Ngọc Đào đình trệ nửa nhịp: "Hả? Xuống núi? Tại xuống núi?"
"Ừm”" Lục Vân Dương ngước mắt cô: "Xuống núi đến viện xem như nào, đừng chậm trễ việc chữa trị.
Ánh mắt nghiêm nghị, vẻ mặt như kiểu bản cô mắc bệnh nan y , trong lòng Ngọc Đào rơi xuống lộp bộp, đột nhiên chột dậy: "Chắc là, chắc là ? Nghiêm trọng đến ?"
Cô chỉ là treo chân, đau chút thôi, nghiêm trọng đến nổi cần nẹp ?
"Sao ?" Lục Vân Dương dậy, giọng bình thản: "Tuy bây giờ thể chụp X-quang cho cô , nhưng bác sĩ, vẫn là cẩn thận chút, nếu ảnh hưởng, chân cô sẽ từ từ lệch đấy."
Nghe , Ngọc Đào trợn tròn mắt, giật : "Chân sẽ lệch?"
" ." Lục Vân Dương cúi đầu cô: "Rất thể khập khiễng, cho nên lơ là."
Vẻ mặt của từ lúc xuống núi luôn nghiêm túc, Ngọc Đào lập tức cúi đầu chân của , cử động vài cái.
Có đau, nhưng cũng chỉ như thôi, đến mức thọt chứ?
"Sao thể?" Cô ngẩng đầu : "Chân bây giờ chỉ là đau, thể sẽ lệch thọt ?"
Cô xong, liền đem chân động đậy vài cái cho xem, còn ồn ào : "Anh xem, thể nhúc nhích , chẩn đoán sai , nhất định nghiêm trọng như ..." Cứ như thế bỗng nhiên cô thấy gì đó sai sai, liền ngẩng đầu lên.
Anh đang cô, mày nhướng lên, hình như còn một cách đầy ẩn ý.
Anh còn hả?
Ngọc Đào lập tức hiểu , cái gì mà "nẹp chân xuống núi, chân lệch, đường thọt" mấy lời đều là lừa gạt, tên đàn ông tỏng đang bẫy cô thôi!!!
Mặc dù khi nãy lúc n*n b*p cô la quá một chút, nhưng mà chân cô trẹo đau là thật ?
Tên đàn ông còn lừa cô, cô lo lắng hết một hồi, thật sự sợ cái chân xinh phế .
Cô đột nhiên cảm thấy tức giận, phồng má lên, trực tiếp gọi cả tên họ của : "Lục Vân Dương!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nu-phu-moi-ngay-deu-duoc-sung/chuong-76.html.]
Lục Vân Dương cô, lập tức đáp lời: "Lại đau nữa ?”
Vẻ mặt đàn ông hờ hững, là cái vẻ " sớm thấu cô , cô cần giả vờ nữa ".
Cái câu "Anh là tâm địa sắt đá, rốt cuộc thương hoa tiếc ngọt hả"" nghẹn ở trong cổ họng của Ngọc Đào.
Bỏ .
Tuy là quá cô sợ, nhưng mà lúc nãy cô cũng quá lên.
Dù cũng là đàn ông thích, còn là ơn cứu mạng với nữa!
Coi như huề .
Sau khi Ngọc Đào tự công tác tư tưởng xong, lườm một phát: " khỏe , thể tiếp."
"Thật sự ?" Lục Vân Dương mím môi, dường như tin lắm: "Không cần miễn cưỡng, cứ đây nghỉ , tìm đồ cho cô." Ngọc Đào cố ý như , liền im lặng, trừng mắt .
Cô nhăn mày, đôi mắt đen trong suốt, cho dù đang trừng mắt khác, thì đôi chân mày cũng chỉ vẻ hờn dỗi, Lục Vân Dương cảm thấy cô gái mặt và Tô Ngọc Đào giống .
mà lúc hai ít khi ở chung, nên cũng thể là khác chỗ nào.
"Đi thôi." Anh , cầm cái gùi vê phía .
Ngọc Đào bóng lưng của , hừ một tiếng, chầm chậm lết cái chân què theo , ngoan ngoãn mà theo lên núi.
Tựa như chiếu cố thương là cô đây nên chậm , bao lâu, bỗng nhiên dừng .
Ngọc Đào thấy đăm đăm về phía , sợ, lúc cô , trong núi thôn Hồng Hà ch.ó sói, chắc là...
Cô dám nghĩ tiếp, trong tức khắc thấy chân cũng còn đau nữa, lập tức trốn lưng của , nín thở mà hỏi: "Anh... Anh dừng gì thế?"
Lục Vân Dương đầu , cô: "Không cô tổ ong ?"