Thập Niên 70: Nữ Phụ Mỗi Ngày Đều Được Sủng - Chương 79

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:15:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

"Không còn hái thảo d.ư.ợ.c ?" Cô nghiêng đầu đàn ông: "Giỏ của vẫn còn trống trơn."

"Hôm nay một ngày cũng phát hiện thảo d.ư.ợ.c gì, lẽ nơi ." Sắc mặt Lục Vân Dương lạnh nhạt, đối với việc tìm đồ cần cũng để ý.

Ngọc Đào khẽ: "Vậy tiếp tục tìm với , dù cũng còn sớm, chúng nên bỏ cuộc nhanh như , đúng ?"

"Cô còn leo núi?" Người đàn ông liếc đôi chân thương của cô, nheo mắt hỏi: "Thật cô cũng cần chân nữa ?"

Giọng điệu đàn ông lạnh lùng cứng rắn nhưng lời quan tâm, Ngọc Đào ngạc nhiên một lúc, đó khóe môi gợi lên một nụ : "Vậy hôm nay sẽ thu hoạch đấy."

Nói xong cô đột nhiên nhớ tới cái gì đó, ngay đó lập tức chột sửa lời: "Không đúng, chọc tổ ong, mật ong thể lấy , nhưng tổ ong cho ."

"Cho cô hết." Hoa trong tay đàn ông nơi nào để đặt: " nhận hoa của cô ."

Hai tay đàn ông nắm c.h.ặ.t đóa hoa , sắc mặt cứng đờ, giống như đóa hoa dọa sợ, Ngọc Đào bật : "Bác sĩ Lục, dáng vẻ cầm hoa của thật sự giống chú rể."

Cô dứt lời, Lục Vân Dương ngây trong chốc lát, đó khuôn mặt đột nhiên nóng như lửa đốt.

Anh sống hơn hai mươi năm nhưng bao giờ cô gái nào với lộ liễu như .

Loại cảm giác , giống như đùa giỡn.

"Đi thôi." Cổ họng khô khốc, giọng điệu cứng đờ, Lục Vân Dương lập tức chuyển chủ đề: "Cô chậm quá, từ đây về đến nhà chắc trời cũng tối."

Nói xong xoay nhanh về phía , bước chân loạng choạng.

"Chờ với." Ngọc Đào chỉ mới một chút mà đàn ông cách cô một đoạn đường, rốt cuộc nhà họ Lục bọn họ cho ăn cái gì mà cao .

Tốc độ đàn ông chậm , Ngọc Đào chậm chạp đuổi theo , m.ô.n.g vểnh chân dài, eo hẹp vai rộng, hai cánh tay cơ bắp cuồn cuộn, thể nếu đặt ở kiếp cũng bao nhiêu yêu tinh nhớ thương .

Lòng cô ý xuân nhộn nhạo, nhịn bắt đầu nũng——

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-79.html.]

"Bác sĩ Lục, bình thường thích ăn gì?”

"Sao chân dài thế?"

"Anh thích màu gì?”

“Anh thích loại cô gái nào?”

Vấn đề của cô nã pháo liên tiếp giống như s.ú.n.g máy, kết quả là đàn ông chỉ trả lời đúng câu hỏi cuối cùng: " thích một cô gái yên lặng."

Ngọc Đào: "..."

Chắc chắn cố ý âm dương quái khí*I

*âm dương quái khí: nghĩa bóng chỉ những năng, lời lẽ, cử chỉ quái đản, kỳ lạ.

Hai một một xuống núi, vóc dáng cô gái nhỏ nhắn, theo phía đàn ông như một cái đuôi.

Dọc theo đường xảy chuyện gì ngoài ý , tuy rằng chậm, nhưng đường xuống núi cũng khá dễ , hai đến chân núi lúc năm giờ.

Không ngờ, Ngọc Đào còn kịp lời tạm biệt với thì gặp chồng tương lai của .

Mẹ Lục Tống Mỹ Hoa thấy hai cùng , trong lòng lập tức dâng lên một cơn tức giận.

Lục Vân Dương trả túi xách cho cô gái, dặn dò cô: "Vết thương ở chân cô tuy nghiêm trọng, nhưng khi trở về nhớ đắp chút nước đá, cố gắng đừng nhảy nhót gì nữa, nghỉ ngơi ở nhà."

Sắc mặt Tống Mỹ Hoa , bà nhiều thành kiến đối với nguyên chủ, Ngọc Đào cảm thấy vẫn nên , để gian cho hai bọn họ.

Sau khi Tô Ngọc Đào rời , Tống Mỹ Hoa mới phun ngụm tức giận trong lòng , bà Lục Vân Dương, nhíu mày : "Sao con xuống núi chung với nó?"

"Tình cờ gặp núi." Sắc mặt Lục Vân Dương bình tĩnh, manh mối nào.

 

 

Loading...