đừng hộp của vẻ nhỏ, thật bên trong lót nhiều vải." Cô đỏ như son môi: "Dầu ô liu quý giá đến mức nào cần chứ, công hiệu của cây bạch chỉ cũng là chuyện phụ nữ ai cũng , còn cỏ tím, chị chứ?"
"Cỏ tím tác dụng giải nhiệt, hữu ích cho chứng viêm da, sợ dùng xong gây mụn trứng cá, các sắc tố trong đó đều chiết xuất từ dầu ô liu nguyên chất, tự nhiên, thêm sắc tố nhân tạo, sẽ dị ứng, thật đấy, dám bảo đảm bằng cả trái timI"
"Hơn nữa phấn chỉ dùng để thoa má hồng, chị còn thể lấy son môi, một mũi tên trúng hai con nhạn, giá cả chăng tiện lợi mà gây tổn hại sức khỏe."
Cô trôi chảy tự nhiên, Lâm Lệ Phương đúng là động lòng, cô Tô Ngọc Đào: "Vậy em định bán một hộp bao nhiêu?”
Ngọc Đào mỉm , Lâm Lệ Phương là thông minh, cần cô Lâm Lệ Phương cũng cô bán lấy tiền, đều hiểu nhưng ai .
"Nếu chị thích, chỉ tính cho chị một hộp hai đồng thôi, khác tính giá ." Cô từ từ tựa Lâm Lệ Phương, chớp mắt: "Chị xem, hàng của còn rẻ hơn năm hào trong cửa hàng bách hóa, nếu chị lấy hai hộp, chính là rẻ hơn một đồng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-83.html.]
Ánh mắt Lâm Lệ Phương sáng lên, son phấn trong cửa hàng bách hóa cũng nhiều, nhưng quả thật bán với giá hai hộp bảy đồng, hình như đúng là lời.
Đầu óc cô nảy một ý tưởng, vội vàng hỏi Tô Ngọc Đào: "Em ba hộp thôi ?"
Nhìn tròng mắt cô đảo tới đảo lui, Ngọc Đào cô ý định khác, cô nhướng mày nhưng cũng vạch trần: "Trước mắt chỉ mới ba hộp, nhưng nguyên liệu của còn dùng hết, lúc nào cũng .
"Vậy em còn bao nhiêu hộp nữa?" Lâm Lệ Phương hỏi.
Ngọc Đào dáng vẻ háo hức của cô , khẽ : "Nhiều lắm, cũng ba thùng ạ."
Chị họ của Lâm Lệ Phương việc ở đoàn văn công trong huyện, bên trong những cô gái ăn mặc sành điệu, tay cũng hào phóng, còn một phụ nữ ở trong đại viện, các cô đều cách ăn mặc, nghĩa là về cơ bản bọn họ đều giàu hơn cô tai
Nếu cô thể lợi dụng cơ hội ... Chỉ cần nghĩ đến đây, tim Lâm Lệ Phương lập tức đập nhanh!
Lâm Lệ Phương từ từ hít một thật sâu, Tô Ngọc Đào, vẻ mặt dịu dàng : "Em gái Tô, chị sẽ vòng vo với em, nếu như chị nhờ em, em thể bớt cho chị một chút ?" Ngọc Đào vốn định hợp tác với Lâm Lệ Phương, nhưng nghĩ tới cô gấp gáp hơn , dù cô cũng là chủ kiến, vì thế cô nghĩ nghĩ , cuối cùng nghiến răng đồng ý: "Chỉ bớt hai hào thôi."
Sau khi đàm phán xong, cô lo lắng Lâm Lệ Phương: "Chúng tính là chuyện ?”
Lâm Lệ Phương khuôn mặt thanh tú, nhỏ nhắn như lòng bàn tay của cô, sống mũi cao thẳng, trong đôi mắt đen láy trong veo hiện lên vẻ bất an, khiến nhịn sinh cảm giác bảo vệ mãnh liệt!