Ngọc Đào gật đầu, đàn ông giơ tay chỉ về phía : "Nhìn cái cây phía kìa."
Ngọc Đào theo hướng tay của , ở xa một cây cổ thụ to, chỗ phần trống của nó hình như thứ gì đó.
Cô nó một lát, phấn khích : "Là tổ ong ?”
Tâm trạng vui vẻ, cho đôi mắt cô ánh lên vẻ như bảo thạch , rực rỡ, lấp lánh, vô cùng xinh .
Sự vui vẻ giống như thể lây truyên , Lục Vân Dương cũng cong môi : " , nhưng mà lẽ to lắm."
"Đủ !" Ngọc Đào cong mi: "Lần chỉ cần bao nhiêu đó thôi, cần dùng nữa thì sẽ công xã mua về."
Nói xong, cô nhặt một nhành cây từ đất lên đưa cho đàn ông, dùng ánh mắt lấy lòng : "Dáng cao, giúp chọc tổ ong ?”
Lục Vân Dương cái cành cây nhỏ xíu một mét trong tay cô, môi giật giật, đưa tay nhận lấy.
Thấy hợp tác, Ngọc Đào nháy nháy mắt, tiếp tục lấy lòng: "Bác sĩ Lục là , nhất định sẽ để một cô gái yếu đuối thương như chọc tổ ong ha”
Chiếc môi đào cùng hàm răng trắng đều, còn đôi mắt thì ngập tràn ý tựa ánh , tim của Lục Vân Dương như chạm một cái, tốc độ đập liền tăng lên.
"Đứng đợi ở đây." Anh nhanh ch.óng thu hồi ánh mắt, bỏ cái gùi xuống: " lấy cho cô."
Ngọc Đào còn kịp phản ứng mất , cô quơ quơ cành cây trong tay.
"Bác sĩ Lục, cầm theo dụng cụ ?"
Người đàn ông đầu cũng thèm trả lời: "Tạm thời cần đến."
Ngọc Đào ồ một tiếng, chỉ thấy đàn ông khom lụm mấy cành cây đất, đó xếp chồng gốc cây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-77.html.]
Trong đầu cô lập tức hiểu , hình như định dùng khói đuổi mấy con ong vò vẽ .
Khó trách khi nãy cô đem cành cây trong tay đưa cho , vẻ mặt kiểu nên lời, còn tạm thời cần đến.
Ngọc Đào bĩu môi, cũng thể trách cô , lúc cô yêu thuật, xử lí đám ong vò vẽ hung dữ , chỉ cần dùng chút yêu thuật là , phiền phức như bây giờ.
Không thể thừa nhận, mặt dày mày dạn theo đàn ông là vô cùng đúng đắn, nếu như cô tự nhất định lúc về sẽ hề vui vẻ gì.
Người đàn ông cầm theo lửa đốt lên, qua một lát, bên đó liên bốc một trận khói lớn.
Khói lớn, Ngọc Đào còn tiếng "vo ve" của đám ong bay , đàn ông thì giống như chả sợ gì, một bên, động đậy, dáng vẻ như đang thưởng thức kiệt tác của .
Nhìn thì vẻ sẽ xong sớm, Ngọc Đào bèn xuống, ánh mắt đến đám hoa cỏ đầy màu sắc chân, trong đầu liền nảy một ý tưởng mới.
Cô dậy, hái mấy đóa hoa đó bỏ túi, đó đem chúng cột thành một bó, đàn ông cầm trong tay tổ ong từ phía bên qua.
"Bác sĩ Lục, giỏi quát" Cô cong mắt tổ ong cầm tay, một vòng khắp : "Anh thương chỗ nào ?"
"Không ." Lục Vân Dương trực tiếp đưa đồ trong tay cho cô: "Đồ lấy xuống , cô còn giả bộ gì?"
" câm theo cái túi nhỏ." Ngọc Đào tươi như hoa nhận lấy, mật ở trong tổ cũng ít, màu vàng óng ánh, tỏa hương vị ngọt ngào.
"Thơm quá." Cô ngửi ngửi, lấy tay quẹt miếng mật ong phía , nếm thử một miếng: "Ồ, ngọt quái"
Cô đưa tay ngón tay bỏ miệng, nhẹ nhàng m*t, rõ ràng chỉ là một động tác tùy ý thôi, tại , đàn ông cảm nhận hương vị s*c t*nh trong đó.
Anh đổi sắc mặt, cúi xuống cầm cái gùi lên, định mở miệng với cô, thì bỗng nhiên mắt xuất hiện một bó hoa.
Vẻ mặt tràn ngập ý của cô gái: "Bác sĩ Lục, cái tặng cho ."