Tống Mỹ Hoa tin : "Lục Vân Dương, con đừng gạt , hôm qua con nay gặp một bạn học, bạn học nào của con ở núi?"
Lục Vân Dương nhíu mày, dối chuẩn giấy nháp*, trả lời: Con gặp bạn xong mới lên núi."
* dối chuẩn giấy nháp: đồng nghĩa với dối chớp mắt, tự nhiên như bình thường.
Khi nãy Tống Mỹ Hoa vẻ mặt hai trò chuyện từ núi xuống tự nhiên, quan hệ còn hơn , trong lòng bà khỏi cảm thấy lo lắng.
Mặc dù chuyện đó trôi qua hơn một tháng, nhưng những lời bàn tán trong thôn vẫn dừng .
Bà đuổi theo : "Giờ con bản nên thế nào, đừng để tất cả nhà họ Lục chúng mà chê !"
Lục Vân Dương đầu , bằng ánh mắt sâu thẳm: "Người khác gì thì , chúng sống gì sắc mặt của họ?”
"Con đơn giản quá đấy." Tống Mỹ Hoa nhẹ nhàng tức giận đến mức chỗ trút: "Người khác thì , lỡ như một ngày nào đó Tô Ngọc Đào vì con tự sát thì ?"
Lục Vân Dương giật , lông mày khẽ nhíu : "Không, hiện giờ con và cô cũng đính hôn, lo lắng cái gì?"
"Mẹ con vẫn với nó." Tống Mỹ Hoa : "Không đính hôn thì đừng thiết như thế, đừng đợi đến lúc xảy chuyện khác sẽ tính lên đầu nhà chúng ." Lục Vân Dương trâm ngâm một lát, ừ nhỏ một tiếng.
Anh về đến nhà phòng, tự nhiên lấy nước Chỉ Cốt* từ trong hòm t.h.u.ố.c của đưa cho cô, nhưng đó chợt khựng .
*nước Chỉ Cốt: một loại nước t.h.u.ố.c chữa trị chứng đau nhức khớp xương.
Suy nghĩ một lát, cửa gọi Lục Vân Chiêu đang trong sân : "Lại đây, nhờ em chút chuyện."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-80.html.]
Lục Vân Chiêu buông việc trong tay xuống, cùng phòng.
Lục Vân Dương đưa nước Chỉ Cốt trong tay qua: "Giúp đưa cho Tô Ngọc Đào."
"Anh cái gì?" Lục Vân Chiêu giống như xuất hiện ảo giác, thể tin những gì : “Đưa cho ai?"
Lục Vân Dương giương mắt lên: "Tô Ngọc Đào."
Lục Vân Chiêu đến tên Tô Ngọc Đào, trong lòng lập tức mất hứng: "Anh đưa cho chị gì, nếu chị vì tự đến lấy?"
Vừa lời Tống Mỹ Hoa Lục Vân Dương vẫn còn nhớ rõ bên tai, cũng xảy quá nhiều tranh chấp chọc cho tất cả đều vui: "Lúc hứa cho cô , nhưng luôn quên đưa"
Lục Vân Chiêu thích gặp Tô Ngọc Đào: "Vậy chờ khi nào chị tới thì đưal"
Nói xong, dư quang cô liếc thấy bó hoa đặt trong giỏ bên cạnh, ánh mắt sáng lên, lập tức khom lưng xuống: "Muốn em giúp cũng , bó hoa cho em ”
"Không .
" Lục Vân Dương chút suy nghĩ lập tức giật đóa hoa trong tay cô vê: "Phí chạy vặt một đồng, em ?" Tự nhiên phát tài Lục Vân Chiêu giật cả , cô thoáng qua đóa hoa cướp về, thật cô chỉ cảm thấy bó , nhưng hoa dại thì ở núi chỗ nào mà , vốn đáng giá một đồng.
Ánh mắt cô nghi ngờ, vẻ còn thăm dò thêm, Lục Vân Dương bình tĩnh : "Đừng nghĩ nhiều, giữ mấy bông hoa là để nghiên cứu nguyên liệu t.h.u.ố.c."
Lục Vân Chiêu sống ở thôn Hồng Hà gần mười bảy năm, loại hoa dại thật sự dù cháy thành tro cô cũng thể ngửi , nhưng từng thấy công dụng chữa bệnh nào.
Hơn nữa, trai cô bác sĩ gần năm sáu năm, nếu loại hoa thể nghiên cứu t.h.u.ố.c thì đến tận bây giờ mới chứ, hơn nữa gì còn bó đóa hoa cho như thế.
Cô gái nhỏ đang ở độ tuổi bắt đầu yêu đương, gặp loại chuyện dễ dàng suy nghĩ lung tung, nhưng nghĩ liền dễ dàng nghĩ vấn đề.